Thần Hoàng

Chương 255: Bí mật thiên phù



Tông Thủ nghe vậy chỉ ặng lẽ cười cười, lúc này đây, không chỉ có riêng cảnh giới đột phá mà thôi.

Bất quá giờ phút này chỉ nhìn tình hình của Sơ Tuyết đã biết nha đầu kia đang ấm ức nên hắn lập tức cười vuốt ve đầu của Sơ Tuyết nói:

- Nha đầu ngốc nghếch, lần này đột phá nhờ có nàng! Nếu không phải nàng đem phù thiếp tới thì Thiếu chủ của nàng còn lâu mới lĩnh ngộ ra.

Sơ Tuyết 'A' một tiếng, trong mắt hiện ra vài phần thần thái thư giãn, trong lòng thầm nghĩ chính mình áp cái phù kia vào trán Tông Thủ nguyên lai không có gây ra tai họa cho hắn. Nghe giọng điệu này trái lại giúp hắn đại ân.

Đang cảm giác vui mừng, sắc mặt Tông Thủ quay ngoắt một trăm tám mươi độ:

- Bất quá phạt vẫn phải phạt, lần này không chép Đại Hoang phù kinh nữa. Trong vòng mười ngày chép Huyền Tố Phù kinh trên trăm lần cho ta.

Lần này từ Huyền Sơn Thành lấy được Linh Sư bí điển không ít, trong đó làm cho Tông Thủ cảm giác được lợi rất nhiều chính là Huyền Tố Phù kinh.

Kinh thư chẳng những kể mười hai linh phù linh pháp tiếp cận sáu thành tứ giai mà còn có yếu điểm của phù pháp và quan hệ giữa chúng, quyển sách hai mươi vạn chữ tuyệt không nửa câu nói nhảm. Hơn nữa là nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu.

Dùng để đặt nền móng cho Linh Sư là thích hợp nhất.

Sơ Tuyết giật mình tại chỗ rên rỉ một tiếng, cả người vô lực ngã xuống giường, nàng dùng thần sắc điềm đạm đáng yêu đôi mắt trông mong nhìn Tông Thủ.

Nàng đã biết rõ Thiếu chủ nhà mình làm sao có thể không có trả đũa, thật sự rất xấu xa.

Tông Thủ trực tiếp xem nhẹ ánh mắt cầu xin thương xót của Sơ Tuyết, nha đầu kia cái gì cũng tốt, thời điểm tập võ cũng có chút chăm chỉ. Bất quá hết lần này tới lần khác phương diện linh pháp lại không chuyên tâm, không thông suốt, lúc nào hắn cũng phải đốc thúc.

Kỳ thật hắn hi vọng vào tiểu nha đầu này xa hơn Tông Nguyên nhiều.

Thân thể chiến võ một khi đến cảnh giới nhất định thì huyết mạch triệt để thức tỉnh, lập tức đột nhiên tăng mạnh, nắm giữ ý niệm võ đạo hơn xa người bên ngoài.

Người khác lĩnh ngộ như đi trong rừng rậm mà Sơ Tuyết thì nắm giữ như bản năng của thân thể.

Bất quá nha đầu kia, ngày sau cũng không có thể dựa vào bản năng ăn cơm.

Linh pháp là tiền vốn bảo vệ tánh mạng trước mặt cường giả chính thức, đối với võ đạo của nàng mới có lợi, không thể không tập.

Ngay sau đó Tông Thủ hung ác vỗ cặp mông trắng bóc của Nhược Thủy xem như khiển trách. Lúc này mới cười đứng lên đi đến án thư trước đó Sơ Tuyết đã thu thập tốt.

Tiện tay từ bên cạnh mang tới chút ít phù và linh mực, Tông Thủ trầm ngâm một lát rồi thoăn thoắt vẽ lên một cái phù văn trên phù lục. Bạn đang xem tại Truyện FULL - truyenfull.vn

Bất đồng là chút ít linh phù hắn vẽ không phải phù pháp mà hắn từng biết.

Mà khi chân phù chữ 'Vận' luyện thành, tự nhiên tiến vào trong óc hắn.

Bất quá một lát sau hi lục văn trên tấm phù triệt để kết nối cùng một chỗ, lập tức một đoàn thanh quang tràn ra. Màu sắc của tấm phù lại biến đổi như thất thải quang hoa.

Nhược Thủy cũng tu linh pháp, giờ phút này thấy thế thì ngạc nhiên hồi lâu, nàng đứng lên nhìn qua:

- Thiếu chủ, không biết đây là loại linh pháp nào? Nhược Thủy trước kia chưa bao giờ thấy qua.

- Kỳ vận phù! Danh như ý nghĩa, phương pháp tăng vận số của con người.

Tông Thủ mỉm cười, lại lấy ra một phi đao ngày trước từng uẩn dưỡng, miệng đọc một câu linh ngôn, tay phải cũng kết ấn vỗ vào phía trên.

Linh quang phóng đại rồi sau đó lại nhanh chóng bình phục. Tông Thủ lại híp mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, cảnh vật ở trước mắt hắn, ở trong hai mắt lập tức tuôn ra một đoàn tinh mang.

- Ngoài 1400 trượng, nhìn Tử Vĩ Ưng!

Bỗng dưng một đạo ánh đao gần như là vô ảnh vô tích từ trong tay hắn bắn ra thẳng đến ngoài cửa sổ.

Nhược Thủy chỉ thấy một đạo bạch quang dâng lên, lập tức bay ra mấy hơn trăm trượng. Dùng thế sét đánh không kịp nháy mắt biến mất phía chân trời, nhìn về phía không trung, một đầu Tử Vĩ Ưng xoay quanh ở trên không bỗng nhiên kêu thảm thiết một tiếng rồi toàn bộ thân hình bỗng nhiên mất kiểm soát rơi xuống đất.

Thực lực Nhược Thủy rất mạnh, thân là Huyền Võ tông sư, thị lực cũng viễn siêu thường nhân.

Chỉ liếc một cái đã thấy cổ họng Tử Vĩ Ưng cắm một cái phi đao.

Lập tức nàng trầm mặc hồi lâu, trong đôi mắt đẹp toát lên vẻ kinh dị.

Ngoài 1400 trượng, chỉ dùng một phù đánh chết tại chỗ một đầu tiên thiên ác điểu, nhất đao tuyệt mệnh. Phi đao thuật của Tông Thủ mạnh tới như thế nào?

Nếu là muốn lấy tính mạng của một người, cho dù là cường giả tiên thiên đỉnh phong ở trong một ngàn trượng chỉ cần một đao mà thôi, thế gian này đoán chừng không người nào có thể né được.

Chẳng lẽ đây là bởi vì 'Kỳ vận thuật' của Tông Thủ? Cái linh pháp này lại có uy năng như thế sao?

Mà Tông Thủ cũng đồng dạng yên lặng hồi lâu nhìn tay mình mà rung động.

Ký tự 'Vận' hắn vẽ trước kia đem tỷ lệ phóng đại hết thảy, vô luận là chuyện tốt hay chuyện xấu. Nhất thời khiến cho vận mệnh một người trong thời gian ngắn phát sinh chấn bức kịch liệt.

Mà kỳ vận thuật, thì là cải tiến phù thuật ngoại trừ một mặt xấu, chỉ lưu lại hiệu quả tăng vận số của một người, công hiệu tự nhiên cũng giảm nhiều, chỉ là không đến 1% chữ "vận".

Nhưng cho dù là chỉ điểm ấy năng lực, dùng Lục Thần Ngự Đao Thuật của hắn cũng cường đại đến đáng sợ.

Trước kia bằng năng lực của chính hắn, toàn lực mà bắn ra phi đao, tối đa chỉ có thể bảo chứng ở trong một ngàn đâm trọng thương Tử Vĩ Ưng.

Mà giờ khắc này ngoài 1400 trượng, vốn chỉ muốn thử thôi, ai ngờ thật sự có thể một đao xuyên qua yết hầu của tứ giai ác điểu.

Giống như là trời trợ giúp vô luận là sức gió biến hóa thế nào hay là góc độ phi hành của Tử Vĩ Ưng ra sao đều không nằm trong dự đoán của hắn, không có nửa phần bất đồng, cũng không còn nửa điểm chuyện xấu!

Đây vẫn chỉ là phi đao trước kia dùng mà thôi, nếu là đổi thành Vân Diễm Phi Đao và Kinh Vân Thần Diệt Kiếm Ý thì sẽ như thế nào?

Tông Thủ không khỏi hít một hơi hàn khí, kinh ngạc mà nhìn trong tay của mình.

Hắn chưa từng ý tưởng chữ "vận" này lại mạnh đến thế hoặc là phù không thể đả thương người, nhưng nếu có 'Kỳ vận thuật' gia trì, như vậy bất luận linh pháp, bất kỳ vũ kỹ nào đều tăng thêm uy năng lên một giai.

Nhắm mắt minh tưởng, Tông Thủ loáng thoáng còn có thể cảm giác kỳ vận thuật vẫn chỉ là một loại thô thiển nhất thôi, đằng sau nó còn có nhiều loại linh pháp càng mạnh và thần diệu hơn nữa đợi chờ mình tìm hiểu.

Chỉ một kỳ vận thuật nho nhỏ thế đã có uy lực như vậy, Tông Thủ thật sự không dám nghĩ, các loại thuật pháp đằng sau nếu thi triển ra sẽ có tình hình như thế nào?

Chợt có cảm giác không đúng, Tông Thủ mở mắt ra, trong mắt toát lên vẻ nghi hoặc.

Tấm phù này cùng vũ trụ nhị kinh chỉ sợ cũng không kém là bao nhiêu.

Vị Lăng Vân tổ sư kia có thể nắm giữ đã có thành tựu tương đối, há có thể là chỉ có tiên cảnh mà thôi?

Cơ nghiệp Lăng Vân tông cũng tuyệt đối không thể chỉ đứng top mười thánh địa, thật sự là không cách nào thuyết phục.

Mà nếu thật là phù này do Lăng Vân tông tổ sư lưu lại, chính mình chẳng lẽ lấy đại tiện nghi?

Tông Thủ không khỏi khẽ lắc đầu, tiếp theo liền không suy nghĩ thêm nữa.

Hắn ngồi ở trước án thư, thần sắc chuyên chú chấp bút hội họa trên tấm phù, vẫn như cũ là kỳ vận chi phù.

Ở trong hồn hải của hắn giờ phút này lại nhiều tăng một phù, bất quá cảnh giới còn chưa ổn định.

Phương thức vững chắc chân phù linh cấm bên trong hồn hải lúc này là tiếp tục họa phù.

Hơn nữa Kỳ Vận Thuật hôm nay xem như độc môn đạo pháp của hắn. Có thể nói là trừ hắn ra, muốn mua cũng mua không được, vẽ nhiều một ít cũng là chuyện tốt.

Mà nửa ngày sau, Tông Thủ tìm được Thi Đan. Muốn nghe chuyện cũ của Lăng Vân tông, vị ký danh đệ tử Ngũ Tuyệt Sơn Trang này thân là Hoàn Dương Linh Sư, kiến thức rộng rãi là thích hợp nhất.

- Thế tử nói là thiên phù trên đài Đan Linh Sơn, Thập Nhị Thiên Phù Lăng Vân tổ sư lưu lại? Chỉ thiên phù chữ vận này sao?

Thi Đan một bên hồi tưởng, một bên nhíu mày đáp:

- Chuyện tình của Lăng Vân tông, trước kia ta cũng chỉ nghe nói qua. Trùng hợp biết được sự tình của Thập Nhị Thiên Phù. Lúc trước tổ sư Lăng Vân am hiểu nhất chính là võ đạo. Linh pháp mặc dù cũng cường hoành nhưng lại xa xa không kịp nổi kiếm thuật của hắn. Những năm cuối Vân Hoang, hắn bị ép ly khai Vân Giới vì tuyển bạt đệ tử, tại nơi đóng quân tông môn tam lục mười đảo đều cố ý lưu lại hai đài minh kiếm với thiên phù. Bất quá duy chỉ có Đông Lâm Vân Giới chúng ta là bất đồng.

Lông mày Tông Thủ nhíu lại biết được đối phương đã tiến vào chính đề.

- Theo như đồn đãi, ngày đó trên đài Thập Nhị Thiên Phù. Lăng Vân tổ sư chỉ vẽ ra bảy, những phù còn lại mời một vị tiền bối xuất thủ vẽ. Mà trung ương Vân Giới, Nam Phong Vân Lục tính cả mười đảo khác cuối cùng đều là chữ 'Đình'. Duy chỉ có chỉ có Đông Lâm Vân Giới chúng ta là một chữ 'Vận'.

Thi Đan nói đến đây thì chân mày lá liễu hơi nhăn nói:

- Nghe nói vị tiền bối kia cùng Lăng Vân tổ sư vẽ thiên phù còn lại không có quan hệ. Mà nghe nói vị này chẳng những là một vị thánh vạn năm trước hơi có chút thù hận cùng Lăng Vân tông nhưng tình hình cụ thể đến cùng là gì thì Thi Đan cũng không biết. Chỉ lờ mờ biết được, là một cái đổ ước, nghe nói là vị kia vẽ phù có quan hệ truyền thừa, thiên phù bản thân nếu có thể lĩnh ngộ có thể có được uy lực khó lường. Sở dĩ thiên phù đài Vân Giới trong hơn mười năm đều nhao nhao bị phá vỡ, duy chỉ có thiên phù đài Đông Lâm Vân Giới chúng ta tồn tại đến nay, hơn phân nửa có quan hệ ký tự 'Vận' này. Phù khó vẽ, cũng cực kỳ hiếm thấy. Thế gian rất nhiều phù kinh căn bản là ít có đề cập.

Tông Thủ lập tức giật mình, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, biết được phù này cũng không phải là được từ Lăng Vân tông, xác thực làm cho tâm tình của hắn nhẹ nhàng không ít. Tiếp theo hắn lại cảm giác kỳ quái, khẽ lắc đầu:

- Có chút không đúng! Nếu phù này thật sự trọng yếu như vậy, còn mang truyền thừa của một vị cường giả Vân Hoang, như vậy Lăng Vân tông vì sao không lấy? Đệ tử phía dưới Xuất khiếu cùng tiên thiên cảnh có thể là vẽ không được nhưng Linh Sư Hoàn Dương cảnh Lăng Vân tông nhiều như vậy không có khả năng cũng không làm gì được thiên phù chữ 'Vận' nho nhỏ này. Hoàn dương cảnh không được, Tố Thể cảnh, Chân Hình cảnh chẳng lẽ ngồi nhìn thôi?