Tam Nguyên Chấn Thế

Chương 29: 29





Mái tóc đỏ được chải chuốt một cách cẩn thận, mùi hương ngọt ngào tỏ ra tạo nên một sức quyến rũ mê người khó cưỡng.
Đôi mắt màu tím lim dim nhìn về phía một chiếc nôi em bé được làm hoàn toàn bằng vàng nguyên chất và cẩm thêm đá quý đầy trên đó, một thứ phẩm xa xỉ.
Vẫy bàn tay có phần gầy gò trắng trẻo của mình lên, Iso đưa ra dấu hiệu yêu cầu người hầu lui khỏi phòng mình.
Căn phòng sang trọng với những thứ trang trí đắt tiền, chỉ với vài bức tranh hoặc chậu cảnh cũng đủ để vài kẻ quý tộc cấp thấp tranh nhau đến đổ máu.
Iso chẳng buồn nhìn quanh nơi đây, cô cũng không thèm để ý đến những người hầu vừa lui ra khỏi phòng mình.

Đôi mắt tím có chút lạnh lẽo nhìn thẳng về đứa bé đang nằm yên trong chiếc nôi kia.
Cô đứng bật dậy và bước nhanh về phía chiếc nôi, em bé vẫn đang ngủ một cách rất ngon lành.

Iso nghiến răng của mình một cách mạnh bạo, thậm chí còn phát ra một chút thanh âm đáng sợ.
“Chó chết!”
Iso chửi với một gương mặt tức giận, cảm giác như danh hiệu Đoá hồng trắng của vương quốc đã không còn phù hợp với cô.
Một biểu cảm méo mó được đưa ra, Iso giơ bàn tay gầy gò của mình về phía cổ đứa bé.

Iso vẫn nhớ cái ngày đó, vào lễ trưởng thành khi vừa đủ 18 tuổi, người cha ruột với thân phận là quốc vương Iruss đã yêu cầu cô đến phòng ông vào đêm đó.
Ông ấy đã cưỡng hiếp và lấy đi trinh tiết của Iso một cách dã man, cô đã gần như sụp đổ tinh thần của mình vào lúc đó.

Mọi chuyện còn tồi tệ hơn khi Iruss đã luôn đến phòng Iso mỗi đêm trong hơn hai năm liền sau đó, biến cô trở thành một thứ chẳng khác nào đồ chơi của lão.
Cho đến một ngày Iso phát hiện bản thân mình có thai, và để có thể che giấu ánh mắt người đời cô đã phải dàn cảnh đổ lỗi cho một hộ vệ quèn mọn.
Bản thân Iso chưa từng muốn dùng cách này, phá thai là lựa chọn đầu tiên mà cô đã nghĩ đến và cố gắng làm thế.

Nhưng Aria đã ngăn cản và yêu cầu Iso phải thực hiện theo chỉ định của cô.
Aria đến Serbia với vai trò là người thực hiện nhiệm vụ trao đổi bí mật giữa Iso và Tam thượng long Nagi ở Eilrine.

Có quá nhiều lợi ích cho cuộc hợp tác này nên Iso đã rất nhanh đồng ý, cũng bởi vì chênh lệch lực lượng giữa hai bên là quá lớn, một Serbia nhỏ nhoi không đủ sức để chống lại vị Thượng long đến từ Eilrine.
Giữa không gian im lặng của đêm tối, tiếng thút thít của đứa bé khẽ vang lên.
Iso lơ mặt đi như không nhìn thấy gì, cô hận đứa con này, hận không thể bóp chết nó, sự tồn tại của nó như thể là bằng chứng cho việc ghê tởm mà cha cô đã làm.
Cộp! Cộp!
Âm thanh giày cao gót đột nhiên xuất hiện làm gương mặt Iso trở nên trắng bệch, tiếng đứa bé khóc trở nên lớn hơn và dường như có chút sợ hãi pha lẫn trong tiếng khóc đó.
Hiện tại Iso đang khoác trên mình một chiếc váy ngủ mỏng, vẫn là loại mà cô ưa thích.

Thân thể run run như thể đang quá lạnh khiến Iso vô tình dùng hai tay ôm chặt lấy thân mình lại, cô biết cái gì đang đến.
Không khí như bị đông cứng lại, từng lỗ chân lông trên cơ thể Iso giống như bị khoét ra một mảng lớn, da thịt cô dần dần trở nên nóng rang.

Từ trong góc tối của căn phòng - nơi mà ánh sáng của ngọn đèn không thể chiếu rọi đến, xuất hiện hai cái chấm sáng màu tím thạch anh rực cháy như mắt của loài thú săn mồi.
Cơ thể Iso như đổ sập xuống, đầu hướng về đôi mắt kia và quỳ thấp nhất có thể.
Đầu cô đập mạnh xuống nền tạo ra một cơn đau điếng lên cả cơ thể, đôi mắt cũng trở nên ướt nhẹp như muốn khóc, miệng thì cứ mấp máy liên tục như thể đang nói gì đó.
Tư thế của Iso thể hiện một tư thế quy phục đến tột cùng, giống như một con chó nhìn thấy chủ nhân của mình đang tức giận vậy.
Đôi mắt tím đó vẫn dán chặt vào thân thể cô, làm cho Iso cảm nhận rõ ràng từ tế bào trên cơ thể mình phát ra những tiếng kêu sợ hãi.


Từ sâu trong linh hồn cô như đang gào lên tuyệt vọng.
“Một tháng sau.”
Thanh âm trong trẻo vang lên nhè nhẹ như tiếng chuông gió giữa trời hè, nếu không đặt vào tình cảnh hiện tại thì Iso sẽ rất thưởng thức thanh âm này, nhưng lại chỉ tồn tại một cảm xúc dâng trào nên sự sợ hãi đến tột cùng vào lúc này.

Miệng cô gần như không thể khép lại và nước bọt cứ thể chảy dài ra sàn.
Đôi mắt biến mất với không một chút tiếng động, không có dấu hiệu gì cho việc đó.

Iso vẫn tiếp tục quỳ rạp dưới đất trong gần một giờ sau, cho đến khi đứa trẻ ngừng khóc và tiếp tục ngủ thiếp đi thì cô mới đưa đầu hướng lên trên.
Đôi mắt đỏ hoe nhìn dáo dác xung quanh, chỉ khi Iso không còn thấy dấu hiệu gì của đôi mắt tím đó thì mới thở phào nhẹ nhõm và lồm cồm bò dậy.
Trên trán cô có một vết sưng đỏ khá lớn, miệng Iso thì vướng theo vài cọng tóc và nước dãi.

Đưa tay mình lên để lau đi phần miệng, Iso nuốt mạnh một ngụm và bắt đầu thở dốc.
“M-một tháng?”
Cô hiểu đó là gì, một mệnh lệnh yêu cầu Iso xét xử và hành quyết công khai mẹ của Hirio.

Mặc dù đối với cô thì điều đó chẳng quan trọng gì, nhưng nếu là mệnh lệnh từ Nagi thì sẽ chẳng thể nào bỏ qua được.

Ngồi bệt dưới sàn trong vài giây, Iso luồng bàn tay của mình vào dưới lớp váy.

Cô đẩy mạnh ngón tay và bắt đầu phát ra những tiếng rên khe khẽ.
Quốc vương Iruss đã không đến phòng Iso được một thời gian dài, ban đầu cô vẫn rất vui và cảm thấy như được giải thoát, nhưng dạo gần đây cảm giác nóng bức và khó chịu luôn luôn xuất hiện mỗi tối.
Và cùng với sự căng thẳng tột cùng mà Iso luôn phải chịu khi đang bí mật làm việc cho Nagi đã khiến cho cô làm việc này như một hình thức giải tỏa căng thẳng.
Thật may là nó có vẻ hiệu quả.
Sau khoảng vài phút thì tay Iso dừng lại, cơ thể run run co giật vài cái và cô rút tay ra.

Bàn tay giờ đây dính đầy một thứ như dịch của loài Slime, miệng Iso nở một nụ cười méo mó.
Đưa một tay nắm chặt chiếc nôi, Iso khó khăn kéo bản thân đứng lên, ở vị trí cô ngồi nãy giờ đã trở thành một vũng nước có chút nặng mùi.
Iso cười cười vui vẻ và giơ bàn tay dính đầy chất nhờn của mình về phía đứa bé, mặc dù đang ngủ nhưng đứa bé vẫn có thể cảm nhận được ngón tay đang đưa vào miệng mình và bắt đầu mút nó.
Chất lỏng đặc sệt được đứa bé mút một cách ngon lành như thể đó là một thức uống rất bổ dưỡng.
Gương mặt Iso trở nên rạng rỡ, ánh mắt cô toát lên vẻ điên cuồng và có phần bệnh hoạn..