Tha Thứ

Chương 27





Tối hôm đó, Thần Tuyên giữ lễ, để Yên Nhi một mình nằm trên giường trong khi bản thân anh thì ôm mền đi ra ghế. Tuyên hy vọng cô sẽ có thể ngủ một giấc thật ngon, không lo ngại hay gặp bất kỳ cơn ác mộng nào. Nhưng dù cho anh có cố gắng “chạm vào” Yên Nhi ít tới đâu thì cái gã đàn ông đáng ghét kia vẫn không thôi xuất hiện.
Bao nhiêu đêm cô ở đây là bấy nhiêu đêm anh nằm không an giấc. Tiếng kêu cứu và khóc lóc của Yên Nhi khiến Thần Tuyên không thể ngủ được. Điều này không khiến anh thấy giận mà chỉ làm khao khát che chở và bảo vệ cô thêm phần mãnh liệt. Tuyên cũng không biết vì sao mình đối với việc đi tìm Tuyết Vinh lại tỏ vẻ thờ ơ như vậy. Anh quá bận rộn? Không tìm ra manh mối? Mãi chăm sóc Yên Nhi?...Tất cả hình như đều không phải.
Dù lí trí luôn tìm cách chối bỏ nhưng thâm tâm vẫn âm thầm khẳng định: nếu Tuyết Vinh trở về, quan hệ giữa anh và Yên Nhi sẽ trở thành phức tạp. Lúc trước không thích cô thì thôi. Nhưng bây giờ, khi mối quan hệ đã có thứ gọi là yêu thương chen vào...thì không thể nào chấp nhận.
Tuyên muốn Nhi trở thành vợ anh, chỉ mình cô chứ không phải ai khác. Và một khi Tuyết Vinh quay lại, Thần Tuyên sẽ không còn lựa chọn nào khác là cưới cả hai người. Việc đó đối với Yên Nhi, với Tuyết Vinh hay chính bản thân anh đều không được tốt đẹp.
Dù các anh trai Tuyên người nào cũng có không dưới hai bà vợ…Dù hôn nhân đối với anh trước giờ chỉ là việc “để hoàn thành thủ tục” thì Thần Tuyên vẫn không hề yêu thích chế độ đa thê lạc hậu chút nào. Nếu không có sự xuất hiện của Yên Nhi, có lẽ anh đã nguyện cùng Tuyết Vinh chung sống hoà hợp tới già, bất kể tình yêu sau đó có được nảy sinh hay không.
Chỉ khốn nỗi cô bé ngây thơ, nhút nhát này vừa bước lại gần, đã giống như thỏi nam châm, hút chặt lấy trái tim bằng sắt của anh rất khó bỏ. Nếu đem so với tình bạn lâu năm cùng Tuyết Vinh thì hoàn toàn khác biệt. Có thể Tuyên chưa thật sự biết yêu. Nhưng cảm giác thu hút và quyến luyến đối với Yên Nhi là có thật.
Buổi sáng thức giấc, Yên Nhi thấy Thần Tuyên không còn nằm trên ghế mà đang ngồi bên giường, khoanh tay, tựa đầu vào tường mà ngủ. Cả đêm, cô nằm mơ không nhớ bao nhiêu lần. Mỗi lần anh lại đi đến dỗ dành. Riết rồi cũng chẳng buồn quay lại ghế nữa.

Công bằng mà nói, Tuyên dù có lúc hơi chuyên quyền nhưng vẫn đối xử với Yên Nhi rất tử tế. Xét về diện mạo càng không thua kém gì những người đàn ông cô từng gặp. Nhưng cảm giác bị giam lỏng cùng ép buộc lại khiến Nhi không có gì mở lòng với anh được.
Cô chậm rãi xuống giường, mắt nhắm mắt mở nhận ra trong phòng vừa xuất hiện một cánh cửa thứ hai màu trắng. Phía sau đó là một căn phòng nhỏ có đầy đủ bồn rửa mặt, vòi hoa se, bồn tắm, gương soi… Tất cả đều mới toanh như chỉ vừa được…lắp đặt.
- Những thứ này đều dành riêng cho em – Thần Tuyên không biết từ lúc nào đã đứng tựa lưng vào cửa, khoanh tay nhìn Yên Nhi bằng ánh mắt chiều chuộng – Sau này cứ tùy ý sử dụng.
- Chẳng lẽ anh lại không cần đến? – Cô có chút khó hiểu nên hỏi lại.
- Đương nhiên là không. Vì em mới xuống đây nên cơ thể chưa kịp thích ứng. Sau một thời gian nữa sẽ từ từ loại bỏ những nhu cầu phiền phức này.
Đúng rồi. Hai ngày qua, cô chỉ thỉnh thoảng thấy trong bụng hơi khó chịu nhưng chưa lúc nào thật sự ghê gớm. Nếu Tuyên không nhắc, Yên Nhi có thể cũng đã quên.
- Những lúc cần tỉnh táo, tôi thường đến hồ Long Tĩnh. Nước ở đó không những chữa lành vết thương còn rất có lợi cho tinh thần...Hơn nữa, em là con gái, dù sao cũng nên có một nơi riêng tư để…”làm việc”.
Yên Nhi vừa nghe đến hai chữ “làm việc” liền xấu hổ cúi gầm mặt. Thói quen ở sạch suýt chút nữa thì hại chết cô rồi. Sự việc xảy ra hôm đó, nếu có ai tình cờ đi qua, chẳng phải hoàn cảnh Nhi sẽ càng ê chề, nhục nhã hơn sao? Bản thân cô càng không biết mình đã ăn phải gan beo mật gấu gì lại hành động ngông cuồng như vậy.
- Em cứ việc súc miệng rửa mặt, làm gì tùy thích. – Như đọc được cảm xúc trên mặt Nhi, Tuyên chỉ mỉm cười rồi đủng đỉnh dùng tay đóng cửa – Tôi ra ngoài thay đồ trước.
Một mình cô lúc này mới cảm thấy dễ thở hơn một chút. Vừa phẩy tay tự quạt ình, vừa quét mắt qua căn phòng một lần nữa, Nhi mới thấy nơi đây đã được trang bị gần như đầy đủ mọi vật dụng. Và mỗi thứ lại chỉ có duy nhất một cái. Y như thể được tạo ra chỉ để mình Yên Nhi sử dụng.
Lúc bước ra khỏi phòng, cô thấy Thần Tuyên đã ăn mặc đâu ra đó. Bộ Âu phục đen anh khoác trên người trong phút chốc liền đá vào tim cô một cái thật mạnh, nảy lên gần đến tận yết hầu. Người này không chỉ có vẻ ngoài tinh anh, linh lợi mà còn tản ra một loại khí thế rất oai phong, lẫm liệt. Đúng kiểu các nhân vật nam chính trong những tiểu thuyết ngôn tình mà Yên Nhi mê mẩn. Chẳng qua bình thường ăn mặc quá xuề xòa, cộng thêm tính khí thất thường nên không nhận thấy rõ.
- Bà xã! – Tuyên đứng trước gương khẽ gọi - Qua giúp anh một tí.
- Ờ.. – Cách xưng hô thân mật làm Yên Nhi luống cuống – Đợi một chút.
Đợi khi cô đã đi đến trước mặt, anh mới thoải mái đặt vào tay vợ mình một cái nơ màu trắng.

- Đeo hộ anh.
- Hả?
Việc này không phải Tuyên có thể tự làm được sao? Hà cớ gì lại hiếp đáp cô như thế?
Nhưng anh chàng lại chẳng buồn để ý mà chỉ ưỡn ngực, chân từng chút tiến lại gần Nhi hơn nữa. Thân người cao dỏng cứ từng chút, từng chút che chắn cả tầm nhìn. Hơi thở đều đặn phả vào trán cô từng đợt.
Thần Tuyên quả thật rất cao.
- Giúp anh đi! – Giọng nói nhỏ nhẹ như nài nỉ - Bà xã…
Trời ơi, Yên Nhi ghét nhất hai chữ này. Chi bằng cứ đáp ứng nhanh nhanh để anh ta tránh xa cô một chút. Khoảng cách hiện tại làm phổi Nhi như bị rút hết không khí.
- Nhanh chút nào em! – Tuyên lại khẽ khàng, ánh mắt chẳng khác gì phóng ra tia lửa điện.
Yên Nhi hoàng hồn vội cầm lấy hai sợi dây nơ định quàng vào sau gáy anh, nhưng…
- Anh…anh có thể cúi đầu xuống một chút, được không? – Cô dù đã kiễng chân vẫn gặp chút khó khăn khi bắt tay qua vai chồng.
Khóe miệng Tuyên hơi nhoẻn cười, chậm rãi khom người xuống. Khoảng cách giữa hai bên đương nhiên cũng vì thế càng ngắn lại. Yên Nhi mặt đỏ chân rung, vội vàng vươn tay luồn chiếc nơ vào dưới cổ áo.
Cô tránh không nhìn vào mắt anh nhưng Tuyên lại cố tình sát mặt lại gần khiến Nhi có tránh thế nào cũng không khỏi.
“Sử Thần Tuyên, đây là lần đầu và cũng là lần cuối cùng tôi làm việc này giúp anh”, trong đầu Yên Nhi thẹn thùng mắng. Sau hôm nay, cô sẽ rời khỏi nơi này... Mãi mãi.
Thần Tuyên dù có tài tình thế nào cũng không đọc ra được ý nghĩ xấu xa này. Giờ phút hiện tại, anh ấy đang mãi “phân tích” sự phối hợp hài hòa của các bộ phận trên mặt Nhi. Cảm giác rất hài lòng khi phát hiện hai gò má nhợt nhạt của cô bởi vì mình mà bắt đầu nổi lên những đốm đỏ.

Nơ vừa được đeo xong thì Nhi cũng lập tức lùi lại.
- Đừng vội. – Thần Tuyên chỉ vươn tay một cái đã giữ được cô – Em còn chưa thay quần áo.
Cái chạm nhẹ của anh khiến bộ đồ ngủ trên người Yên Nhi lập tức biến mất. Thay vào đó là chiếc áo dài đỏ hôm qua. Dáng người mảnh khảnh càng nhìn càng thấy hợp với thứ trang phục thướt tha này.
- Em rất đẹp. – Anh thật thà đem những điều trong lòng nói ra.
Yên Nhi trong lòng có chút hoang mang liền lặng im không đáp. Nếu Thần Tuyên cứ tiếp tục đối xử với cô như vậy, chỉ sợ kế hoạch lúc đầu khó lòng thực hiện. Nhi tự thấy mình là một người rất dễ dao động.
- Đến đây. – Anh chậm rãi kéo tay Yên Nhi ngồi xuống rồi lấy từ gầm bàn một đôi guốc - Cái này cũng tặng em.
Vật phẩm được thiết kế thon gọn và thanh lịch. Ở phía mũi có đính những hột đá hồng sáng lấp lánh. Phần gót lót một lớp đệm bông nên sờ vào rất êm. Khi di chuyển chắc cũng sẽ thoải mái. Riêng màu sắc thì phối hợp với tà áo dài ăn ý không thể tả. Mang cái này đi dự tiệc, Nhi đúng là tông/tông từ trên xuống dưới.
Nhưng cô còn chưa kịp nói gì đã thấy Thần Tuyên dịu dàng quỳ xuống, tay khẽ nâng bàn chân không của mình lên khỏi mặt đất.
- Anh…anh muốn làm gì? – Người con gái toan cự tuyệt.
Tuyên không trả lời mà chỉ nhẹ nhàng cầm chân của cô xỏ vào chiếc guốc. Bàn tay cẩn thận kéo từng cái dây, gài từng cái khóa. Động tác đầy nâng niu, quý trọng khiến hai má Yên Nhi trong phút chốc đều đỏ ửng.