Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 391: 391




Viêc nào ra viêc đó, Hàn Nghệ và Tào Tú không có bất cứ ân oán gì, mà con người Hàn Nghệ thì cũng không thích chỗ nào cũng đối đầu với người khác.

Dù sao thì ngươi không xúc phạm đến ta, ta sẽ không chủ động đi làm phiền ngươi.

Mà phương án hợp tác kia của Táo Tú thực sự làm cho người khác động lòng.

Hơn nữa hắn cũng muốn mở rộng kịch nói với tốc độ nhanh nhất.

Ảnh hưởng đến thế nhân, từ đó phá vỡ bức tường ngăn cách sĩ thứ.

Với lợi ích của bản thân mà nói, dù sao thì hắn cũng xuất thân hèn mọn, hơn nữa còn lấy Tiêu Vô Y làm vợ.

Nếu như tình hình được cải thiện, dĩ nhiên là hắn nhận được rất nhiều lợi ích.

Nhưng hắn cũng không thể không quan tâ m đến tâm tình của Lưu Nga.

Chuyện này hắn thực sự là thành tâm giao cho Lưu Nga quyết định.

Kỳ thực Lưu Nga có thể nghiêm túc suy nghĩ, hắn đã hết sức hài lòng rồi.

Còn kết quả thế nào đối với hắn mà nói.

Cũng không phải là quá quan trọng.

Bởi vì trong mắt hắn, tình vẫn to hơn lợi.

Bất kể là thân tình, hữu tình hay là ái tình.

Dù sao những thứ lợi ích này có quá nhiều con đường có thể đạt được nó.

Còn tình thì phải cần có duyên phận.

Không phải là muốn có là có được.

Sau khi nói chuyện với Lưu Nga.

Hàn Nghệ lại dự định đi thăm Cố Khuynh Thành.

Nhưng vừa bước tới trước phòng Cố Khuynh Thành đã nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng truyền ra.

"Khuynh Thành tỷ tỷ.

Tỷ muốn tặng chiếc trâm ngọc này cho ta thật sao?"
"Đương nhiên là thật, không phải chỉ là một cây trâm ngọc sao.

Như vậy đáng gì, hơn nữa ta thấy cây trâm ngọc này cài lên đầu Mộng Đình muội muội đẹp hơn nhiều so với cài trên đầu ta."
"Hì hì, ta đâu có thể so với Khuynh Thành tỷ tỷ."
"Các vị muội muội, các người thích cái gì thì cứ lấy.

Ta không dùng nhiều như vậy."
"Như vậy làm sao được."
"Không được, không được, những thứ trang sức này quá đắt."
"Không sao đâu, coi như chúng ta đổi cho nhau.

Ngày sau nếu như ta muốn đeo thì lại gọi các người mang tới."
"Khuynh Thành tỷ tỷ nói cũng có lý."
"Vậy...vậy ta muốn cái này."
"Ta muốn cái này."
"Ta lấy cái này đi."
"Hi hi, Mộng Tư tỷ tỷ.

Tỷ đúng là càng ngày càng có mắt quan sát rồi.

Nhiều trang sức như thế này mà tỷ chọn được cái trâm vàng đắt tiền nhất."
"Vậy...vậy ta không cần nữa."
"Mộng Tư, muội làm gì vậy, cầm lấy là được rồi.

Giữa tỷ muội chúng ta không quan tâ m đến đắt rẻ, như vậy thì khách sáo quá."
"Mộng Đình, muội đừng cười Mộng Tư tỷ tỷ nữa."
Nghe thấy đám nữ nhân nói chuyện vui vẻ như vậy.

Hàn Nghệ cũng yên tâm rồi.

Kỳ thực hắn tới đây chỉ là vì lúc nãy còn nhìn thấy Mộng Nhi bọn họ còn có chút mâu thuẫn với Cố Khuynh Thành nên trong lòng cũng có chút lo lắng.

Nhưng hắn cũng không nghĩ lại, Cố Khuynh Thành là ai cơ chứ.

Chiếc mũ đội trên đầu nàng ta cũng đã được mấy năm rồi.

Nhưng cũng không để cho người khác lấy xuống.

Có thể thấy bản lĩnh đối nhân xử thế của nàng ta là rất tốt.

Mộng nhi bọn họ thì kém xa rồi, chỉ cần Cố Khuynh Thành muốn thì rất nhanh bọn họ sẽ trở thành bạn thân của Cố Khuynh Thành.

Sau khi lặng lẽ rời đi, Hàn Nghệ lại gọi Trà Ngũ tới.


"Tiểu nghệ ca, huynh tìm ta?"
Hàn Nghệ gật gật đầu.

Nói: "Cho người tối nay làm thức ăn, giúp Cố Khuynh Thành gột rửa bụi trần."
Trà Ngũ gật gật đầu nói: "Vâng, bây giờ ta sẽ cho người đi sắp xếp."
"Đợi chút."
Hàn Nghệ lại nói: "Ngoài ra, tối nay phát cho mỗi người một quả trứng gà và hai quả mật quýt.

Nhưng đừng nói là do ta tặng.

Hãy nói là do Cố Khuynh Thành mời bọn họ."
Trà Ngũ sửng sốt, sau đó mới hiểu liền vâng một câu.

Hàn Nghệ làm như vậy, dĩ nhiên là muốn giúp cho Cố Khuynh Thành lấy lòng mọi người.

Dù sao văn hóa của Phượng Phi Lâu cũng là công bằng, bình đẳng, một đại gia đình.

Ngoại trừ Lưu Nga ra, những người khác lúc gặp mặt đều phải chào hỏi lẫn nhau.

Mộng Nhi bọn họ còn giúp đỡ tôi tớ quét sân nhà.

Đây là chuyện rất bình thường.

Dần dần đám tôi tới trở thành có tính khí rồi.

Cố Khuynh Thành có thể lấy lòng Mộng Nhi bọn họ, nhưng chưa chắc là đã lấy lòng đám tôi tớ đó.

Nếu như đám tôi tớ đó không đối tốt với Cố Khuynh Thành.

Vậy thì nếu như Cố Khuynh Thành muốn bảo bọn họ làm thêm những chuyện ngoài chức trách của bọn họ.

Khả năng bị sập cửa vào mặt.

Hàn Nghệ tiếp tục nói: "Còn nữa, liên quan đến chuyện thu đất.

Ngươi không cần quan tâ m đến ai giở trờ quỷ bên trong nữa.

Chăm lo tốt cho đám bách tính đã bán nhà cửa cho chúng ta là được."
Trà Ngũ gật đầu, sau đó lập tức hỏi: "Tiểu nghệ ca, huynh đã biết là ai đang giở trò quỷ sau lưng rồi?"
Hàn Nghệ gật gật đầu, nói: "Chuyện này ta và Lưu tỷ sẽ sắp xếp."
"Vâng."
Trà Ngũ cũng không dám hỏi nhiều.

Chuyện này Hàn Nghệ cũng không trách y, y đã a di đà phật rồi.

Lập tức đi xuống sắp xếp.

Vì sao lại Hàn Nghệ lại sắp xếp yến tiệc vào buổi tối.

Bởi vì buổi trưa là lúc bận rộn nhất của Phượng Phi Lâu.

Dù sao thì kịch nói cũng sau buổi trưa mới diễn.

Hàn Nghệ ngồi trong phòng nghỉ ngơi một lúc.

Lại cùng Hùng Đệ đắp một chiếc bếp nhỏ.

Sau khi ăn cơm trưa xong.

Hắn liền đi quanh Phượng Phi Lâu một vòng, nhìn thấy Cố Khuynh Thành và Mộng nhi bọn họ đang ở đó giúp đỡ mọi người.

Hơn nữa cũng không có ra vẻ hoa khôi, cười thầm trong lòng.

Nhưng cũng không đi làm phiền bọn họ, đứng bên cạnh nhìn.

Nhìn thấy không vấn đề gì, liền lặng lẽ rời đi.

Trở lại phòng, hắn lại đem đống tài liệu đem từ Ngự Sử đài về và Trịnh Thiện Hành đưa cho ra xem.

Vừa xem vừa cầm bút ghi chú thích.

Dưới con mắt của Trịnh Thiện Hành bọn họ, dường như Hàn Nghệ là một thiên tài, cái gì cũng biết.

Nhưng lại không biết, kỳ thực Hàn Nghệ chỉ giống người bình thường, trước khi làm mọi việc hắn đều chuẩn bị rất kỹ.

Vì vậy khi sự việc xảy ra hắn đều có thể thong dong mà đối mặt, chẳng qua những cố gắng này, bọn họ không biết đến mà thôi.

Làm một lúc, Hàn Nghệ bỗng buông bút xuống, nhìn bút của mình trầm tư suy nghĩ.

Bỗng nhiên hắn cầm một phần tài liệu lên xem.

Nhìn một lúc hắn bỗng cười lên ha hả, nói: "Đúng rồi, tại sao ta lại không nghĩ tới điểm này."
"Cốc cốc cốc."
Bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.


Hàn Nghệ ngẩn ra, lập tức thu dọn đồ đạc, nói: "Ai?"
"Tiểu nghệ ca, có một người họ Trương tìm huynh."
"Họ Trương?"
Hàn Nghệ sửng sốt, không lẽ là ông ta? Nói: "Ta sẽ đi ra ngay."
Nói xong, hắn sửa sang y phục một chút, sau đó đi ra ngoài.

Chỉ thấy một người đàn ông thấp béo đang đứng trong sân.

Chính là Trương thiếu giám.

Trương thiếu giám này vừa nhìn thấy Hàn Nghệ, lập tức bước lên nói: "Hàn ngự sử, hoàng thượng tuyên ngươi lập tức vào cung."
Hàn Nghệ ngẩn ra, nói: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Chuyện này ta không biết."
Hàn Nghệ biết Trương thiếu giám này rất giữ mồm giữ miệng.

Muốn moi được chút tin tức trong miệng y là không thể nào.

Gật gật đầu nói: "Vậy ta đi thay bộ y phục trước"
Vào cung không thể mặc thường phục.

Vì thế hắn vội vàng đi thay quan phục.

Sau đó đi ra cùng Trương thiếu giám.

Chỉ thấy một cỗ xe ngựa đang đứng đợi ở bên ngoài.

Sau khi lên xe ngựa, Hàn Nghệ nhìn thấy một người ngồi bên trong.

Chính là Lư Sư Quái.

"Lư công tử!"
Hàn Nghệ hơi có vẻ kinh ngạc nhìn Lư Sư Quái.

Lư Sư Quái hơi dịch sang bên cạnh một chút nói: "Mời."
Hàn Nghệ ngồi xuống, mang theo ánh mắt dò hỏi liếc nhìn Lư Sư Quái một cái.

Lư Sư Quái khẽ lắc đầu.

Tỏ vẻ mình cũng không biết nguyên nhân.

Hai người ngồi xe ngựa đến bên ngoài cửa cung.

Vừa mới xuống xe liền nhìn thấy hai người quen.

Đó chính là Vương Huyền Đạo và Trịnh Thiện Hành.

Bốn người nhìn nhau, có chút ngỡ ngàng.

Cũng không có cách nào khác.

Chỉ có gặp Lý Trị mới biết rõ chuyện gì xảy ra.

Bốn người đi theo Trương thiếu giám đến Lưỡng Nghi điện.

Lưỡng Nghi điện này theo quy định chỉ có thể tiếp đón đại thần ngũ phẩm trở nên.

Ngũ phẩm tức là thông quý rồi.

Thường các quan viên nhậm chức quan ngũ phẩm trở nên, có tám phần là xuất thân quý tộc.

Là đối thượng hoàng thượng muốn dựa vào.

Dù sao thời kỳ Thái Tông, chưa từng có chuyện cùng một lúc tuyên bốn vị quan tứ phẩm tới đây.

Từ chi tiết này có thể thấy.

Hiện giờ Lý Trị khó xử đến cỡ nào, văn võ bá quan trong triều nhiều như vậy, nhưng không người đồng tâm mới ông ta.

Sau khi thông báo xong, bốn người đi vào trong điện.

Vừa vào tới nơiai ôioh my god.

Chỉ thấy Lý trị đang ngồi uống rượu một mình vẻ mặt buồn bực.

Đám người Hàn Nghệ nhìn thấy cảnh tượng này trong lòng hoảng hốt.

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.

"Vi thần tham kiến hoàng thượng."
"Các ngươi đã tới rồi.

Ngồi đi."

Lý Trị vung tay lên.

Uể oải nói.

Bốn người ngồi xuống, rượu và thức ăn lập tức được mang lên.

Nhưng vấn đề là Lý Trị không hề lên tiếng, chỉ ngồi đó uống rượu.

Không khí này sao mà uống được rượu.

Bốn người nháy mắt lẫn nhau, đều muốn đối phương đi hỏi.

Hàn Nghệ, Vương Huyền Đạo là hai người gian xảo nhất.

Lập tức cố tình giảm chỉ số thông minh của mình xuống, giả vờ không hiểu tình hình, cũng bắt đầu ngu ngơ ăn thức ăn.

Không có cách nào.

Lư Sư Quái không phải là người thích hợp để hỏi chuyện này.

Chỉ có thể là Trịnh Thiện Hành ra mặt.

Y cũng thấp thỏm hỏi: "Sắc mặt bệ hạ dường như không tốt lắm, nên chú ý tới thân thể."
Hàn Nghệ nghe thấy nói như vậy, thiếu chút thì phun rượu ra.

Hỏi như thế này quá không quân tử, cũng đủ dối trá.

Lý Trị thở dài, nói:"Cám ơn ngươi quan tâm, thân thể trẫm không vấn đề gì.

Chỉ là.

Muốn nói nhưng thôi, lại thở dài."
Nói tới đây, bốn người đều nhìn ra chút manh mối rồi.

Chuyện này tám phần liên quan tới Võ Mị Nương.

Lý Trị gọi bọn họ tới, nhất định là có việc, nhưng lại không nói, rõ ràng là ngại mở miệng.

Nếu là quốc sự thì sao có thể ngại mở miệng được.

Vậy thì chắc chắn là chuyện riêng rồi.

Nếu là chuyện này thì bọn họ không cần lo lắng nữa.

Hàn Nghệ e dè nói: "Có phải là bệ hạ gặp phải chuyện khó gì? Nếu như không chê vi thần chức quan hèn mọn, vi thần nguyện san sẻ với bệ hạ."
Hiểu ý! Lý Trị liếc nhìn Hàn Nghệ một cái, do dự hồi lâu mới nói: "Hoàng hậu mãi không có thai, không có chung ý tưởng với trẫm.

Trẫm đã suy nghĩ rất nhiều, quyết định lập Võ chiêu nghi làm hậu."
Những lời này nói ra hết sức đơn giản và sáng tỏ.

Kỳ thực Vương hoàng hậu cũng không có khuyết điểm gì đáng lên án.

Duy nhất là không thể có thai.

Vậy thì cớ Lý Trị có thể tìm chỉ có cái này.

Nhưng đám người Hàn Nghệ nghe vậy đều kinh ngạc.

Từ trước tới nay, đây là lần đầu tiên Lý Trị mở miệng nói rõ quyết tâm muốn lập Võ chiêu nghi làm hậu.

Trước đây ông ta chỉ là nói ra suy nghĩ, nhưng cũng không hề biểu thị quyết tâm.

Trên đời này không có tường không lọt gió, Lý Trị dám nói như vậy tức là y dự định đánh bài ngửa rồi.

Hàn nghệ khẽ nói: "Nếu bệ hạ đã quyết tâm rồi.

Vậy thì lập là được."
Vương Huyền Đạo nói: "Hàn ngự sử chớ vội nói lung tung.

Chuyện lớn như vậy sao có thể qua loa như thế."
Lý Trị liếc nhìn hai người, thầm nói.

Hai tên tiểu tử này đúng là gian xảo.

Hai người bọn họ kẻ tung người hứng, rõ ràng là muốn hùa theo lời nói của Lý Trị.

Nhưng Lý Trị gọi bọn họ tới cũng không dự định giấu diếm, thuận theo nói: "Huyền Đạo nói rất đúng.

Cho dù là bách tình bình thường gặp phải chuyện này, đầu tiên cũng phải trưng cầu ý kiến của trưởng bối.

Mà phụ hoàng và mẫu hậu của trẫm đều đã quy tiên.

Hiện giờ cữu cữu là lớn nhất.

Vì thế hôm nay trẫm và chiêu nghi đã mang theo lễ vật đi thăm cữu cữu, muốn cùng ông ấy thương lượng chuyện này."
Hàn Nghệ vừa nghe lập tức hiểu ra.

Chủ ý này là do hắn đưa ra.

Chắc chắn là Lý Trị không đạt được mục đích, mất hứng mà về.

Vì thế tìm bọn họ tới thương lượng đối sách.

Vì thế hỏi: "Vậy ý của quốc cữu công là gì?"
Ngươi phải nói cho ta biết ý của Trưởng Tôn Vô Kỵ thế nào thì ta mới đưa ra ý kiến được chứ!
Lý Trị thở dài: "Cữu cữu không đồng ý.

Nhưng cũng không phản đối."
Bốn người đều hoang mang nhìn Lý Trị.


Lý Trị lại thở dài, đem chuyện hôm nay nói cho bọn họ.

Hóa ra là Lý Trị nhẫn nhịn mãi cuối cùng không nhẫn nhịn được nữa.

Bởi vì hiện giờ trong hậu cung ai cũng biết Lý Trị muốn lập Võ chiêu nghi làm hậu.

Vì thế mà tranh đấu trong hậu cung kịch liệt hơn.

Hậu cung đã bốc hỏa rồi, không thể tiếp tục kéo dài nữa.

Tiếp tục kéo dài sẽ thành chuyện lớn.

Vì thế Lý Trị mới quyết tâm nói ra.

Mà trước đây Hàn Nghệ đã hiến kế.

Về công Trưởng Tôn Vô Kỵ là Thái úy, người đệ nhất đương triều.

Về tư lại là cữu cữu chỉ cần Trưởng Tôn Vô Kỵ gật đầu chuyện này dễ làm hơn nhiều.

Cho nên Lý Trị đã tiếp thu ý kiến của Hàn Nghệ.

Tuy y biết rằng Trưởng Tôn Vô Kỵ vẫn giữ ý định phản đối.

Nhưng y cũng không biết rằng Trưởng Tôn Vô Kỵ phản đối tới mức nào.

Nói không chừng Trưởng Tôn Vô Kỵ nể tình cậu cháu mà đồng ý.

Mặt khác, còn chưa được Trưởng Tôn Vô Kỵ đồng ý, y cũng không dám đem chuyện này lên triều nói.

Vì thế hôm nay mang theo chiêu nhi và kim ngân châu báu đến phủ thái úy gặp Trưởng Tôn Vô Kỵ.

Không những tặng lễ lớn.

Lý Trị còn ở đó sắc phong cho mấy đứa con trai do ái thiếp của Trưởng Tôn Vô Kỵ sinh ra làm đại phu ngũ phẩm.

Được hưởng đãi ngộ như ngũ phẩm đại thần.

Đám người Hàn Nghệ nghe vậy đều tán thành.

Chiêu này dùng không sai.

Con trai của ái thiếp tức là con vợ lẽ, không phải là con trưởng, địa vị không cao.

Ngũ phẩm lại là thông quý.

Lý Trị làm như vậy, đơn giản là muốn ám thị Trưởng Tôn Vô Kỵ nên dùng nguyên tắc như vậy để đối đãi với Võ chiêu nghi.

Ông xem ta đã cho con vợ lẽ của ông thăng là thông quý.

Ông cũng đừng bận tâ m đến vấn đề xuất thân của Võ chiêu nghi nữa.

Lý Trị nói hết sức không rõ ràng, nhưng ý tứ cũng được biểu lộ ra.

"Đây đâu phải là thuyết phục, rõ ràng là hối lộ a."
Từ cố chí kim, hoàng đế mang theo vợ đến hối lộ đại thần.

Có lẽ là chỉ có Lý Trị mới làm ra được loại chuyện này.

Lý Trị cũng là vò đã mẻ lại sứt.

Phế Vương lập Võ, vốn là không đạo đức, mất mặt, lại còn hối lộ đại thần nữa.

Nhưng vấn đề là, Trưởng Tôn Vô Kỵ nắm giữ toàn cục, không bỏ xót chút nào.

Nhưng chỉ cần nói đến vấn đề này liền đánh trống lảng sang chuyện khác.

Bởi vì Lý trị cũng không tiện mở miệng là nói muốn đổi hoàng hậu.

Y cũng phải thăm dò Trưởng Tôn Vô Kỵ.

Y chắc chắn là trước tiên phải nói đến Vương hoàng hậu không có con.

Cái nàyngươi hiểu!
Hàn Nghệ hiểu, vì thế lúc nãy mới tiếp lời của Lý Trị.

Lý Trị mới có thể tiếp tục nói theo những lời đó.

Như vậy là có thể thương lượng rồi.

Nhưng Trưởng Tôn Vô Kỵ không tiếp lời này.

Dù sao khi Lý Trị nói đến điều không phải của Vương hoàng hậu thì Trưởng Tôn Vô Kỵ đều nói đến chủ đều khác.

Lý Trị và Võ chiêu nghi đối mặt với lão cáo già này, đã sử dụng hết vốn liếng của mình.

Nhưng cũng không đạt được vấn đề.

Kết quả là, lễ thì tặng rồi, quan cũng phong rồi nhưng chuyện này vẫn chưa làm được.

Chưa làm được thì thôi.

Quan trọng là chưa biết được tâm tư của Trưởng Tôn Vô Kỵ thế nào.

Dù sao thì Trưởng Tôn Vô Kỵ cũng không nói rõ phản đối chuyện này.

Quỷ mới biết ông ta đang nghĩ gì.

Lý Trị nói đến phần sau, như sắp muốn khóc lên..