Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng

Chương 203: Yến Phương Bắc rung động



Nửa đêm, Tiêu Hạo Thiên một mình đứng trước ban công, bên phía Cao Ánh Vy anh đã nói rõ rồi, sáng sớm ngày mai anh sẽ lên đường đến biên giới phía Bắc Việt Nam, mà bên kia chiến trường, anh sẽ không đi. Ngay cả khi tình hình ở chiến trường đã vô cùng khắc nghiệt rồi.

"Các cường giả thuộc thế hệ cũ nhất của Việt Nam, các người. Nhất định phải thắng” Tiêu Hạo Thiên nhìn về phía chiến trường ngoài bầu trời đêm, anh lúc nào cũng giữ liên lạc với bên Thiên Diện, một khi những cường giả thế hệ cũ đó không thể chịu được, điện Thiên Thần sẽ hết sức hỗ trợ.

Mà bây giờ bên phía chiến trường đã là ban ngày, mặt trời vừa mới mọc (do chênh lệch giờ). . Truyện Điền Văn

"Nhất định không được xảy ra chuyện gì. Không ai trong tứ lão được xảy ra chuyện gì cả. Nhất định.”

Mặc dù lúc trước Tiêu Hạo Thiên đã hết lời an ủi Tiêu Chiến Minh, nhưng tình hình chiến trường nhanh chóng thay đổi, những hoàng giả bên ngoài biên giới cũng không phải đèn cạn dầu, tất cả đều là tướng quân của một bộ quốc phòng, làm gì có ai thật sự yếu ớt chứ.

Anh đã hoạt động ở chiến trường rất nhiều năm, vẫn có rất nhiều biện pháp phòng vệ chưa bày ra. Nếu như tứ lão xảy ra chuyện, vậy anh cũng không cần phải giấu những biện pháp này nữa.

Lúc này, Tiêu Hạo Thiên nhìn về phía chiến trường ở biên giới.

Tầm nhìn điên cuồng được kéo dài từ Tiêu Hạo Thiên ở Hà Nội, xuyên qua hàng nghìn, hàng trăm nghìn dặm, vượt qua núi cao, đi qua biển rộng, sau đó xuất hiện chiến trường ngoài biên giới.

Giờ phút này trên chiến trường ngoài biên giới đã là sáu giờ sáng, những bàu trời trên chiến trường ngoài biên giới vẫn xám xịt, mây đên vô cùng dày đặc. Cộng thêm khói thuốc súng không ngừng dâng lên trên chiến trường ngoài biên giới, khiến không khí tràn ngập mùi chết chóc. Mùi thuốc súng ở khắp mọi nơi.

Mà hôm nay ở chiến trường ngoài biên giới, những cường giả, những nhóm nhỏ không ngừng chiến đấu, bây giờ đều đã biến mất không thấy, khứu giác của bọn họ đều vô cùng nhạy bén.

Biết rằng liên mình bên ngoài biên giới sắp tiếp tục khai chiến với Việt Nam. Cho nên tất cả mọi người đều ẩn nấp hết đi. Hơn nữa đêm hôm qua, ba đại cường giả Thiên Vương của điện Thiên Thần, Ám Thiên Vương, Chiến Thiên Vương và Diệt Thiên Vương đều vào chính lúc này đột phát cấp bậc hoàng cấp, cùng với Lục Thiên Vương vừa mới đột phá gần đây, thoáng chốc bên ngoài điện Thiên Thần đã có bốn vị cường giả hoàng cấp rồi. Chưa kể còn có một vị cường giả tuyệt đối của điện Thiên Thần bao trùm chiến trường ngoài biên giới.

Cho nên lúc này chiến trường ngoài biên giới đều tràn ngập khí tức nguy hiểm, bầu không khí vô cùng ngưng trệ. Vào lúc này, bốn cường giả hoàng cấp của điện Thiên Thần, vốn dĩ là bốn Thiên Vương, bây giờ đã trở thành Tứ Hoàng, đều tập trung tại trụ sở của điện Thiên Thần. Ngồi cùng với Thiên Diện trong văn phòng, bất cứ lúcnào cũng có thể quan sát tình hình chiến trường ngoài biên giới.

Sắc mặt Thiên Diện vô cùng nghiêm trọng nói: “Chủ điện đã gửi đến mệnh lệnh rồi, một khi bốn vị trưởng lão không chịu được, điện Thiên Thần chúng ta phải gấp rút giúp đỡ, không tiếc giá nào cả."

"Đúng." Bốn cường giả hoàng cấp đứng lên đồng ý.

Bởi vì tình hình căng thẳng, cho nên hôm qua Lục Thiên Vương đã trở về căn cứ. Mà lúc này ở chính giữa văn phòng mà năm người bọn họ hội nghị, có một màn hình cực lớn, trên màn hình có một chiếc trực thăng đáp xuống cứ điểm của Bộ quốc phòng Việt Nam.

Sắc mặt của Tứ Hoàng của điện Thiên Thần và Thiên Diện đều ngưng trọng nhìn màn hình. Mỗi người đều cảm thấy nhiệt huyết sôi sục lên.

Cùng lúc đó, ở một cứ điểm hàng đầu ở bờ biển chiến trường ngoài biên giới của Việt Nam, ba tổng cục trưởng ba ban của Việt Nam mặc chiến bào, đeo đại đao trên lưng, vẻ mặt nghiêm trang bước xuống trực thăng đi về phía bên trong cứ điểm.

Ba tổng cục trưởng ba ban đều bước rất nhanh, sắc mặt nghiêm trang, sau khi xuống khỏi trực thăng chiến đấu, bọn họ đi thẳng tới phòng hội nghị tác chiến nơi Yến Phương Bắc đang ở.

Lúc này, thân là Bộ quốc phòng của Việt Nam ngoài chiến trường, phó bộ trưởng của tổng chỉ huy tối cao, nguyên soái Yến Phương Bắc, đã hơn bảy mươi tuổi, sắc mặt nghiêm nghị nhìn bàn cát trước mặt. Ở bên cạnh ông ta là hơn chục chỉ huy cấp Thiên Vương, người nào cũng mặc trang phục màu xanh lá xây đậm, sắc mặt nghiêm nghị. Trên bức tường trước phòng hội nghị tác chiến rộng hai trăm mét vuông có hàng chục màn hình, lúc này trên màn hình đều hiển thị vị trí của các lực lượng khác nhau trên chiến trường ngoài biên giới.

Ngoài ra, trong phòng hội nghị khổng lồ này, lúc nào cũng có nhân viên không ngừng đi ra đi vào, hoặc là bước nhanh vào để đưa tin tình báo, hoặc là bước nhanh ra ngoài sắp xếp nhiệm vụ. Cứ có tin tức không ngừng đưa đến, lại có mệnh lệnh không ngừng truyền ra ngoài.

Cho nên vào lúc này, Yến Phương Bắc với tư cách là tổng chỉ huy bên này, hoàn toàn không có thời gian ra ngoài đón tiếp ba vị chiến hữu cũ đến.

Lúc này ông ta hét to với mọi người trong phòng hội nghị: “Thu dọn đồ đạc, mang theo đầy đủ các tài liệu, ba cục trưởng sắp đến rồi, mười phút nữa, chúng ta phải hướng lên tiền tuyến để đóng quân, nhanh nhanh nhanh”

Yến Phương Bắc vừa nói xong, trong lòng đột nhiên thờ phào nhẹ nhõm. Trong nước cử đến ba vị đỉnh cấp hoàng cấp, còn là chiến lực vô song năm đó. Ba tổng cục trưởng ba ban tự nguyện chôn vùi trong tuyết. Bây giờ trong lòng ông ta đã có chút tự tin.

Ông ta còn cảm thấy tự tin hơn so với Vòng Thiên Thanh đến hỗ trợ ông ta. Hơn nữa ông ta cũng không có mong đợi rằng Long Chiến Thiên sẽ có thể đến đây hỗ trợ ông ta.

Trong lòng ông ta cũng biết rõ, nội bộ Việt Nam cũng có rất nhiều chuyện phải xử lý. Rất nhiều rắc rối cần được dập tắt. Mà lần này tổng cục trưởng ba ban có thể đến đây, trong lòng ông ta đã rất mãn nguyện rồi.

Trong lúc ông ta đang nói, cửa phòng hội nghĩ tác chiến đột nhiên vang lên tiếng bước chân dày nặng mạnh mẽ mà lại vô cùng nhanh.

Tổng chỉ huy Yến Phương Bắc không khỏi nhìn về phía cửa, mọi người trong phòng hội nghị cũng không khỏi nhìn về phía cửa. Sau đó bọn họ nhìn thấy ba người mặc chiến bào, đeo đại đao trên lưng, bước nhanh vào trong. Mà phía sau ba người này còn có mười chỉ huy cấp Thiên Vương.

Yến Phương Bắc nhìn thấy Tôn Thiên Hữu, Trần Công Thắng, Lục Bảo Đại bước vào. Ông ta gật đầu với ba người bọn họ, trên mặt mang theo ý cười: “Ba người anh em, các người đến rồi."

Ba ông cụ gật đầu, Trần Công Thắng lo lắng trực tiếp nói: “Ông Bắc, tình hình bây giờ thế nào rồi? Ông tới chỉ huy, ba người chúng tôi sẽ hỗ trợ, không cần nói nhiều nữa, ông quen thuộc với chỗ này nhất.”

Trần Công Thẳng nói xong, Tôn Thiên Hữu và Lục Bảo Đại cũng đều gật đầu đồng ý.

Yến Phương Bắc cũng không nói nhiều nữa, trực tiếp hỏi: “Được. Vậy tôi cũng không già mồm nữa. Lần này các ông mang đến bao nhiêu cường giả từ cấp Thiên Vương trở lên?”

Sắc mặt Tôn Thiên Hữu trịnh trọng nói: "Ba mươi hai người, mười người trong số đó là ở Bộ quốc phòng của chúng ta, còn hai mươi hai người khác thuộc về sáu môn phiệt. Đủ không?" Yến Phương Bắc nghe vậy không khỏi ngạc nhiên, vội vàng hỏi: "Sao lại có nhiều như vậy? Hơn nữa những môn phiệt trong nước cũng đồng ý xuất người sao?"

"Ha ha."

Lục Cường cười chế nhạo một tiếng nói: “Bọn họ đồng ý xuất người? Ông nghĩ gì vậy chứ. Là Thiên Thanh, hôm qua Thiên Thanh dẫn theo đại quân trực tiếp đi đòi người, hơn nữa bây giờ trong nước đã không còn chín môn phiệt nữa rồi. Đến bây giờ chỉ còn sáu cái thôi, chủ điện Thiên Thần diệt hai cái, Thiên Thành san bằng một cái. Cho nên lần này chúng tôi dẫn đến các cường giả của các môn phiệt, không cần phải lo lắng gì cả, cứ dùng vào chỗ chết đi.”

"Cái gì? Chín môn phiệt bị diệt ba cái? Sao tôi lại không biết vậy? Chuyện này sao có thể chứ? Hơn nữa, Thiên... chủ điện Thiên Thần, cậu ta.... cậu ta ở trong nước sao?” Sắc mặt Yến Phương Bắc vô cùng chấn động nói.

Trần Công Thắng cau mày nói: “Được rồi, chuyện này thì nói trên đường đi, chúng ta mau đến tiền tuyến thôi, tôi đã không đến nơi này hơn hai mươi năm rồi. Hôm nay chúng ta phải đánh cho chúng không kịp trở tay, dụng binh thần tốc, nhanh lên đi.”

Tôn Thiên Hữu và Lục Bảo Đại cũng gật đầu.

Yến Phương Bắc cũng không do dự nữa, lập tức mang theo mười mấy vị chỉ huy cấp Thiên Vương và ba vị ban trưởng, đi ra bên ngoài. Mà khi bọn họ đi ra, bên ngoài xe chiến đã chuẩn bị xong hết rồi. Bốn ông cụ và nhóm người chiến thần Thiên Vương sau khi lên xe chiến thì chạy về phía trước.

Trên xe chiến, sắc mặt Tôn Thiên Hữu nghiêm nghị hỏi Yến Phương Bắc: "Ông Bắc, chúng ta đã mất bao nhiêu cứ điểm rồi? Thương vong thế nào?”

Trong mắt Yến Phương Bắc hiện lên tia tức giận, chậm rãi nói: “Tình hình không mấy lạc quan, cứ điểm tuy tổn thất nhiều nhưng thương vong không nhiều, nhưng người của chúng ra ở cứ điểm bị chiếm giữ, hầu hết đều đã rút lui rồi."

Tôn Thiên Hữu cau mày nói: "Dễ dàng như vậy sao? Không chết nhiều người sao?”

Yến Phương Bắc cũng cau mày gật đầu nói: “Đúng vậy, không có nhiều người chết trận, nguyên nhân chính là do điện Thiên Thần đã chặn trước mặt chúng ta. Tối qua ba đại Thiên Vương của điện Thiên Thần đã đột phá trở thành hoàng cấp, mà bọn họ vừa đột phá chiến lực đã có thể so với cuối cấp hoàng cấp bình thường rồi, cộng với Lục hoàng vừa mới đột phá trước đó. Bây giờ điện Thiên Thần ngoại trừ có vị chủ điện khủng bố của bọn họ, đã có bốn cường giả hoàng cấp rồi, mấy ngày này bọn họ đã ngăn chặn tốc độ tiến triển của các liên minh ngoài biên giới. Chúng ta mới có thời gian để sơ tán.”

Khi Yến Phương Bắc nói những lời này, đột nhiên dừng lại một chút rồi hỏi Tôn Thiên Hữu: “Ông Hữu, vừa rồi ông Đại nói, chủ điện Thiên Thần đến Hà Nội, diệt hai môn phiệt? Chuyện này là thế nào vậy?”

Tôn Thiên Hữu cau mày nói: “Đừng nói cái này vội. Ông Bắc, bây giờ ông phải nhanh chóng bảo các tướng sĩ tiền tuyến thông báo với tứ Hoàng của điện Thiên Thần, bảo bọn họ rút lui đi, nói chúng tôi đã đến rồi, cảm ơn bọn họ, không cần bọn họ ra tay nữa”

Tôn Thiên Hữu nói xong, Trần Công Thẳng và Lục Bảo Đại cũng vô cùng đồng ý gật đầu, sắc mặt của ba ông cụ cũng rất nghiêm nghị.

Nếu điện Thiên Thần vẫn còn ra tay, một khi hoàn toàn nhúng tay vào, vậy thì đứa trẻ đó sẽ gặp rắc rối. Trong lòng ba ông cụ xuất hiện hình ảnh của Tiêu Hạo Thiên, bọn họ không hề muốn Tiêu Hạo Thiên dính líu vào chuyện này.

Yến Phương Bắc không hiểu gì hoang mang, khó hiểu nói: “Ông Hữu, đây là chuyện tốt mà. Những người bạn tốt của Việt Nam chúng ta ở bên này, có thể ra tay giúp đỡ chúng ta rất ít. Vào lúc này toàn bộ tứ Thiên Vương điện Thiên Thần đều đã trở thành Tứ Hoàng. Sức chiến đấu cũng không hề yếu, đúng lúc có thể giúp được chúng ta mà, tôi đang định cử người đến kết liên minh với bọn họ nữa, có bọn họ ở phía trước giúp đỡ, chúng ta..."

"Hồ đồ. Ông Bắc ông quá hồ đồ rồi. Không được cử người đến điện Thiên Thần nhờ giúp đỡ. Tuyệt đối không được.” Sắc mặt ba người Tôn Thiên Hữu thay đổi, nhanh chóng nói.

"Hả? Sao... Sao vậy? Cái này... cái này có vấn đề gì sao?” Yến Phương Bắc không hiểu hỏi.

Tôn Thiên Hữu nặng nề thở dài, ánh mắt vô cùng phức tạp nói: “Có vấn đề? Đương nhiên có vấn đề rồi, vấn đề lớn đấy. Ông Bắc, ông có biết điện chủ của điện Thiên Thần là ai không?”

Yến Phương Bắc lắc đầu.

Tôn Thiên Tề thở dài một hơi, nhìn chằm chằm ông nói: “Chủ điện Thiên Thần, họ Tiêu, tên Hạo Thiên." "Cái gì? Cậu ta họ Tiêu? Lẽ nào cậu ta có liên quan đến Chiến Minh sao?” Mắt Yến Phương Bắc đột nhiên mở to.

Tôn Thiên Tề gật đầu nói: “Ừ, đứa trẻ đó là cháu trai của Chiến Minh. Nó là người thừa kế của nhà họ Tiêu”

"Cái này... Cái này không thể nào. Nếu cháu của Chiến Minh là điện chủ điện Thiên Thần. Vậy... vậy... không không không, các người đang lừa tôi đúng không?” Yến Phương Bắc không thể tin được.

Lúc này Trần Công Thắng cũng nặng nề thở dài một hơi: "Ông Bắc, ông Hữu không lừa ông, là thật. Chiến Minh hơn mười mấy năm không về nhà, năm năm trước nhà họ Tiêu xảy ra biến cố, đứa trẻ Hạo Thiên đó đã bị mẹ kế đuổi ra khỏi gia tộc, còn bị người khác đuổi giết. Không thể không chạy đến chiến trường ngoài biên giới, sau đó trong vòng năm năm cậu ấy đã thành lập được điện Thiên Thần ở đây.”

Trần Công Thắng ngừng lại một lúc rồi nói: “Ông Bắc, đứa trẻ đó có tình yêu rất lớn đối với Việt Nam, rõ ràng là nhà họ Tiêu và Việt Nam đều chưa giúp được gì cho cậu ta, nhưng sau khi cậu ta trưởng thành, cậu ấy hết lần này đến lần khác giúp những ông già chúng ta, rất nhiều rất nhiều rồi. Cho nên... Cho nên lần này, chúng ta tuyệt đối không được để cậu ấy dính líu vào. Một khi điện Thiên Thần bị nhận định là chiến lực của Việt Nam, đứa trẻ đó sẽ bị hạn chế và mất mát rất nhiều. Cho nên không được nhận sự giúp đỡ của điện Thiên Thần nữa.”

Lúc này Lục bảo Đại cũng nói: “Ông Bắc, trước khi chúng ta đến, đứa trẻ đó còn đào mấy bình rượu ngon lên tiễn chúng ta. Thật sự là vô cùng tuyệt thế. Đúng rồi, cậu ấy còn giữ lại cho ông một vò, chúng tôi mang đến đây cho ông, đợi đánh xong trận này cùng nhau uống.” Lúc này Yến Phương Bắc không nghe thấy lời Lục Bảo Đại nói, trong lòng ông hoàn toàn chấn động, chấn động về thân phận thật sự của điện chủ điện Thiên Thần.

Ông ta vẫn luôn ở bên chiến trường ngoài biên giới này, cho nên ông ta rất hiểu về điện chủ điện Thiên Thần và điện Thiên Thần nhiều hơn Tôn Thiên Hữu, Trần Công Thắng và Lục Bảo Đại nhiều.

Chủ điện Thiên Thần là một người mãnh thế thiên kiều, vô cùng tài giỏi. Mà cậu ta, mà thân phận thật sự của cậu ta, lại là tổng chỉ huy sau này của Việt Nam. Lúc này trong lòng Yến Phương Bắc dấy lên cơn sóng lớn. Với cú sốc đó, chính là vô cùng cảm động, cảm động cho đất nước Việt Nam có thể sinh ra một người tài giỏi vô song như thế. Sau đó trong lòng ông ta lại quyết định, tuyệt đối, tuyệt đối không thể để điện Thiên Thần tham gia vào nữa. Không được để thế hệ sau giúp bọn họ, mà ngược lại nhưng ông già như bọn họ phải đấu tranh cho thế hệ trẻ.

Chiến đấu vì một tương lai rộng lớn hơn.