Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 417: Sơn Hà đài



- Đây còn phải nói sao? Ngươi cái đầu óc heo, những năm này ngươi xem ai có thể chiến bại Ngư Hóa Long sư huynh, Ngư sư huynh đây chính là Chân Long trong người, nhất định sẽ nhất phi trùng thiên, Khương Tư Nam bất quá là vô danh tiểu tốt, những ngày qua cũng quá kiêu ngạo rồi!

- Đúng vậy, nghe nói mấy ngày hôm trước Khương Tư Nam kia sử dụng yêu pháp, trực tiếp đầu độc trên trăm Ngoại Môn Đệ Tử gia nhập Thiên Đạo Phong, chúng ta cũng biết Thiên Đạo phong này tuy địa vị tôn sùng, nhưng mà có thể nói là địa phương hoang vu nhất trong Đại La sơn mạch, kẻ đần mới nguyện ý gia nhập Thiên Đạo Phong!

- Đúng đấy, Ngư sư huynh cũng hẳn là không quen nhìn Khương Tư Nam kia hung hăng càn quấy, một cái nhà giàu mới nổi gặp may mắn, thế nào cũng phải cho hắn một giáo huấn!

Không đơn thuần là Ngoại Môn Đệ Tử, có một ít Nội Môn Đệ Tử cũng đi tới bên cạnh Sơn Hà đài.

Trong đó có bốn người Long Thu Nguyệt, Hồng Vũ, Diệp Thừa Phong cùng Lưu Quy Nguyên Khương Tư Nam quen thuộc, bốn cái này chẳng những là Nội Môn Đệ Tử, hơn nữa còn là cao thủ nổi danh trên Địa Sát Bảng, nhất là Long Thu Nguyệt vừa ra trường, quả thực là dẫn nổ tất cả Ngoại Môn Đệ Tử.

- Đây không phải Hỏa Diễm Tiên Tử Long Thu Nguyệt sư tỷ sao? Nàng là Địa Sát Bảng đệ nhất a, sao sẽ tới nơi này xem cuộc chiến?

- Trời ạ, nữ thần của ta, Hỏa Diễm Tiên Tử là một trong tuyệt sắc song kiều của Đại La Thiên Tông ta, nàng cùng tỷ tỷ nàng Long Ngưng Tuyết là Minh Châu chói mắt nhất Đại La Thiên Tông, vậy mà cũng tới nơi này, Ngư sư huynh cùng Khương Tư Nam kia đại chiến thực sự có lực hấp dẫn lớn như vậy sao?

- Hỏa Diễm Tiên Tử, Băng Tuyết Tiên Tử, một cái là Địa Sát Bảng thứ nhất, một cái là Thiên Cương Bảng thứ ba, nếu ta có cơ hội âu yếm thì tốt rồi!

- Ngươi nằm xuân thu đại mộng đi thôi, nếu ngươi không muốn trở thành công địch của Đại La Thiên Tông, vậy thì tránh xa một chút, nghe nói Đế Nhất sư huynh rất ưa thích hai tỷ muội này, các nàng nói không chừng cuối cùng đều là người của Đế Nhất sư huynh!

- Đế Nhất sư huynh? Ba bảng đệ nhất tuyệt thế yêu nghiệt? Ai, xem ra chúng ta không có cơ hội rồi.

Long Thu Nguyệt như cũ là một thân chiến giáp đỏ thẫm, phác hoạ dáng người hoàn mỹ nhìn một phát là thấy hết, da thịt trong suốt như ngọc, tóc đen như thác nước, nhất là khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết, phảng phất như kiệt tác tinh xảo nhất của Thượng Thiên, bờ môi hồng nhuận phơn phớt, nhũ phong ngạo nghễ ưỡn lên, tăng thêm một đôi con ngươi rực rỡ như tinh thần, ôn nhu như nước, tựa như Tiên Tử trên chín tầng trời.

Nàng khí chất siêu phàm, phong hoa tuyệt đại, trên mặt treo vui vẻ dịu dàng, vừa xuất hiện liền để cho tất cả mọi người ảm đạm thất sắc.

- Long sư tỷ, ngươi vừa xuất hiện, chỉ sợ những đệ tử này cũng không có tâm tình nhìn Ngư Hóa Long và Khương sư đệ ước chiến rồi!

Bên cạnh Hồng Vũ cười khổ một tiếng, nửa là lấy lòng nói.

- Tiểu tử ngươi chỉ biết nói ngọt!

Long Thu Nguyệt đôi mắt đẹp vụt sáng, khẽ mĩm cười nói:

- Lúc này đây chúng ta nguyên bản định bế quan, nhưng mà Khương sư đệ cùng Sơn Hà Bảng đệ nhất Ngư Hóa Long chiến đấu, lại không thể không xem, ta tin tưởng Khương sư đệ nhất định là tất thắng không thể nghi ngờ!

- Ta cũng tin tưởng thực lực của Khương sư đệ, nhưng mà Ngư Hóa Long kia cũng rất khó đối phó, lúc này đây không thể nói trước là một hồi long tranh hổ đấu a!

Bàn tử híp mắt nhỏ mang theo dáng tươi cười nói.

Diệp Thừa Phong cùng Hồng Vũ cũng nhẹ gật đầu, bọn họ đều biết Ngư Hóa Long, cũng biết người này lợi hại, mặc dù đối với Khương Tư Nam có lòng tin, nhưng mà không cho rằng hắn có thể dễ dàng thủ thắng như vậy.

Vừa lúc đó, đám người tách ra, hai chính chủ ước chiến đã đến.

Sắc mặt của Khương Tư Nam lạnh nhạt, một thân bạch y thắng tuyết, dáng người cao ngất mà thon dài, tuy khuôn mặt thoạt nhìn có chút non nớt, nhưng lại có một loại đại khí độ, phảng phất như một thần dương rừng rực đáp xuống, để cho tất cả mọi người bên cạnh không tự giác lui về phía sau.

Bên cạnh hắn, bọn người Dịch Phi, Lý Kim Long đều theo sau, đi về phía Sơn Hà đài.

Một bên khác, Ngư Hóa Long thân mặc áo da thú, thoạt nhìn cuồng bạo không bị trói buộc, sợi tóc bay múa, hai mắt đóng mở tầm đó có thần mang lập loè, dáng người hắn khôi ngô, tràn đầy lực lượng, sải bước mà đến, như một núi lửa di động, dâng lên hào quang rừng rực.

Chu Hạo cùng Lâm Phong cũng đi ở bên cạnh hắn, giờ phút này chứng kiến Khương Tư Nam đối diện đi tới, đều ánh mắt lạnh lẽo, khóe miệng lộ ra vẻ trào phúng.

Mà Khương Tư Nam căn bản không có nhìn bọn hắn, lập tức liền thấy được Ngư Hóa Long cuồng bạo không bị trói buộc, ánh mắt hai người đan vào, mơ hồ trong đó có điện mang lập loè!

- Ngư Hóa Long?

Khương Tư Nam cười nhạt một tiếng, mở miệng nói.

- Khương Tư Nam!

Ngư Hóa Long cũng nhếch miệng cười cười, thanh âm như rồng ngâm.

Hai người còn không có lên sân khấu, vừa rồi đối nhãn, cũng đã bắt đầu sát ra hỏa hoa.

Hơn nữa Ngư Hóa Long ở trong nháy mắt, liền hoàn toàn tiêu trừ lòng khinh thị với Khương Tư Nam, vừa rồi cái nhìn kia, hắn cảm thấy một cỗ lực lượng để cho hắn nhiệt huyết sôi trào.

Đó là một loại cường giả kỳ phùng địch thủ.

Ngư Hóa Long minh bạch, Khương Tư Nam là đối thủ đáng giá mình toàn lực ứng phó!

Khương Tư Nam cũng là đồng dạng cảm giác, huyết dịch cùng pháp lực yên lặng đã lâu, trong người dâng lên như mưa, lao nhanh mãnh liệt, cuồng bạo như biển, cũng biết đây là một đối thủ cường đại.

Hai người không hiểu thấu hỏi nhau như vậy, để cho Ngoại Môn Đệ Tử chung quanh đều không rõ ràng lắm, nhưng nhìn ở trong mắt những Nội Môn Đệ Tử kia, đều lóe ra một tia hiểu rõ.

Dịch Phi mang theo bọn người Lý Kim Long, trực tiếp đi về phía Long Thu Nguyệt, đối với của bọn hắn cười ha ha nói:

- Long sư muội, ngươi vậy mà cũng tới xem cuộc chiến? Không phải là coi trọng tiểu sư đệ nhà ta chứ?

Long Thu Nguyệt liếc mắt, trừng hắn một cái, biết rõ thằng này tùy tiện, nhưng mà trong mồm chó nhả không ra ngà voi, cũng không cùng hắn chấp nhặt.

- Dịch Phi, thực lực của Khương sư đệ chúng ta đều biết đến, nhưng mà Ngư Hóa Long kia có thể chiếm lấy Sơn Hà Bảng đệ nhất nhiều năm, thực lực cũng có chút bất phàm, tuy ta tin tưởng Khương sư đệ cuối cùng có thể thủ thắng, nhưng chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy!