Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 434



Chương 434

Diệp Văn cũng không có lý do gì để nói dối.

Sợ cả hai không tin, Diệp Văn đưa tay lên tháo kính ra và nói với hai người: “Đôi mắt của ba và con rất giống nhau.”

“Trong hồ sơ còn một bức ảnh chụp khi ba còn nhỏ, bức.

ảnh đó giống hơn.”

Cặp mắt của Du Ân đã khắc sâu vào trong lòng Phó Đình Viễn, vì vậy khi anh cau mày đánh giá mắt Diệp Văn thì mới nhận ra đôi mắt của hai người quả thật là rất giống nhau.

Anh lại giúp Du Ân lấy ra tất cả những thứ trong túi hồ sơ ra, có một bức ảnh Diệp Văn không mang kính khi còn nhỏ, nhìn ảnh chụp này có thể thấy, trừ đôi mắt giống nhau thì vẻ hài hòa và khí chất của Du Ân cũng rất giống ông ấy.

Cho dù không có kiểm tra quan hệ cha con thì chỉ cần nhìn vào bức ảnh này là có thể biết hai người là cha con.

Phó Đình Viễn nhất thời không biết nên nói gì, Du Ân ngơ ngác ngồi đó, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trước mặt.

Ngay cả Phó Đình Viễn đã trải qua bao nhiêu sóng gió cũng cần một thời gian để tiêu hóa chuyện này, chưa kể Du Ân còn là người có liên quan.

Bộ não của cô bị đóng băng, cô biết những gì đang xảy ra, nhưng cô không biết phải làm gì hoặc nói cái gì.

Không biết đã qua bao lâu, một đôi bàn tay ấm áp phủ lên mu bàn tay cô, luồng nhiệt không ngừng truyền tới từ từ kéo suy nghĩ của cô từ phương xa trở về.

Phó Đình Viễn nắm chặt tay cô và nhẹ nhàng gọi: “Du Ân?”

Du Ân quay đầu lại ngơ ngác nhìn anh, sau đó cô lại nghe anh nói: “Thầy Diệp là cha ruột của tôi, những tin đồn kia sẽ tự bị vả mặt.”

Chỉ cần Diệp Văn công bố giấy chứng nhận quan hệ cha con này thì những thủ đoạn xảo quyệt của Thẩm Thanh Sơn sẽ đổ sông đổ bể.

Cha con ruột đi cùng nhau thì sao? Du lịch thì có là cái gì?

Cho dù Du Ân có được quyền viết kịch bản vì mối quan hệ với Diệp Văn thì có làm sao?

Ông ấy là cha ruột của Du Ân, vậy tại sao lại không giao quyền biên kịch cho con gái mình mà lại giao cho người ngoài chứ?

Thảo nào giọng điệu trên điện thoại vừa rồi của Diệp Văn cực kỳ bình tĩnh và không chút lo lắng, bởi vì ông ấy đã sớm biết mấy người Thẩm Thanh Sơn sẽ hại ông ấy và Du Ân.

Nói cách khác, hôm nay ông ấy cố ý đi cùng Du Ân là để lôi kéo đám người Thẩm Thanh Sơn ra tay, sau đó ông ấy có thể phản kích một cách đẹp mắt.

Có lời nhắc nhở của Phó Đình Viễn, suy nghĩ của Du Ân trở lại nơi này.

Sau khi định thần lại, xác nhận rằng mình là con gái ruột của Diệp Văn, nước mắt cô rơi xuống.

Là những giọt nước mắt vì vui sướng, những giọt nước mắt của kích động, những giọt nước mắt của ngạc nhiên.

Cô vốn cảm thấy việc mình được làm con gái nuôi của Diệp Văn đã là phúc phận ba đời, không ngờ cô lại là con gái ruột của ông ấy.

Sau khi biết Du Thế Quần không phải là cha ruột của mình, Du Ân đã tưởng tượng trong đầu rất nhiều lần rằng cha ruột của mình sẽ là người như thế nào, nhưng cô không ngờ lại là một người nổi tiếng như Diệp Văn.

Ngay lúc Du Ân khóc, viền mắt của Diệp Văn cũng đỏ lên.