Sau Khi Xuyên Thành Nhà Giàu Số Một, Tôi Thà Gãy Không Cong

Chương 10: 10




Tác giả: Thẩm Vi Hoàng
Editor: Solitude
======
Chu Ký Tình báo cảnh sát, nhưng khi cảnh sát đến, không có đi xuống lầu.
Ý là không muốn bị phóng viên chen chúc chụp ảnh.
Nhưng Chu Ký Tình không ra mặt, lại bị cư dân mạng, các nhà truyền thông lớn truyền thành người thừa kế của tập đoàn Chu thị bệnh tình nguy kịch.
Cuối cùng vẫn là Nhiếp Miểu lấy Weibo đăng ký của Chu Ký Tình, đăng một câu bằng giọng điệu của Chu Ký Tình: Không có bệnh tình nguy kịch không cần suy đoán bậy bạ.
Cư dân mạng không tin, nhất là sau khi có người phân tích người kế thừa Chu thị mà bệnh tình nguy kịch sẽ gây ra tác động lớn thế nào với tập đoàn Chu thị thì càng thêm không tin.
Chẳng qua hết thảy thứ này, Chu Ký Tình hoàn toàn không biết gì cả, dưới sự chỉ dẫn của Nhiếp Miểu, hắn đang phê duyệt văn kiện, sắp xếp lại đoàn phụ tá, bận rộn cả một buổi chiều.
Qua bữa cơm chiều, Chu Ký Tình liền có chút nôn nóng bất an, hắn nhìn văn kiện cần ký tên được Nhiếp Miểu đưa qua, hồi lâu cũng không cầm bút lên nữa.
Tích lũy được mười mấy tờ, Nhiếp Miểu phát hiện, hỏi: "Làm sao vậy?"
Chu Ký Tình quay đầu hỏi: "Sáu giờ, không phải giờ tan tầm sao?"
Nhiếp Miểu khó có thể tin nhìn Chu Ký Tình, đây là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế sao?
Đến đúng thời gian quy định liền phải tan tầm, bằng không sẽ nôn nóng bất an?
Tóm lại là đối tượng công lược, Nhiếp Miểu nhanh chóng thu hồi cảm xúc, ra vẻ ngượng ngùng cười nói: "Sếp anh chậm chạp không lên tiếng, tôi còn tưởng anh muốn học tập trắng đêm kìa!"
α ở trong đầu Chu Ký Tình lảm nhảm: "Ký chủ! Cậu làm sao lại không có chí tiến thủ vậy hả? Học tập trở thành một doanh nhân đủ tư cách, yêu cầu tiêu phí rất nhiều thời gian, không tăng ca thêm giờ, sau này cậu làm sao một mình đảm đương một phương? Làm sao gánh vác hưng suy cả một tập đoàn! Hiện tại, cậu cần tiếp tục thỉnh cầu Nhiếp tiên sinh dạy dỗ cậu, thắp nến tâm sự suốt đêm, ngủ chung một giường!"
Chu Ký Tình rất hổ thẹn, thế cho nên không có phát hiện hai từ cuối cùng α nói, quá giới hạn cỡ nào.

"Tôi...!Ngày mai, ngày mai tôi sẽ cố gắng."
Nói xong cũng mặc kệ α phản bác thế nào, răn dạy ra sao, hắn liền đứng lên, rất gấp, rất vội vàng cầm lấy di động, nói với Nhiếp Miểu: "Ngày mai lại tiếp tục, tôi có một chút việc, đi trước."
Không đợi Nhiếp Miểu hỏi nhiều, Chu Ký Tình đã vội vàng rời khỏi văn phòng, Lưu Hằng ôm một chồng văn kiện muốn ký tên nhìn Chu Ký Tình chạy ra, có chút ngốc, hỏi Nhiếp Miểu: "Nhiếp tiên sinh, sếp có chuyện gì gấp sao? Bên tôi cũng có văn kiện tương đối cần dùng gấp yêu cầu chữ ký."
Nhiếp Miểu cầm lấy áo khoác tây trang trên lưng ghế, vừa mặc vừa đi ra ngoài: "Sếp tan tầm, có việc gấp để mai đi."
Hiện tại, Nhiếp Miểu muốn đi làm rõ ràng, là sự việc gì khiến Chu Ký Tình gấp đến vậy.
*
Kính Văn Các.
* Kính văn: chú trọng lễ tiết, nghi thức.
Chu Ký Tình ở trong chọn lựa giấy và bút mực, nhưng thật ra không có chọn loại đặc biệt tốt, hắn vô cùng trực tiếp chọn loại mình quen dùng, giấy và bút mực, còn cả thuốc màu bột dùng cho quốc họa, mua bộ hoàn chỉnh, giá cả cũng không thấp.
Lúc trước hắn dùng, đều là tiền lương kiếm được sau vô số lần vẽ tranh cho người ta, tích từng chút một.
Lúc tính tiền, Chu Ký Tình thanh toán bằng vân tay, vô tình thấy tin nhắn nhắc nhở, số dư trong thẻ khiến hắn trầm mặc.
α hừ hừ hai tiếng nói: "Tôi nói rồi, cậu cứ mua thứ quý nhất, đáng giá nhất đi, hiện tại cậu chính là nhà giàu số một! Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày ở bên Nhiếp tiên sinh học tập trở thành một doanh nhân xuất sắc, như vậy đồng thời giữ được sinh mệnh của cậu, còn có thể cho cậu hưởng thụ cuộc sống, đạt được tất cả những gì cậu muốn."
α dần dần dụ dỗ: "Ký chủ, tiền tiêu không hết, có thể nuôi lớn yêu thích cùng hứng thú, cậu động tâm không?"
Chu Ký Tình không dao động, hắn chờ người của Kính Văn Các gói đồ xong, chuẩn bị về chung cư gần đây mới đáp lời α.
Lúc chuẩn bị rời khỏi, lại nghênh diện tài xế DiDi Nhiếp Hòa Nghi gặp phải tối qua.
Bởi vì ban ngày biết được từ trong miệng Nhiếp Miểu rằng Nhiếp Hòa Nghi thích mình, Chu Ký Tình thấy hắn liền nhớ tới một người cũng cảm thấy hứng thú với hắn, rồi giết chết hắn.
Chu Ký Tình theo bản năng bài xích, phản xạ có điều kiện lui về phía sau vài bước, lấy nó kéo dài khoảng cách với Nhiếp Hòa Nghi.


||||| Truyện đề cử: Bạn Chanh |||||
Một hành động này khiến Nhiếp Hòa Nghi có một loại cảm giác thẹn khi bị tát, cậu nắm chặt nắm tay, chất vấn: "Tiểu Chu tiên sinh, tôi là hồng thủy mãnh thú sao? Hay là vi khuẩn virus? Anh tránh còn không kịp là có ý gì?!"
Chu Ký Tình phòng bị nhìn Nhiếp Hòa Nghi, toàn bộ thân thể hắn đều căng chặt, phàm là Nhiếp Hòa Nghi tiếp cận hắn, thương tổn hắn, hắn sẽ lập tức phản kháng, hắn không bao giờ muốn giống khi ở phòng cho thuê trước đó, không hề có năng lực phản kháng, đã bị giết chết.
"Anh ——" Chu Ký Tình không trả lời, ngược lại còn dùng ánh mắt phòng bị làm tan nát trái tim Nhiếp Hòa Nghi, cậu vừa định nói gì đó, một người từ trên gác mái Kính Văn Các đi xuống, đặc biệt vui sướng hỏi, "Hòa Nghi, làm sao em lại đến đây?"
Nhiếp Hòa Nghi không nhìn đối phương, mà là nhìn chằm chằm Chu Ký Tình, mặt mày toàn là phẫn uất, cũng là uất ức, cậu oán hận nói: "Anh không chào đón tôi sao? Không phải nói muốn hẹn tôi đi ăn sao? Từ giờ trở đi, tôi không làm DiDi! Có thời gian."
Chu Ký Tình không rõ có ý gì, nhưng chàng thanh niên trẻ tuổi đi xuống từ gác mái biết ý của Nhiếp Hòa Nghi, anh mừng rỡ như điên, ba bước làm hai vọt tới trước mặt Nhiếp Hòa Nghi.
Rõ ràng là một tinh anh tây trang giày da, ở trước mặt Nhiếp Hòa Nghi lại giống cậu bé mới lớn vô thố, do do dự dự hồi lâu cũng chưa dám chạm vào Nhiếp Hòa Nghi, làm ra tư thế mời nói: "Vậy chúng ta đi thôi."
Nhiếp Hòa Nghi không lập tức rời đi, mà là đứng ở cửa nhìn, chằm chằm mà nhìn Chu Ký Tình hồi lâu.
Đợi không được bất cứ phản hồi nào của Chu Ký Tình, Nhiếp Hòa Nghi mới giận dỗi rời đi.
Chu Ký Tình nhìn hai người Nhiếp Hòa Nghi lái xe rời đi, hắn mới thả lỏng cơ thể căng thẳng của mình.
Em gái thu ngân bên cạnh xem toàn bộ quá trình, minh bạch sếp của mình có khả năng thành lốp xe dự phòng, làm bộ cái gì cũng không biết, chỉ xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp hỏi: "Tiểu ca ca, anh không sao chứ? Có muốn một chén trà thả lỏng không?"
Chu Ký Tình gật đầu với em gái thu ngân, rất có lễ phép nói: "Không cần, cảm ơn."
Nói xong, cũng liền xách đồ của mình, đi ra ngoài.
Mặc dù sau lưng toàn là mồ hôi lạnh, sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như cũ, khiến người ta hoàn toàn không thấy vẻ kinh ngạc và sợ hãi vừa rồi thấy Nhiếp Hòa Nghi.
Ra Kính Văn Các, Chu Ký Tình chuẩn bị đi bộ về chung cư, nhưng không ngờ lại thấy Nhiếp Miểu ở cửa.
Nhiếp Miểu thấy hắn đi ra, lập tức không dựa vào tấm biển, vẫy tay với Chu Ký Tình nói: "Sếp ơi, ở đây."

Chu Ký Tình sửng sốt, đi qua hỏi: "Thầy Nhiếp, làm sao cậu lại ở chỗ này?"
"Tôi có thuê căn nhà ở gần đây." Nhiếp Miểu giải thích, "Lúc đi qua, vừa hay thấy Nhiếp Hòa Nghi nói chuyện với anh, tôi có hơi lo lắng cho anh, cho nên vẫn luôn đứng đợi ở đây...!Sếp, anh không sao chứ?"
Dịu dàng là thứ có thể làm Chu Ký Tình cảm động nhất, cảm giác của hắn với Nhiếp Miểu càng ngày càng tốt, thiệt tình thật lòng nói: "Cảm ơn, tôi không sao, nhưng mà thân thích kia của cậu, rất kỳ quái."
Nhiếp Miểu nhướng mày: "Vừa rồi tôi cách hơi xa, không nghe rõ hai người nói gì, cậu ta kỳ quái như thế nào? Bắt nạt anh? Nhục mạ anh?"
β trong đầu y không nhịn được, nói câu: "Ký chủ, ban nãy rõ ràng cậu bảo tôi đồng thanh truyền đạt tình huống bên trong."
"Câm miệng."
Chu Ký Tình lắc đầu, hắn đến gần Nhiếp Miểu vài bước, đại khái cách khoảng hòm hòm một mét liền dừng lại.
"Tôi không quen biết cậu ta, nhưng cậu ta nhìn tôi, giống như nhìn Trần Thế Mỹ."
Trong lòng Nhiếp Miểu rất chi là kinh ngạc, y cho rằng Chu Ký Tình là kẻ thiếu hiểu biết.
Thế mà còn có thể phát hiện ý nghĩ của Nhiếp Hòa Nghi với hắn.
======
Lời editor: Theo Wikipedia:
Trần Thế Mỹ xuất thân vốn là một thư sinh nghèo khó tại vùng Hồ Nam, có cha mẹ nghèo khó, anh ta kết hôn với Tần Hương Liên và có hai đứa con.

Tần Hương Liên hết lòng dốc sức làm lụng cho Trần Thế Mỹ ăn học.

Sau đó Trần Thế Mỹ lên kinh thi cử và đỗ trạng nguyên.

Công chúa thấy Thế Mỹ sáng sủa và muốn kết hôn.


Tân khoa trạng nguyên Trần Thế Mỹ tài học xuất chúng, được thái hậu yêu quí và chiêu làm phò mã, cả nước cùng ăn mừng.
Trần Thế Mỹ vì đỗ trạng nguyên mà được tung hô, tâng bốc và đã chán cảnh nghèo khổ nên muốn ruồng bỏ quá khứ, chối bỏ vợ con.

Lúc này Tần Hương Liên dẫn hai người con lên kinh tìm chồng, trước đó cha mẹ của Trần Thế Mỹ vì quá già yếu nghèo khó nên mất, trước khi mất dặn Hương Liên lên tìm chồng trở về quê.
Thôn phụ Tần Hương Liên mang theo hai đứa con là Xuân Ca và Đông Muội vượt ngàn dặm đến kinh thành tìm chồng.

Vốn là phò mã nên Trần Thế Mỹ đã không nhận vợ con và sai người đuổi họ đi vì sợ tội "trùng hôn" (đã kết hôn rồi lại kết hôn lần nữa khi chưa hủy hôn ước nhất là dám lừa dối công chúa là chưa có vợ).
Tần Hương Liên uất ức nên chặn kiệu của Bao Chửng đệ đơn kêu oan.

Được sự giúp đỡ của Triển Chiêu, cô tới được công đường nhờ Bao chửng phán xét.

Trần Thế Mỹ biết chuyện liền phái Hàn Kỳ giết hại ba mẹ con để giết người diệt khẩu nhưng không thành.

Hàn Kỳ cũng ăn năn những việc mình đã làm và tự kết liễu mình rồi đưa đao đồng vốn là vật trong phủ Phò mã cho Tần Hương Liên làm vật chứng để tố cáo tội ác của Trần Thế Mỹ.
Bao Chửng triệu Trần Thế Mỹ tới công đường Khai Phong hỏi tội rồi kết án và cho đao phủ xử chém.

Trần Thế Mỹ ỷ vào sự che chở của vợ và thái hậu Lý thị(người mà trước đó đã nhờ Bao Thanh Thiên giải oan cho mình trong vụ án Linh miêu đánh tráo thái tử) gây áp lực đòi tha hắn.

Tuy nhiên, Bao Công cùng với các cộng sự của mình kiên quyết xử chém, thậm chí ông cùng với các cộng sự cởi mũ quan và đưa Thế Mỹ lên Long đầu trảm xử chém..