Tha Thứ

Chương 3





Trong căn phòng có ánh đèn lấp lánh, Thần Tuyên đau đầu nhìn cô gái đang ngồi co ro trên giường. Cơ thể dưới tấm mền đỏ không ngừng run rẩy đến tội nghiệp. Đã nhiều lần anh muốn hỏi han nhưng chỉ cần tiến tới trước một bước thì y như rằng cô lại kêu toáng lên.
Cô gái này chắc chắn không phải là Tuyết Vinh. Cô bé ấy sẽ không bao giờ đối xử với anh lạnh lùng như vậy. Nhưng nếu không phải Tuyết Vinh thì người đang ngồi trên giường là ai?
- Nếu em cứ tiếp tục im lặng, tôi sẽ không có cách nào đưa em về nhà
- Về nhà? – Yên Nhi run run đáp lại – Anh vừa nói sẽ đưa tôi về nhà?
- Đúng vậy. Chỉ cần cho tôi biết địa chỉ.
Giọng nói dịu dàng mà đầy hoảng hốt kia thật khiến Tuyên thương xót. Nếu đem so với Tuyết Vinh, cô ta đúng là người rụt rè, nhút nhát hơn hẳn.
- 278/8 QL15 Phường Thống Nhất – Yên Nhi một mạch nói thẳng ra số nhà, hy vọng cơn ác mộng này có thể sớm chấm dứt.
Là một con nghiện truyện xuyên không, Nhi đã nhanh chóng đoán ra tình hình. Nhưng trong lòng cô lại không ngừng cầu xin đó không phải là sự thật. Người đàn ông kia tuy tướng mạo rất sang trọng và quyền uy nhưng lại chẳng giống chút nào so với các vị vương tôn công tử. Cách ăn mặc lại không khác với đàn ông chỗ cô bao nhiêu. Nơi này cũng không phải cung điện hay lâu đài trong thế giới cổ đại. Chiếc máy điều hòa đang chạy rất êm trên tường kia đang làm Yên Nhi phát cóng.

- 278/8…? Phường Thống Nhất…? – Thần Tuyên nheo mắt khó hiểu - …Em là một con người?
A, sao hắn nói chuyện cứ như thể bản thân không phải là một con người vậy? Nhưng nếu không phải người, thì chẳng lẽ lại là ma? Nhưng còn chưa kịp trả lời, cô đã thấy Thần Tuyên lăm lăm tiến lại.
- Nói, có phải em đến từ hạ giới hay không?
- Nếu anh gọi mặt đất là như vậy – Nhi hốt hoảng lùi vào vách, hai tay càng siết chặt tấm mền quanh cơ thể.
- Lâm Thừa Giai…Lâm Thừa Giai…- Tuyên bất ngờ lẩm bẩm – Tôi nhất định phải giết cô.
Nhìn thấy anh giận dữ quay đi, trong lòng Yên Nhi vừa mừng lại vừa có phần thất vọng.
- Anh đã hứa sẽ đưa tôi về nhà… – Cô rụt rè nhắc lại lời hứa lúc nãy.
- Chuyện đó...– Tuyên thoáng dừng lại –...Không thể nữa.
- Tại sao? – Nước mắt Yên Nhi lập tức rơi xuống như mưa.
Người đàn ông này cuối cùng cũng khẳng định điều làm cô sợ nhất. Sao anh ta có thể nuốt lời nhanh như vậy?
- Vì đây là Trung giới – Tuyên chậm rãi xoay người, ánh mắt giận dữ vừa bắt gặp gương mặt đẫm lệ của cô đã lập tức trở nên hiền dịu. - Không ai xuống đây mà có thể lành lặn quay lại hạ giới cả. - Bàn tay anh chậm rãi nâng lấy mặt Yên Nhi, lời lẽ vừa cay đắng lại vừa đau xót. - Huống chi em lại là vợ tôi.
- Vợ anh? – Cô nhịn không nỗi liền khóc nấc.
Cơn ác mộng này cuối cùng định kéo dài đến bao giờ?
- Không được khóc! – Người đàn ông khẽ nghiêm giọng – Em nghĩ chỉ có mình mình đau khổ thôi sao? Cô dâu của tôi vì em mà không rõ tung tích. Trong tương lai, có thể sẽ khó lòng gặp lại.
- Tôi muốn về nhà! - Yên Nhi uất ức gục mặt vào hai đầu gối – Tôi không muốn ở đây. Tại sao các người lại bắt tôi xuống đây chứ?
- Tôi không bắt em. Chỉ tại… Lâm Thừa Giai – Giọng nói bất chợt trở nên lạnh lẽo – Cô ta nhất định phải vì việc này mà trả giá.
Anh vừa dứt lời đã vội vã bước khỏi phòng, để lại Yên Nhi cùng cảm giác hoang mang đến cùng cực.
Ngoài việc bản thân bị mang đến một thế giới khác, vô duyên vô cớ trở thành vợ của một kẻ không biết là người hay ma, cô thật sự không nhận thức được điều gì khác.

Đây là đâu? Người tên Lâm Thừa Giai đó thật ra có thù hằn gì mà ám hại cô thế này?
Yên Nhi thật sự không còn cơ hội nào để quay về nhà hay sao? Cô chẳng biết làm gì mà chỉ có thể tiếp tục khóc. Khóc cho đến khi thân thể hoàn toàn vô lực, để mặc cơn giá lạnh đánh chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ, hình ảnh tên cầm thú ấy lại hiện lên, liên tục dùng tay đấm vào mặt Yên Nhi. Dù cô có kháng cự thế nào cũng không thể thoát khỏi bàn tay như nanh vuốt của hắn. Hắn chà đạp cô, làm nhục cô với tất cả sự thô bạo. Mùi rượu nồng vây quanh trí não Yên Nhi, lấp kín đường thông thoát khí duy nhất.
- Đừng…Buông tôi ra…Buông… - Cô ra sức vùng vẫy. Hai tay bất giác quơ loạn xạ.
- Mơ thôi…Chỉ là mơ thôi. – Một bàn tay thô ráp vội cầm lấy tay của Yên Nhi, giọng nói hiền hòa như đang tìm cách trấn tĩnh.
- Lại là anh… - Gương mặt của Thần Tuyên thật khiến cô cảm thấy thất vọng.
Vậy là bản thân vẫn chưa thể thoát khỏi cơn ác mộng này.
- Lại là anh? – Người đàn ông lặp lại, trong lòng thấy cực kỳ mất hứng – Chưa gì em đã chán ghét tôi như vậy sao?
- Không. – Yên Nhi khẽ thở dài rồi lặng lẽ quay mặt đi – Tôi chỉ chán ghét giấc mộng này.
- Mộng? – Tuyên hơi ngẩn người rồi bất ngờ cười lớn – Vậy xem ra em sẽ phải nằm mộng cả đời.
- Không! – Cô lập tức vùng dậy, rút tay mình ra khỏi bàn tay nắm chặt của anh – Tôi nhất định sẽ tìm ra cách trở về.
- Con người vẫn luôn thích sống trong ảo tưởng.
Cái mền đắp trên ngực rơi xuống, làm lộ ra bộ quần áo mới thật ấm áp, sạch sẽ. Yên Nhi hốt hoảng nhìn lại cơ thể mình, một lần lại một lần. Mọi thứ hình như không có gì thay đổi.
- Anh…Tôi…Anh dám… - Hai má cô trong phút chốc đã chuyển sang màu đỏ.
- Đã nhìn thấy hết rồi. Cần gì phải xấu hổ. - Khóe môi Thần Tuyên khẽ nhếch lên thành một nụ cười khiến gương mặt anh từ ôn hòa chuyển sang mờ ám .- Bộ đồ ngủ của em quá ngắn. Mà cơ thể lại đang bị lạnh…Hơn nữa, chúng ta cũng là vợ chồng.
- Đồ đê tiện – Yên Nhi nhịn không được liền vung tay tát thật mạnh - Tôi không phải vợ anh.
Đáng ngạc nhiên là Tuyên lại dễ dàng hứng chịu cái tát ấy. Năm dấu tay đỏ hằn sâu trên da thịt hình như không hề làm người đàn ông này nao núng. Anh ta cố tình nói khích để Yên Nhi đánh mình sao?

- Nếu đánh người có thể khiến em bình tĩnh thì…cứ tiếp tục.
Yên Nhi tức giận muốn bước chân xuống giường thì nhận ra nhiệt độ trong phòng lúc này đã rất ấm. Không còn cảm giác lạnh lẽo như trước. Cô bắt đầu nghi ngờ kẻ đang ngồi trước mặt mình bị điên.
- Nếu anh không chịu giúp, tôi sẽ tự tìm ra cách.
- Khoan đã. Em không thể rời khỏi đây.
- Tại sao? Tôi và nơi này vốn chẳng có liên hệ gì hết.
Thật đúng là một cô bé ngây thơ. Chắc chưa bao giờ nghe ai nói đến thế giới mới mẻ này. Mà thật ra những người biết đến thế giới này đều không còn khả năng để kể cho bất cứ ai khác về nó nữa.
- Vì em đã là người của nơi đây. Là người phụ nữ của tôi.
Người vợ tốn bao nhiêu công sức tuyển chọn đột nhiên biến mất quả thật khiến Thần Tuyên rất tức giận. Nhưng cô bé này có điều gì đó làm anh cảm thấy thật thu hút. Đặc biệt là cái hương thơm đã theo linh hồn cô ta tìm đến đây. Phải chăng các cô gái Việt Nam đều hung dữ và nóng nảy như vậy?
- Tôi đã nói mình không phải là Tuyết Vinh.
- Vậy em là ai? - Thần Tuyên cũng vừa nhận ra là mình chưa hề biết tên cô vợ nhỏ đang rất giận dữ này.
- Tôi là… - Câu nói chỉ thốt ra phân nửa đã đứt đoạn.
Yên Nhi đưa mắt nhìn anh với vẻ đề phòng. Không việc gì phải khai báo tên họ của mình cho kẻ người không ra người, ma không ra ma này biết.
- Sao không nói tiếp?
- Không phải chuyện của anh.