Sau Khi Tỉnh Rượu Cùng Chủ Nợ Kết Hôn

Chương 56: Phiên ngoại 2



"He he, vậy thì được... " Lâm Nhĩ Gia thẹn thùng rụt cổ, "Vậy nhiệm vụ ăn giấm chua kia cứ giao cho em gánh vác đi, ông trời phù hộ chúng mình sinh ra quả cam nhỏ xíu, đến lúc đó cho anh tay xách nách mang, bận chết anh luôn."

"Hay lắm. " Thiệu Giang Tự cười khẽ, "Anh chờ tới ngày đó."

Một tuần trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, khó khăn lắm mới đến kỳ phát tình, ngày đầu tiên Lâm Nhĩ Gia không như mong đợi bị sốt, căn bản không làm nổi chuyện đó. Y như keo dính chuột gục trong lồng ngực Thiệu Giang Tự, một giây cũng không muốn rời, chốc lát bị ép uống nước, chốc lát bị sờ trán, chốc lát bị hôn cái chụt lên miệng, chốc lát bị hôn lên mặt.

"Ông xã ơi xin lỗi anh... " y mơ màng chẹp miệng, "Hôm nay không trồng cây nhỏ được rồi, đầu đau quá, buồn ngủ quá."

Thiệu Giang Tự đau lòng ôm chặt y, phóng thích tin tức tố trấn an y, "Cục cưng, không sao đâu, em ngủ một giấc, rất nhanh sẽ khỏe lại thôi."

"Vậy anh có ngủ với em không? Anh muốn đi tới phòng sách làm thêm giờ sao? " Quả cam nhỏ khịt khịt mũi, kéo nhẹ góc áo hắn, tỏ vẻ tủi thân.

"Dĩ nhiên là ngủ với em. " Thiệu Giang Tự như dỗ em bé, vỗ vỗ vào lưng y, "Anh không đi, anh không đi đâu hết."

Tiểu Omega này, dù bản thân chỉ muốn hắn thương yêu một mình y, nhưng lại chọn kiên quyết muốn sinh cho hắn một đứa con, sao lại dễ thương như vậy nhỉ.

Thiệu Giang Tự mỗi giây mỗi phút đều cảm thấy bản thân hình như đã nhặt được một viên ngọc quý, đương nhiên, cũng bao gồm thời khắc hắn im lặng nhìn Lâm Nhĩ Gia tựa vào lồng ngực mình ngủ thật say này.

Sáng ngày thứ hai, Thiệu Giang Tự vừa mới tỉnh ngủ đã bị Lâm Nhĩ Gia ôm thật chặt.

Quả cam nhỏ thoạt nhìn cường tráng khỏe mạnh, "Thiệu Giang Tự! Em hết bệnh rồi!"

Thiệu Giang Tự xoa nhẹ đầu Lâm Nhĩ Gia, cười nói: "Tốt quá."

Hắn đau lòng cả đêm, chăm sóc cả đêm, trời tờ mờ sáng mới chợp mắt.



Lâm Nhĩ Gia một lần nữa nằm gọn trong lồng ngực Thiệu Giang Tự, đánh nhẹ hắn, "Anh mau chóng ngủ đi, phục hồi tinh thần, bác sĩ nói từ chín giờ đến mười giờ là thời điểm tốt nhất để tạo bấy bi, chúng ta nhất định phải nắm chắc thời cơ."

Thiệu Giang Tự nghe lời nhắm mắt lại, hít vị quả cam trong lòng ngực mình, cảm thấy mỹ mãn nói: "Anh biết rồi."

Lâm Nhĩ Gia đỏ mặt hỏi: "Hay lát nữa em kêu bảo mẫu hầm canh đại bổ cho anh nha?"

"Không cần. " Thiệu Giang Tự trở mình ôm sát y, "Không cần."

Ngày ngày trông mong chờ đợi, cuối cùng cũng đến lúc.

Chớp mắt đã tối, Lâm Nhĩ Gia bị Thiệu giang Tự hung hăng ném lên giường.

Dư vị hương cam quấn lấy hương gỗ nhai bách, hai chủ tọa nằm trên giường lớn vận động không ngừng nghỉ, tiếng thở dốc mờ ám lúc to lúc nhỏ. Lâm Nhĩ Gia nằm trên giường, ôm chặt tấm lưng vững chãi của Thiệu Giang Tự, cả người mềm nhũn lại nóng hừng hực.

Rốt cuộc hôm nay cũng không cần phải bị đồng hồ báo thức phá đám, đến mười một giờ cũng không cần đi ngủ đúng giờ, Thiệu Giang Tự dịu dàng đè lên quả cam thơm thơm nhà hắn, thong thả ung dung ăn từng ngụm.

Không biết trải qua bao lâu, Lâm Nhĩ Gia mơ mơ màng màng phối hợp với hắn, cuộc thân mật triền miên không ngừng nghỉ cuối cùng cũng kết thúc.

Y đỏ mặt, ngoan ngoãn, rầm rì, rên rĩ, trồng cây nhỏ thành công rồi.

Một tháng sau, em họ Thiệu Giang Khâu lượn quanh Lâm Nhĩ Gia ba vòng, sau đó ngồi ghế salon, chăm chú theo dõi cái bụng bằng phẳng không chút gợn sóng của y, "Cháu của em ở trỏng thiệt hả?"

Hi guys, i'm backkkkk.

Chúc mấy chị pónk 2024 thiệt hạnh phúc, tìm được một người yêu thương mình hết lòng như Thiệu Giang Tự đối với Lâm Nhĩ Gia!!!