Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa

Chương 9: C9



Sự nghiệp kinh doanh của bà thổ địa
Tác giả: Âu Dương Mặc Tâm
Dịch: Quá khứ chậm rãi

***
Quyển 1: Không cẩn thận trở thành thần tiên
Chương 9: Đi làm ngày đầu tiên, chết

****
Phạm Lam đứng trong nhà thờ... khụ, trong phòng làm việc, đánh giá chung quanh. Văn phòng rất rộng rãi, ít nhất cũng phải một trăm năm mươi mét vuông, hai bên là cửa sổ chạm rỗng theo phong cách cổ xưa, dưới cửa sổ có một bồn hoa nho nhỏ, con hổ leo núi xanh mướt dọc theo dây leo treo trên cửa sổ, ánh mặt trời theo mạch lá chảy vào trong phòng, làm cho cả gian phòng vừa ấm áp lại sáng sủa.

Ngay phía trước là ba cái bàn gỗ hoa lê lớn, mỗi cái đều rộng tầm một thước năm, xếp thành chữ "Phẩm"(品), trên chiếc bàn ngoài cùng bên phải trống rỗng không có thứ gì, chiếc bàn chính giữa nghiêng ra phía sau dựa vào bức bình phong ba tấm, bức tranh trên tấm bình phong thoạt nhìn rất quen mắt, cùng cách phối màu với bức "Non sông ngàn dặm" có chút giống. Trên bàn bày mấy quyển sách cùng một bộ trà cụ, ấm trà có màu ngăm đen bóng loáng, Phạm Lam cảm thấy đó hẳn là đồ cổ.

Bàn bên trái náo nhiệt hơn nhiều, logo phía sau máy tính màu bạc vẫn là chữ "S", bàn phím màu trắng, chuột không dây, miếng đệm chuột khổng lồ, cộng thêm đồ ăn vặt lộn xộn... Phạm Lam nhìn thấy khoai tây chiên, mực, cá muối khô, lão can ma(một nhãn hàng ớt tương), thùng mì tôm, hộp quả hạch, hai cốc giữ nhiệt 800ml, một máy pha cà phê, một cái máy ép trái cây, bên trong không biết là cái gì, màu vàng dinh dính. Đáng sợ nhất là một củ khoai lang nướng gặm được một nửa, và đã khô quắt lại rồi.

Anh shipper... không, là Trù Thần đại nhân ngồi trong đống rác rưởi kia, trầm mặc ăn bánh kếp trái cây... bên ngoài bao bì Phạm Lam nhìn rất quen mắt, hình như là của nhà họ Dương trong chợ.

Phạm Lam đi dạo một vòng, mắt thấy vị đồng nghiệp mới này không hề có ý định chào hỏi, nên chỉ có thể tự mình mở miệng trước.
  
"Xin hỏi, vị trí của tôi ở đâu?"
  
Trù Thần chỉ vào cái bàn trống kia.

Phạm Lam đi qua, đặt ba lô xuống, ngồi trên chiếc ghế gỗ lớn.
  
Đây hình như là đồ nội thất thời nhà Minh, tay nghề tinh tế, chất lượng gỗ quý, vị trí đặt mông đủ lớn, vừa cứng vừa lạnh, quả thực giống như một cái ghế hành hình.

Phạm Lam từ trong túi lấy tấm đệm đặt xuống dưới mông, vừa ngẩng đầu, phát hiện Trù Thần đối diện đang nhìn mình.
  
Phạm Lam: "Xin hỏi..."
  
Trù Thần dựng một quyển sách lên, che mặt lại. Tiêu đề sách: "Chín ngàn năm tu tiên của Dương Tiễn"
  
Phạm Lam: "..."
  
Này này, cầm sách ngược rồi kìa.

"Xin hỏi Trù Thần đại nhân xưng hô ngài như thế nào?"Phạm Lam hỏi.
  
Anh trai Trù Thần một tay dùng sách che mặt, tay kia ở trong đống đồ ăn vặt lôi lôi kéo kéo nửa ngày, đẩy ra một tấm bảng đặt lên mặt bàn.
  
[Trù Thần: Kế Ngỗi]

Kế...cái gì?
  
Phạm Lam mở từ điển ra.
  
Ngỗi, đọc là wěi, hình dung cho người có dáng người cao lớn.

Kế Ngỗi... Ủy ban kỷ luật?
  
Emmmm......

"Chẳng lẽ ông Thổ Địa của ngôi miếu này chính là..." Phạm Lam hỏi: "Dung Mộc?"
  
"Vâng."
  
"Anh ta còn chưa tới sao?"
  
"Ừm."
  
"Anh ta khi nào mới đi làm?"

  
"Sắp rồi."
  
"......"

Phạm Lam cảm thấy sau này các mối quan hệ giữa các đồng nghiệp trong văn phòng này thực sự vô cùng đáng lo ngại!

Phạm Lam: "Xin hỏi, công việc cụ thể của tôi là...".
 
Kế Ngỗi đứng bật dậy.

Phạm Lam giật mình.
  
Ý anh là gì?
  
Muốn đánh nhau không?

Chỉ thấy Kế Ngỗi thẳng lưng, hùng hổ đi đến cửa văn phòng, dừng lại, quay đầu, nhìn Phạm Lam một cái, rồi lại quay đầu.
  
Phạm Lam: Hả?
  
Kế Ngỗi không nhúc nhích, lại quay đầu lại nhìn Phạm Lam.
  
Phạm Lam: Hả???
  
Kế Ngỗi lại nhìn Phạm Lam một cái.

Phạm Lam hiểu, đây là ý bảo cô đi theo anh ta nhỉ.

Quả nhiên, Phạm Lam vừa đứng dậy, Kế Ngỗi liền dẫn đầu đi ra ngoài, còn thỉnh thoảng quay đầu lại liếc Phạm Lam hai cái.
  
Phạm Lam đi theo hắn qua dãy hành lang, càng đi càng cảm thấy...
  
Sao lại cảm thấy như mình đang dắt cho đi dạo thế này?

Đại sảnh lầu một đã đến giờ làm việc, khu phòng chờ chật ních người đến làm việc... không, hẳn là yêu, trên người bọn họ đều tỏa ra "ánh sáng" nhàn nhạt.
  
Bọn họ nhìn thấy Kế Ngỗi, lập tức nhiệt tình chào hỏi.

"Chào Trù Thần đại nhân!"
  
"Trù Thần đại nhân, ngài đã ăn sáng chưa chưa?"
  
"Trù Thần đại nhân, buổi sáng tốt lành!"

Kế Ngỗi không chớp mắt đi xuyên qua đám người, dẫn Phạm Lam đi tới cửa sổ làm việc, gõ vào cửa kính.
  
Phụ đề trên màn hình cuộn đổi thành "đang kinh doanh", Giáp Dịch và Đinh Tứ lần lượt ngồi ở phía sau quầy, nhìn thấy Kế Ngỗi và Phạm Lam, cảm thấy có hơi kinh ngạc.
  
"Ngươi hỏi hắn." Kế Ngỗi chỉ vào Giáp Dịch rồi nói với Phạm Lam.
  
Phạm Lam: "Gì cơ?"
  
Không đợi cô hiểu được, Kế Ngỗi đã giống như nổi gió dưới chân bỏ chạy mất.

Phạm Lam: "..."
  
Phạm Lam: Đây là coi cô như củ khoai lang nóng bỏng tay mà ném lại ở đây sao.

"Ngài chờ một lát, chờ ta làm xong đăng ký hộ tịch này trước đã..." Giáp Dịch nói.
  
Phạm Lam: "Anh cứ làm việc đi, không sao đâu."


"Cảm ơn." Giáp Dịch ngồi xuống: "Thương Hử Hử tiên sinh, hồ sơ xin phép của anh."
  
Người đàn ông trung niên trong cửa sổ đưa ra một phong bì.
  
"Tôi kiểm tra một chút." Giáp Dịch rút từ phong bì ra một xấp giấy tờ, bao gồm một tờ giấy đỏ giống như chứng minh thư, một xấp giấy tờ, mấy tấm ảnh, còn có một con dấu riêng." Thương tiên sinh, anh đăng ký tên cho đứa con trai thứ chín mươi chín là Thương Lộ Lộ, đúng không?"
  
"Đúng đúng đúng."
  
Trùng tên với đứa con trai thứ sáu mươi bảy của anh rồi, xin hãy đổi tên khác để đăng ký."
  
"Hả?" Thương tiên sinh bắt đầu gãi gãi da đầu, Phạm Lam nhìn thấy gàu của hắn ào ào rơi xuống: "Vậy gọi là Thương Đậu Đậu đi."
  
"Trùng tên với con gái thứ bốn mươi sáu của nhà anh họ anh."
  
"Thương Hắc Hắc?"
  
"Trùng tên với đứa con trai thứ tám mươi ba của cậu tư của anh."
  
"Thương Cái Cái?"
  
"Trùng tên với đứa con trai thứ một trăm lẽ ba của cô của anh."
  
"Thương Thụ Thụ?"
  
"Trùng tên với con gái thứ bảy mươi chín nhà cậu anh."
  
"Thương Bảo Bảo."
  
"Trùng tên với con trai thứ hai mươi tám nhà chú ba anh."

Phạm Lam thật sự nhìn không nổi nữa.
  
"Anh có thể không dùng điệp từ mà."
  
Thương tiên sinh: "Điều này là dựa trên phả hệ gia đình chúng tôi."
  
Phạm Lam: "..."
  
"Thương tiên sinh, tộc chuột đồng các anh hưng vượng, mỗi một nhà đều có mấy trăm con cháu, mỗi lần làm giấy khai sinh đều hao phí mấy canh giờ."Giáp Dịch lau mồ hôi: "Bà Thổ Địa nói rất đúng, thật sự phải cải tiến một chút truyền thống đặt tên."
  
Thương tiên sinh: "Ngài chính là Bà Thổ Địa mới nhậm chức?!"

Tiếng kêu này vô cùng kinh ngạc, hơn mười con yêu trong khu chờ một chút đều tiến lại gần, vây quanh Phạm Lam ở chính giữa, tựa như nhìn thấy khủng long tuyệt chủng.

"Oa, bà thật trẻ!"
  
"Oa, bà là giống cái sao!"
  
"Oa, bà mềm mại ghê!"
  
"Wow, mùi bà ngửi nghe ngon ghê!"
  
Phạm Lam: "..."
  
Còn tôi bà lần nữa, tôi sẽ gọi cảnh sát!

"Cấm vây xem, cấm vây xem!" Giáp Dịch và Đinh Tứ chạy ra, ngăn Phạm Lam ở phía sau.


"Giáp Dịch, vị bà thổ địa này có thể ở lại bao lâu?"
  
"Một trăm năm?"
  
"Năm mươi năm?"
  
"Ba mươi năm?"
  
"Bà lần trước ở lại bao lâu?"
  
"Hai mươi tám năm nhỉ, sau đó thì bị khu Bạch Hổ đào đi!"
  
"Nghe nói là vì ở đó lương cao!"
  
"Một tháng 3000 hộc pháp lực lận đó!"

"Đi đi, nói lung tung cái gì thế!"Giáp Dịch hét lớn." Miếu Thổ Địa khu Thanh Long chúng ta chính là thần miếu thượng cổ, là một sự tồn tại vang dội ở Thiên Đình!"
  
"Là nghèo vang dội luôn!"
  
Chúng yêu cười vang.

Phạm Lam chép chép miệng.
  
Tốt, nhận được hai thông tin quan trọng.
  
Ngôi miếu Thổ Địa này rất nổi tiếng.
  
Tiền lương hàng tháng được thanh toán bằng pháp lực, 3000 hộc là mức lương cao.

"Bà Thổ Địa, nếu không ngài đặt tên cho đứa con trai thứ chín mươi chín của ta đi, có thần quang của bà gia trì, sau này nó nhất định có thể thăng tiến nhanh chóng!" Thương tiên sinh kêu lên.

"Đúng vậy đúng vậy!"
  
"Bà, bà giúp anh ta đi, da đầu của anh ta gãi rách cả luôn rồi."
  
Chúng yêu ồn ào.

"Thương..." Phạm Lam suy nghĩ một chút: "Thương, Thương, Thương, Mênh Mông Thiên Nhai tình yêu của ta(*)... không bằng gọi là Thương Thiên Nhai đi."

(*) Dịch là Trời đất mênh mông là tình yêu của ta (Bài hát Tối huyễn dân tộc phong của Phụng Hoàng Truyền Kỳ)

"Cái tên này hay!" Giáp Dịch vọt vào quầy nhập tên: "Đây là tên không lặp lại đầu tiên của gia tộc chuột đồng, độc nhất vô nhị, khí phách truyền kỳ, quá tuyệt vời!"
  
"Cảm ơn, cảm ơn bà!" Ông Thương vui vẻ mang theo giấy khai sinh rời đi.

[Mời người dân số 5 đến trước ô cửa quầy để xử lý kinh doanh.]
  
Một cô gái thân thể mập mạp ngồi xuống cửa sổ, đưa chứng minh thư màu đỏ thẫm ra: "Tôi muốn chuyển hộ khẩu."

"Điền Ngạo Nhu, yêu linh 150 tuổi, cô còn chưa trưởng thành, không thế làm thủ tục chuyển hộ tịch." Giáp Dịch nói: "Phải mời người giám hộ của cô đến làm thủ tục."
  
"Không được, tôi phải mau chóng rời khỏi cái nhà kia, nếu không tôi sẽ chết mất!" Điền Ngao Nhu hét to.
  
Giáp Dịch căng thẳng: "Người giám hộ của cô có bạo lực hay lạm dụng bạn không?""
  
"Họ không để tôi đi xem buổi concert của Sùng Mại, họ là muốn tôi chết!"

Giáp Dịch: "..."
  
Phạm Lam: "..."
  
Chúng yêu: "..."

"Điền Ngao Nhu!" Chỉ thấy hai đoàn... khụ, hai nam nữ trung niên thân hình to lớn lao về phía cửa lớn, bởi vì thân thể hai người quá to, lúc vào liền bị kẹt ở khung cửa, hai người tranh nhau chen vào, khung cửa rầm rầm một tiếng nứt ra.

"Đừng mà!" Giáp Dịch chạy ra ngoài, cùng Đinh Tứ mỗi người một bên đỡ lấy khung cửa.
  
Chúng yêu không chút hoang mang đứng ở xung quanh xem náo nhiệt.


Trước quầy, ba yêu quái tròn vo đang đánh nhau.
  
"Điền Ngạo Nhu, lông mày còn chưa mọc đủ, đã muốn chạy khỏi nhà rồi!" Rõ ràng là tiếng gầm này là từ người bố.
  
"Tiểu Điền Điền, con phát điên cái gì vậy, chỉ vì một minh tinh, chẳng lẽ con không cần bố mẹ nữa sao?" Khóc lóc thế này hẳn là người mẹ.
  
Con gái Điền Ngạo Nhu: "Sùng Mại chính là ánh sáng của con, điện của con, mạng của con! Bố mẹ không cho con gặp anh ấy, thì chính là ép con đi chết!"
  
"Tao đánh chết mày nha đầu thối!" Ống bố đưa tay lên tát một cái.
  
Điền Ngạo Nhu nhé răng hét lớn, thân thể đạp đất bay lên, đâm vào xà nhà.

Dầm nhà "ọp ẹp"rơi xuống một đám tro bụi.

"Trong miếu Thổ Địa không được đánh nhau!" Giáp Dịch hét lớn, khung cửa lắc lư một chút, lại nứt ra một đoạn.
  
"Mày đang làm gì vậy? Xuống đây cho bố!" Người bố hét lên.
 
"Không cho con đi xem concert, con cùng các người đồng quy vu tận(*)!" Điền Ngạo Nhu nằm sấp trên xà nhà, trong mắt cô bắn ra tử quang giống như dầu mỡ, mặt cô dần dần thay đổi, mọc ra da lông trắng cùng quầng thâm, lỗ tai, mũi biến thành màu đen, mọc ra móng vuốt, đệm thịt thật dày, móng tay cũng rất dài.

(*)Đồng quy vô tận là chết chùm ạ

Phạm Lam: Mẹ ơi, cô gái này thế mà lại là một con yêu gấu trúc!

Thân thể của cô ta biến thành hình dạng gấp đôi con người, xà nhà không chịu nổi được sức nặng của cô, phát ra tiếng kêu kinh khủng, rắc rắc nứt ra.

Giáp Dịch hét lớn: "Mau đi mời Trù Thần đại nhân..."
  
Phạm Lam ôm đầu vọt lên lầu, vừa xông lên vừa hét: "Kế Ngỗi, có yêu quái phá đám..."

Một cái bóng lướt nhanh như gió qua trước mắt, Phạm Lam nhìn thấy trên mặt đất rơi vai mấy hột ô mai sống, lúc quay đầu lại, Kế Ngỗi đã từ trên không trung rơi xuống, trên vai còn khiêng một con gấu trúc mập mạp.

"Tiểu Điền Điền!" Mẹ gấu trúc nhào tới, một phen nước mắt nước mũi. Điền Ngạo Nhu choáng váng, thân thể dần dần biến trở lại hình người.
  
Kế Ngỗi nhíu mày: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
  
"Tất cả đều do ông cả! Ngày nào cũng ép con!" Mẹ Gấu Trúc chỉ vào ba Gấu Trúc chửi bới: "Có phải ông muốn bức chết mẹ con chúng ta, sau đó đi tìm tiểu con yêu tinh khác không!"
  
"Con hư tại mẹ, bà sinh ra đứa con gái như vậy, bà cũng không phải dạng tốt lành gì!"

Hai vợ chồng phun nước miếng vào nhau, càng lúc càng ầm ĩ càng lúc càng giận dữ, sau đó đồng thời hiện ra nguyên hình.

Kế Ngỗi thần sắc đại biến, khiêng gấu trúc con phi thân tránh đi, chúng yêu thét chói tai chạy ào ra cửa lớn, khung cửa hoàn toàn bị bóp nát. Hai con gấu trúc gầm lên giận dữ, hai móng vuốt lóe lên ánh sáng lạnh lùng chói mắt bắn về phía đối phương.

Phạm Lam gần như đã nhìn thấy rồi... gấu trúc đập móng nhà, toàn bộ ngôi miếu Thổ Địa đều sẽ biến thành một đống đổ nát.
  
Cô gần như đã tính đến việc rằng cô sẽ thất nghiệp lần nữa vào ngay ngày đầu tiên đi làm.

Thế nhưng, dù thế nào cô cũng không ngờ tới, trong chớp mắt này, có một người người thong thả đi vào miếu Thổ Địa, còn mang theo một thân ánh mặt trời mềm mại.

"Chào chư vị, vì sao đều ở bên ngoài thế này..."

Hai móng vuốt gấu trúc không chút lệch lạc hướng về phía mặt anh ta, một bên trái và một bên phải, vô cùng đối xứng.

Người đàn ông "Ấy?" một tiếng, sau đó rầm rầm ngã xuống mặt đất.

Vợ chồng gấu trúc nóng nảy choáng váng, Kế Ngỗi khiêng gấu trúc con choáng váng, Đinh Tứ chống khung cửa choáng váng, đám yêu quái ăn dưa bên ngoài choáng váng, Giáp Dịch phát ra tiếng thét chói tai tê tâm liệt phổi.
  
"Xã Công đại nhânnnnnnn!"

Phạm Lam: "..."

Bà Thổ Địa Phạm Lam ngày đầu tiên nhậm chức, lãnh đạo cấp cao thần Thổ Địa Dung Mộc bị hai con quốc bảo đập...
  
Chết.

10.12.2021

Tác giả có lời muốn nói:

Dung Mộc: Không phải tôi là nam chính sao? Sao bảo sẽ xuất hiện một cách hoa lệ a?!