Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 160



Nếu sống cuộc sống vợ chồng như thế này một lần nữa thì có khác gì đã chết.

Chung Văn Thành lại nở nụ cười vui vẻ, ông không khỏi vui mừng, lời nói của Du Ân thật nhẹ nhõm.

Nếu Phó Đình Viễn biết Du Ân đang nghĩ gì, ông tự hỏi liệu anh ta có tức chết không.

Trong truyện “Tây Du Ký” có một câu mà ông cho là rất thích hợp với Phó Đình Viễn: Từng có một tình yêu chân thành trước mắt anh nhưng anh lại không trân trọng, chỉ đến khi mất đi anh mới nhận ra thì đã hối hận không kịp, trên đời này còn nỗi đau nào đau hơn.

Sau khi họ nói xong về kịch bản, Chung Văn Thành lấy ra một thiệp mời trong túi và đưa cho Du Ân: “Có một buổi dạ tiệc từ thiện vào cuối tuần này của hội điện ảnh, tôi muốn đưa cô đến đó.”

“Kể từ khi cô chính thức bước vào thế giới biên kịch, việc mở rộng mạng lưới và kết bạn giữa các đồng nghiệp là điều bắt buộc.” Chung Văn Thành nói một cách chân thành, Du Ân cũng rất cảm động.

“Cảm ơn.” Cô giơ tay nhận lấy thiệp mời.

Chung Văn Thành đã đúng, trong suốt ba năm ở với Phó Đình Viễn cô chỉ là một người nội trợ và bị mất kết nối nghiêm trọng với xã hội.

Năm ngoài cô ấy đã đi du học, hiện tại trở về nước và gia nhập ngành, cô ấy đã chính thức theo con đường chuyên nghiệp nên hòa nhập với người khác là điều cần thiết.

Mặc dù cô ấy không giỏi lắm nhưng phải cố gắng thích nghi.

Chung Văn Thành có thể thấy cô đang lo lắng, ông nói bằng chất giọng ấm áp trấn an cô: “Đừng căng thẳng, hôm đó cứ ở bên cạnh tôi là được.”

Chung Văn Thành cười nói thêm: “Người mới cũng có ưu điểm, ban đầu không cần nhiệt tình, quả, trước hết chỉ cần làm quen với mọi người là được.”

“Vâng.” Du Ân gật đầu và thầm nhủ trong lòng rằng sẽ làm tốt và cố gắng không làm mất mặt Chung Văn Thành.

Chung Văn Thành không khỏi thở dài trong lòng, cô đã làm mợ Phó ba năm, mấy bữa tiệc mà Phó Đình Viễn đưa cô đi dự cô cũng không căng thẳng và khẩn trương như vậy.

Sau khi thảo luận và ăn cơm xong, Chung Văn Thành chào tạm biệt ra về, Du Ân tiễn Chung Văn Thành xong thì đi tắm rửa sạch sẽ và quay lại làm việc sửa kịch bản.

 

Về phần người đã ra đi trong cơn thịnh nộ là Phó Đình Viễn, thì gọi Dịch Thận Chi rời khỏi bữa tối.

Dịch Thận Chi và Hứa Hàng tình cờ cùng có mặt trong bữa tiệc tối nên anh ta đã đưa Hứa Hàng đi cùng, cả ba người họ gặp nhau tại nhà hàng của Dịch Thận Chi.

Khi gọi món, Phó Đình Viễn nhớ đến hình ảnh Chung Văn Thành bước ra khỏi bếp với chiếc tạp dề của Du Ân nên tâm trạng liền tệ đi, anh ném thực đơn sang một bên.

Dịch Thận Chi uể oải châm biếm anh: “Bản thân tôi thấy gần đây tâm trạng cậu có quá nhiều thay đổi, hay là gần đến thời kỳ mãn kinh trong truyền thuyết.”

Phó Đình Viễn nhìn anh ta một cách hằn học, chết tiệt, bảo ai đang mãn kinh? Nếu không biết nói thì đừng nói.

Dịch Thận Chi và Hứa Hàng bỏ qua tâm trạng xấu của anh mà tự mình gọi đồ ăn.

Phó Đình Viễn châm thuốc, giọng nói có vẻ oán giận: “Rốt cuộc những người đàn ông nguyện ý nấu cơm thực sự nghĩ gì trong lòng?”

Dịch Thận Chi thậm chí còn không thèm nhướng mi, nói: “Một số người có yêu cầu ăn uống quá cao và không thích người khác làm, thế nên họ tự mình làm, giống như tôi.”

Hứa Hàng cười nói: “Cũng có người coi nấu nướng là thú vui, hay là cách để xà stress như tôi vậy.

Phó Đình Viễn lạnh lùng nhìn họ, họ đang hát cùng một bài hát, như thể anh ta, người không biết nấu ăn, là người bất tài.

Hứa Hàng hỏi anh: “Sao tự nhiên cậu lại hỏi câu này?”
Sau đó Phó Đình Viễn nói với ho rằng tối nay mình đã bắt gặp Chung Văn Thành đang nấu ăn tại Du An, Dịch Thận Chi bật cười không chút kiêng dè.