Sau Khi Pháo Hôi Ác Độc Trọng Sinh

Chương 84



Tiếng "loảng xoảng" vang lên, tách trà tinh xảo có dán logo khách sạn 5 sao bị người đập xuống sàn nhà sáng bóng như gương.

"Nực cười." Diêu Thánh An đó giờ trước mặt người ngoài luôn luôn lễ độ, bây giờ hai má giật giật run run, nghiến răng mắng: "Cái tên Đào Mộ đúng là khinh người quá đáng."

"Gia gia." Diêu Văn Tiêu muốn nói lại thôi. Hắn là cháu trai mà Diêu Thánh An yêu thương nhất. Lúc hắn ra đời, tập đoàn Thánh An đã là một trong những tập đoàn lớn ở Hỗ Thành, Diêu Thánh An cũng là nhà lớn nghiệp lớn nổi tiếng ở Hỗ Thành, tất nhiên sẽ không có ai dám bàn luận chuyện cũ của Diêu Thánh An trước mặt người Diêu gia.

Vì vậy Diêu Văn Tiêu không hề biết năm đó Diêu Thánh An là đồ đệ của Tống gia, lại còn hại Tống gia nhà tan cửa nát.

"... Thông tin Đào Mộ nói trên mạng, là sự thật?" Diêu Văn Tiêu do dự một hồi, cuối cùng cũng hỏi ra.

"Sao?" Diêu Thánh An đang trong cơn tức giận, cảm xúc bộc phát hết lên người Diêu Văn Tiêu: "Con cũng muốn trách gia gia năm đó làm việc sai trái đúng không?"

Diêu Văn Tiêu bị sự tức giận quá dữ dội ập vào mặt thì giật mình, nhìn Diêu Thánh An như con sư tử bị chọc giận, Diêu Văn Tiêu nhanh chóng lắc đầu: "Đương nhiên không phải. Con chỉ là thấy chuyện này bị Đào Mộ nói ra, chúng ta sẽ rơi vào bị động. Huống chi hắn còn sợ người khác không biết, còn quay thành một bộ phim. Bây giờ rất nhiều dân mạng bị bộ phim cảm nhiễm, cảm xúc rất kích động, đang kêu gọi trên mạng tẩy chay các nhà hàng và khách sạn của tập đoàn Thánh An. Giá cổ phiếu của tập đoàn Thánh An giảm 2%, tất cả các nhà hàng khách sạn có rất ít khách, kinh doanh trì trệ, tình thế rất bất lợi cho chúng ta."

Một số dân mạng trẻ tuổi ăn no không có việc gì làm còn chạy đến chỗ nhà hàng của tập đoàn Thánh An để giơ biểu ngữ, gặp phải khách muốn vào nhà hàng thì lôi kéo người ta kể chuyện Diêu Thánh An khi sư diệt tổ. Mà những người đó đều là đứa nhỏ mười mấy tuổi chưa thành niên, tranh thủ ngày nghỉ cuối tuần nên làm vậy. Thậm chí còn có phóng viên truyền thông nghe tin kéo đến, quay lại cảnh mấy đứa nhỏ chống lại tập đoàn Thánh An coi như tin hot. Bảo vệ nhà hàng chỉ có thể báo cảnh sát rồi trơ mắt ra nhìn, không dám đánh không dám mắng.

Chỉ là mấy đứa nhỏ này đứng giơ biểu ngữ cách nhà hàng 50m, không chiếm dụng sân nhà hàng, càng không có hành vi quá khích nào, cảnh sát đến cũng không làm gì được.

Nói tóm lại, bây giờ tập đoàn Thánh An đã thành chuột chạy qua đường người người đòi đánh. Còn Diêu gia ở Hỗ Thành gần như không dám bước ra khỏi cửa, có không ít người oán trách năm đó lão gia tử làm việc sai trái.

Ngay cả các đại cổ đông khác trong tập đoàn Thánh An cũng phê bình kín đáo chuyện này.

Diêu Văn Tiêu cũng có chút oán giận - - nhưng không phải vì cảm thấy Diêu Thánh An làm sai, mà là vì Diêu Thánh An biết rõ kế hoạch của Đào Mộ nhưng lại không nói với hắn trước, thế nên hắn bị Đào Mộ đánh cho không kịp trở tay, bây giờ có làm thế nào cũng không xong.

Bị cháu trai nhắc nhở, sắc mặt Diêu Thánh An trầm xuống. Mặc dù hắn đã đoán được Đào Mộ chắc chắn sẽ công bố chuyện cũ Tống gia, nhưng đó chỉ là nghĩ trong đầu, chứ đến khi trải nghiệm cảm giác bị mấy trăm vạn dân mạng chỉ mũi mà mắng thì lại khác.

Từ khi sáng lập tập đoàn Thánh An, Diêu Thánh An toàn sống trong nhung lụa, có khi nào bị người mắng như vậy. Cũng may nhiều năm qua hắn luôn đắp nặn hình tượng thích làm từ thiện cho tập đoàn Thánh An. Bình thường không có tác dụng gì, lúc này hẳn sẽ phát huy chút tác dụng.

Nghĩ đến sau này còn phải nhờ vào Dục Tiêu Truyền Thông của cháu trai, vẻ mặt Diêu Thánh An mới dịu lại, nói: "Chuyện của Tống gia, gia gia tất nhiên có sai, nhưng dù sao đó cũng là thời đại bi kịch. Gia gia không thẹn với lương tâm, thề là chuyện bi thảm Tống gia gặp phải đúng là có một phần do ông, nhưng ông chưa từng nghĩ tới chuyện khiến Tống gia nhà tan cửa nát, chỉ có thể nói thiên hạ vạn nan, không cậy sức người."

"Nhưng con người không thể cứ đắm chìm trong hồi ức quá khứ, lúc trước gia gia còn trẻ, hành động theo cảm tính, suy nghĩ cực đoan, làm không ít chuyện sai trái, về tình cũng có thể tha thứ. Hơn nữa nhiều năm qua, tập đoàn Thánh An thật tâm làm từ thiện, Diêu gia chúng ta cũng tài trợ cho không ít trường tiểu học, tham gia nhiều hoạt động từ thiện. Diêu Thánh An ông không dám nói không thẹn với lương tâm, nhưng ông dám khẳng định tập đoàn Thánh An không có phụ sự mong đợi của xã hội. Con phải biết trong ngần ấy năm qua, tập đoàn Thánh An đã giải quyết biết bao vụ việc trong xã hội, tạo ra bao nhiêu nguồn thu thuế cho đất nước? Đã tổ chức bao nhiêu đợt quyên góp từ thiện? Chúng ta không thể nhìn sự việc một cách phiến diện, phải nhìn vấn đề một cách biện chứng."

Diêu Thánh An hơi dừng lại chút rồi hỏi: "Bây giờ Đào Mộ dựa vào web Phi Tấn vạch trần chuyện năm đó, mục đích chính là bôi đen thanh danh Diêu gia và tập đoàn Thánh An trên mạng. Con cũng làm truyền thông đúng không? Có thể suy nghĩ biện pháp xoay chuyển cục diện không?"

Diêu Văn Tiêu cười khổ: "Biện pháp thì có, chẳng qua bây giờ dù có làm gì thì tập đoàn Thánh An cũng nằm trong thế bị động, nếu gia gia có thể nói với con chuyện này trước thì tốt rồi."

Mắt Diêu Thánh An lóe lên, hắn cũng biết hành động năm đó của mình không thỏa đáng. Người già da mặt mỏng, hắn đương nhiên không muốn cháu trai mình yêu thương nhất vì chuyện này mà có ý kiến với hắn, nên hắn mới do dự không kể, bây giờ nghĩ lại mới thấy sai hết rồi, ngược lại còn sẽ Đào Mộ ra tay trước, Diêu Thánh An không khỏi hối hận.

Nhưng hắn có thể dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, sáng lập tập đoàn Thánh An, nên cũng không phải là kiểu người đắm chìm trong hối hận. Chuyện đã đến nước này, có hối hận thế nào cũng vô dụng, phải tìm cách giải quyết mới đúng.

Nghĩ đến đây, Diêu Thánh An không khỏi nghĩ đến Thẩm gia lập tức về Hỗ Thành sau khi kết thúc cuộc thi bình chọn hoa khôi giáo thảo nhưng lại không có động tĩnh gì: "Gần đây con có còn liên hệ với Thẩm Dục không?"

Từ khi kết thúc cuộc thi bình chọn, người nhà họ Thẩm liền lấy cớ bận rộn rồi về lại Hỗ Thành. Diêu Thánh An vì chuyện của cháu trai, không thể không ở lại Yến Kinh. Sau đó lại lo lắng Đào Mộ làm ra chuyện gì đó nên mới ra tay trước muốn đè bẹp Đào Mộ. Kết quả lại bị Đào Mộ cắn ngược, rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan.

Diêu Văn Tiêu nghe đến tên của Thẩm Dục, trên mặt hiện lên tia dịu dàng cưng chiều: "Có liên hệ, gần đây Thẩm Dục đặc biệt hứng thú với đóng phim, nên người nhà em ấy sắp xếp một bộ phim điện ảnh, nghe nói nam chính là Nghiêm Thịnh, đợi sang năm sẽ đến Hong Kong quay phim."

Diêu Thánh An "ừm" một tiếng, chậm rãi nói: "Thẩm gia và Diêu gia là thế giao, bây giờ Diêu gia gặp nạn, tài chính có lẽ không đủ để quay vòng, khó tránh khỏi nhờ vả Thẩm gia, con giữ vững quan hệ tốt với Thẩm Dục, người nhà họ Thẩm yêu thương đứa con trai út này nhất, đến lúc đó có nó cầu tình thay chúng ta, Thẩm gia hẳn sẽ không từ chối."

Từ sau khi đấu thầu miếng đất Hỗ Thành thất bại, Diêu Thánh An cũng có chút bất mãn với người nhà họ Thẩm. Dù hắn có hơi hối hận bản thân vì cái lợi trước mắt, nhưng cũng khó tránh khỏi oán trách ngược lại người nhà họ Thẩm - - chẳng lẽ vì người nhà họ Thẩm là người đứng đầu trong kinh doanh bất động sản ở Hỗ Thành nên Diêu gia hắn không thể được chia một chén canh sao?

Lúc trước mỗi lần Thẩm gia đấu thầu hạng mục kinh doanh bất động sản mà tài chính không đủ, đều là đi vay tập đoàn Thánh An đấy, Diêu Thánh An hắn nửa chữ cũng không từ chối đấy? Bây giờ chỉ vì tập đoàn Thánh An cũng muốn tiến vào bất động sản mà mâu thuẫn với Thẩm gia. Thật đúng là... Thương nhân coi trọng lợi ích.

Diêu Văn Tiêu đương nhiên không biết Diêu Thánh An đang bực tức đầy mình, nghe vậy còn oán trách: "Gia gia nói gì vậy. Con và Thẩm Dục còn nhỏ, chúng con là thật tâm kết giao, không phải lui tới vì lợi ích, ông nói như vậy sẽ khiến Dục Dục hiểu lầm con."

"Ông đương nhiên biết các con thật tâm kết giao." Vẻ mặt Diêu Thánh An càng thêm hòa hoãn: "Gia gia chỉ nói vậy thôi, đến lúc đó nếu Thẩm gia không muốn giúp, con nhớ nhờ Thẩm Dục nói giúp gia gia hai câu."

"Con biết rồi." Diêu Văn Tiêu gật đầu, vốn muốn bàn bạc đối sách với gia gia, lại bị lời này gợi lên sự si mê đối với Thẩm Dục, tức khắc mất hết tâm tư, chui vào phòng gọi điện cho Thẩm Dục.

Đúng như dự đoán, ngay khi Đào Mộ tung ra tin tức về ân oán cũ giữa Diêu Thánh An và Tống gia, một nhóm dân mạng kêu gọi tẩy chay các nhà hàng khách sạn thuộc tập đoàn Thánh An, thời điểm giá cổ phiếu tập đoàn bị ảnh hưởng, cuối cùng tập đoàn Thánh An cũng mở cuộc họp báo.

Trong cuộc họp báo, chủ tịch tập đoàn Thánh An đầu tóc trắng xóa không chút ngần ngại nói ra sai lầm năm đó của mình, tỏ vẻ năm đó bản thân quả thật có chút kích động. Nhưng hầu hết bi kịch Tống gia là do thời đại lúc bấy giờ tạo thành, không phải do người làm, xét cho cùng hắn chưa bao giờ tự mình làm hại bất kỳ ai trong Tống gia, không ai trong Tống gia chết vì bị hắn hại cả.

"Trong thời đại đó, thật ra có rất nhiều chuyện hối hận, tôi không phủ nhận lúc trước tôi quả thật yếu đuối, bởi vì tôi bị người ta cử báo nên mới muốn "lập công chuộc tội", làm cho mình cảm thấy tốt hơn một chút. Thật ra trong thời đại đó, có rất nhiều người cũng giống tôi, chúng tôi vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân." Diêu Thánh An lời nói khẩn thiết, làm trò trước mặt phóng viên truyền thông, nói: "Tôi thừa nhận là do tôi yếu đuối, nên mới gián tiếp tạo thành bi kịch cho Tống gia. Hôm nay tôi nguyện ý xin lỗi người Tống gia vì lỗi lầm năm đó của tôi."

Nói đến đây, Diêu Thánh An cúi đầu thật sâu, thay đổi chủ đề: "Nhưng trong những năm qua, tập đoàn Thánh An kể cả bản thân Diêu mỗ vẫn luôn gánh vác sứ mệnh và trách nhiệm đối với xã hội, đồng thời luôn quan tâm đến các hoạt động từ thiện. Chừng ấy năm nay, tập đoàn Thánh An quyên góp cho trường tiểu học tổng cộng... Quyên góp quỹ từ thiện có... Tổng số tiền quyên góp có..."

"Tôi tin rằng những việc tốt mà tập đoàn Thánh An đã làm sẽ không bị giảm giá trị vì hành động của tôi. Diêu mỗ tôi làm từ thiện, cũng sẽ không biến chất chỉ vì sai lầm năm đó. Cuộc sống mà, có ai chưa từng làm sai đâu? Tôi hy vọng mọi người có thể nhìn thẳng vào việc những tài phú mà tập đoàn Thánh An đã mang đến cho xã hội và những lợi ích nó mang lại, đồng thời khoan dung với Diêu mỗ. Diêu Thánh An tôi quyết định sẽ dành cả cuộc đời để đầu tư vào hoạt động từ thiện và đóng góp nhiều hơn cho xã hội."

Ngay sau khi cuộc phỏng vấn được đăng lên, lập tức thuyết phục được một bộ phận dân mạng.

"Tôi thấy chủ tịch Diêu nói không sai, thời đại kia vốn là thời đại đặc thù. Diêu lão gia tử chỉ là khuất phục trước thời thế mà thôi, đưa ra lựa chọn mà đại đa số mọi người sẽ làm. Tục ngữ có câu người không vì mình trời tru đất diệt, có bao nhiêu người trong lúc nguy hiểm có thể hiên ngang lẫm liệt đứng ra làm anh hùng chứ? Đổi vị trí tự hỏi, tôi không làm được."

"Bi kịch của Tống gia là trong thời đại khó khăn. Đúng là do Diêu Thánh An gián tiếp làm ra, nhưng Diêu Thánh An không có tự tay giết người, hắn cũng không có làm trái pháp luật. Hơn nữa nhiều năm qua tập đoàn Thánh An thích làm từ thiện, quê tôi có một trường tiểu học là nhờ Diêu Thánh An quyên góp xây dựng. Đường đi đến quốc lộ trong thôn cũng là nhờ tập đoàn Thánh An tu sửa. Một người làm sai một chuyện nhưng lại làm vạn chuyện tốt, chẳng lẽ lại vì chuyện sai kia mà gạt bỏ vạn chuyện tốt sao?"

"Tôi có xem bộ phim 《 cuộc sống nơi chợ búa 》 lúc nó mới ra mắt, rất nhiều dân mạng bị bộ phim cảm nhiễm, kêu gọi tẩy chay các nhà hàng khách sạn thuộc tập đoàn Thánh An. Mấy nhà hàng đó vốn kinh doanh cực kỳ tốt, bây giờ lại không có người nào vào ăn. Hơn nữa nhiều ngày qua, giá cổ phiếu của tập đoàn Thánh An giảm 10%, này coi như đã bị trừng phạt rồi đúng không, cũng nên biết đủ rồi nhỉ?"

Diêu Văn Tiêu có thể được truyền thông ca ngợi là "thanh niên tài tuấn có tiềm lực nhất Hỗ Thành, thiên tài thương nghiệp đáng giá mong chờ nhất thế kỷ" tất nhiên cũng có chút năng lực. Ít nhất những chuyện không liên quan đến Thẩm Dục, thủ đoạn của Diêu Văn Tiêu vẫn coi như dùng được.

Một cuộc họp báo đơn giản cộng với mấy acc nhỏ Phi Tấn dẫn dắt dư luận, liền biến bầu không khí "ngàn người chỉ trích" mà Đào Mộ tạo ra xoay chuyển ngược lại.

Nhưng cũng may kiếp trước Đào Mộ đã quen với tất cả thủ đoạn của Diêu Văn Tiêu. Ngay sau khi Diêu Văn Tiêu đang đắc ý dạt dào tung ra nước đi đầu tiên, Đào Mộ cũng nhanh chóng theo sát nút.

Đào Mộ lại lần nữa tung tin, Diêu Thánh An căn bản không phải bị người ta cử báo, mà là hắn thèm muốn công thức tổ truyền của Tống gia nên mới chủ động "vạch trần" sự thật về Tống gia. Cậu tìm được người chứng kiến chuyện năm đó, thậm chí còn tham gia trực tiếp vào vụ việc, chỉ ra rằng Diêu Thánh An dẫn một đám người đập phá từ đường Tống gia, nhân lúc hỗn loạn lấy đi công thức tổ truyền của Tống gia.

Cho đến nay, công thức tổ truyền của Tống gia vẫn bị Diêu Thánh An giữ. Diêu Thánh An chân thành xin lỗi hành vi năm đó của mình trong cuộc họp báo, nhưng lại không mảy may nhắc đến công thức tổ truyền, có thể thấy mấy lời xin lỗi đó chỉ là diễn trò, căn bản không có chút thành ý.

Ngoài ra, Đào Mộ còn để Phi Tấn Giải Trí tung tin Diêu Thánh An vì muốn thành lập tập đoàn Thánh An ở Hỗ Thành mà bí mật ám sát các đối thủ cạnh tranh trong nhiều năm qua - - bao gồm cả việc cố tình xúi giục côn đồ gây rối trong nhà hàng của đối thủ, cố ý thu mua nhân viên trong bếp của nhà hàng cạnh tranh thêm thuốc khiến cho thực khách bị ngộ độc thực phẩm, làm hại nhà hàng táng gia bại sản bồi thường cho thực khách, cuối cùng chỉ có thể đóng cửa, mà Diêu Thánh An còn nhân cơ hội ép giá mua lại nhà hàng của đối phương bằng các thủ đoạn bẩn thỉu.

Kiếp trước Đào Mộ bị Diêu Văn Tiêu ép tới nỗi không thể ở lại giới giải trí, nhưng trước giờ cậu không phải là người ngồi chờ chết, tất nhiên cũng phái người âm thầm điều tra chuyện xấu của Diêu Văn Tiêu, thậm chí là của tập đoàn Thánh An. Năm đó Diêu Thánh An có thể làm ra chuyện khi sư diệt tổ, vì một công thức tổ truyền mà hại chết sư phụ một tay nuôi hắn lớn, có thể thấy hắn chả phải người tốt lành gì. Diêu Thánh An làm ăn bất chính, đi đường ngang ngõ tắt để nếm mật ngọt, thủ đoạn bẩn thỉu đâu chỉ dùng một lần rồi thôi.

Đào Mộ tra được rất nhiều chuyện xấu của tập đoàn Thánh An, mỗi tội kiếp trước cậu bị mấy kẻ ái mộ Thẩm Dục liên thủ phong sát, căn bản không thể nói ra được gì; hơn nữa hình tưởng của cậu không tốt, căn bản không có ai tin cậu. Ngược lại vì cậu rút dây động rừng, để tập đoàn Thánh An có thời gian xóa sạch chứng cứ - - trên cơ bản là dùng tiền tiêu tai, trao đổi lợi ích, tiêu rất nhiều tiền để đổi lấy sự tha thứ của người nhà nạn nhân.

Người nhà nạn nhân không nhắc đến chuyện năm đó, người khác tất nhiên không có lập trường truy cứu.

Kiếp này, Đào Mộ lợi dụng những dự đoán trước khi trọng sinh của mình, vào thời điểm web Phi Tấn có độ tồn tại cao và thanh danh tốt nhất tuôn ra tài liệu đen của tập đoàn Thánh An trước. Kịp thời liên hệ với một số tập đoàn ẩm thực đã thua trong cuộc cạnh tranh với Diêu Thánh An, không thể không tránh ra xa để bảo tồn lực lượng, liên thủ khởi tố tập đoàn Thánh An. Hơn nữa còn nộp đơn lên tòa án về các biện pháp bảo quản tài sản để đóng băng tài khoản ngân hàng của tập đoàn Thánh An - -

Đào Mộ xui khiến những tập đoàn thực phẩm khởi tố tập đoàn Thánh An là vì muốn đóng băng tài khoản của tập đoàn Thánh An, chặt đứt chuỗi vốn tài chính của tập đoàn Thánh An. Còn về việc kiện tụng thắng hay thua, căn bản chẳng ai quan tâm.

Quả nhiên, chiêu này vừa ra liền cắt đứt chuỗi tài chính khổng lồ của tập đoàn Thánh An. Hơn nữa vì xuất hiện gièm pha mới mà tập đoàn Thánh An ở thị trường chứng khoán xuống dốc không phanh, cổ phiếu liên tục giảm đạt mức giới hạn liên tiếp vài ngày, khiến Diêu Thánh An phải nộp đơn lên sở giao dịch chứng khoán Hỗ Thành xin đình chỉ giao dịch.

Đào Mộ cũng không tha cho mấy acc nhỏ cấp dưới của Diêu Văn Tiêu đang nhảy nhót khắp nơi. Trực tiếp quăng chứng cứ mấy acc nhỏ Phi Tấn đó đều là thủy quân mà Diêu Văn Tiêu bồi dưỡng. Mấy acc nhỏ thủy quân nói chuyện thay tập đoàn Thánh An trên mạng, cố ý dẫn dắt hướng gió dư luận. Các dân mạng đáng thương lại lại lại lại bị dắt mũi.

Các dân mạng vốn thật lòng biện giải cho tập đoàn Thánh An lại lần nữa cảm thấy đau lòng vì IQ bị miệt thị. Các câu bộc lộ tâm trạng bi phẫn như "đậu má" các loại tràn lan trên mạng, một bộ phận dân mạng tức khắc hắc hóa, bắt đầu bôi đen tập đoàn Thánh An đến mức không cần tiền.

Thanh danh của tập đoàn Thánh An lại sụt lần nữa.

Nhưng Diêu Thánh An dù sao cũng coi như là một nhân vật thế hệ kiêu hùng, hắn có thể dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, sáng lập tập đoàn Thánh An, là nhân vật đã quen với sóng to gió lớn, tất nhiên sẽ không vì một chiêu của Đào Mộ mà tước vũ khí đầu hàng.

Mặc dù đã lâm vào hoàn cảnh sứt đầu mẻ trán, nhưng Diêu Thánh An vẫn còn đường phản kích.

Hắn trực tiếp cho các nhà hàng thuộc tập đoàn Thánh An hoạt động ưu đãi giảm giá 50% - - không thể không nói, dù nhân phẩm Diêu Thánh An bị người người lên án, nhưng tay nghề nấu ăn của hắn không tầm thường, quản lý nhà hàng cũng vô cùng nghiêm khắc. Danh tiếng của chuỗi nhà hàng dưới cờ tập đoàn Thánh An rất được người Hỗ Thành tin tưởng.

Chỉ là trước đó, tập đoàn Thánh An vẫn luôn nhắm đến thực khách trung cấp và cao cấp, trong năm 2008 chuỗi nhà hàng thuộc tập đoàn Thánh An, một bàn đồ ăn tốn tới ngàn nhân dân tệ trở lên, đó là còn chưa tính đồ uống. Vì vậy dù Hỗ Thành có rất nhiều người có tiếng tăm lâu năm cũng chưa chắc được ăn trong các nhà hàng thuộc tập đoàn Thánh An.

Lần này tập đoàn Thánh An giảm giá một nửa - - dân chúng mặc kệ những ân ân oán oán kia, thấy lời là nhặt. Vì thế có người chưa từng hưởng thụ thức ăn xa hoa ở Hỗ Thành, lập tức dẫn cả nhà đến nhà hàng thuộc tập đoàn Thánh An dùng cơm. Trong nhất thời, chuỗi nhà hàng khách sạn trống rỗng chật ních trở lại sau vụ bê bối này.

Ngoài ra, Diêu Thánh An còn để chuỗi nhà hàng thuộc tập đoàn Thánh An đưa thêm hoạt động giao đồ miễn phí - - kết hợp một số món ăn đặc sắc nhất của nhà hàng Thánh An, dựa theo một phần bốn lượng mỗi món, tổng cộng có ba món và hai phần đồ ăn tạo thành một suất cơm hộp, mỗi suất cơm hộp giá đặc biệt là 38 tệ, bao gồm dịch vụ giao hàng miễn phí - - Diêu Thánh An trực tiếp mời những người chưa có việc làm trong xã hội tạo thành đội ngũ giao hàng, cung cấp công việc cho gần trăm người ở Hỗ Thành.

Hành động này của Diêu Thánh An được phía chính phủ nêu tên khen ngợi.

Kinh doanh của tập đoàn Thánh An lại phát đạt trở lại, thanh danh cũng xoay chuyển. Cuối cùng Diêu Thánh An cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, có tinh lực bàn chuyện vay tiền với Thẩm gia - - tập đoàn Thánh An dù sao cũng là một công ty niêm yết, không thể tạm dừng giao dịch quá lâu. Nhân lúc đang kinh doanh ổn định trở lại, hắn lại làm chút gì đó với bên tòa án cùng lắm thì thương lượng với mấy tập đoàn thực phẩm hòa giải ngoài tòa án. Thương nhân trọng lợi ích, không có chuyện gì không thể giải quyết bằng tiền, nếu có thì là do không đủ tiền.

Trận khủng hoảng kết thúc khi tập đoàn Thánh An đạt thành hòa giải với những công ty cung cấp thực phẩm khác, tài khoản ngân hàng được mở khóa. Mặc dù thương gân động cốt, nhưng tốt xấu gì cũng hữu kinh vô hiểm.

Về phần Đào Mộ và web Phi Tấn của cậu, Diêu Thánh An cười nhạo, quân tử báo thù mười năm không muộn. Chỉ là một trang web mới thành lập mà thôi, Diêu Thánh An hắn không để vào mắt.

Diêu Thánh An tính kế rất hay, nhưng mọi chuyện lại không đi theo hướng mà hắn muốn.

Ngày đó Diêu Thánh An đến nhờ Thẩm gia hỗ trợ thì có báo chí nào đó ở Hỗ Thành đột nhiên tuôn ra tin nóng hổi rằng nhà hàng Thánh An sử dụng dầu máng xối.

Mặc dù người Hoa Hạ không chú ý gì mấy đến vệ sinh an toàn thực phẩm, thậm chí người thế hệ trước còn có câu "ăn bẩn chút cũng không chết được". Nhưng giữa "ăn bẩn" và "không chết được" vẫn có khoảng cách không thể phá vỡ.

Ai cũng biết dầu máng xối là cái gì, chỉ có vài người không biết thì cũng sẽ biết sau khi tờ báo đưa tin giải thích tỉ mỉ về quy trình tạo ra dầu máng xối và tác hại của nó đối với cơ thể con người.

Web Phi Tấn vẫn luôn chú ý đến các tin tức liên quan đến tập đoàn Thánh An. Khi thấy tin này — — đặc biệt là báo chí đó còn đăng cả bức ảnh lớn có tính chân thật và chính xác, có thể thấy rõ người bán hàng rong đang giao dầu thải cho nhà hàng thuộc tập đoàn Thánh An trong bức ảnh.

Wow chứng cứ vô cùng xác thực! Lưu Diệu vừa phấn khích vỗ đùi khen ngợi vừa bảo Phi Tấn Giải Trí đăng lại trên mạng. Chưa đến nửa tiếng, tin tức chuỗi nhà hàng thuộc tập đoàn Thánh An thu mua dầu thải đã truyền khắp internet.

Bảo đảm trong 960 vạn km2 Hoa Hạ, chỉ cần chỗ nào có mạng là đều nhận được tin hết.

Nếu nói chuyện trước đó Diêu Thánh An và tập đoàn Thánh An giở thủ đoạn xấu với doanh nghiệp cạnh tranh chỉ là chuyện tầm phào không ai nghiêm túc quan tâm. Vậy thì lúc tin hot nhà hàng thuộc tập đoàn Thánh An sử dụng dầu máng xối vừa ra đã đâm trúng tim dân chúng, cũng làm rung chuyển nền tảng của tập đoàn Thánh An.

Người Hoa Hạ tin rằng "thực phẩm là thứ quan trọng nhất đối với con người", câu tục ngữ được tổ tiên truyền lại từ hàng ngàn năm trước không thể nào sai được. Dân chúng có thể không quan tâm Diêu Thánh An là người tốt hay xấu, cũng không quan tâm tập đoàn Thánh An sử dụng thủ đoạn gì với doanh nghiệp cạnh tranh, nhưng tuyệt đối quan tâm thức ăn trong nhà hàng có gây chết người hay không.

Thẩm Thần đưa tờ báo đến trước mặt Diêu Thánh An, nhàn nhã từ chối: "Diêu gia gia, cháu rất đồng tình với những gì mà tập đoàn Thánh An phải đối mặt. Nhưng bây giờ tập đoàn Thánh An đang bị gièm pha chí mạng. Nếu ngài không giải quyết được vấn đề này, tập đoàn Thẩm thị không dám cho tập đoàn Thánh An mượn khoản tiền kếch xù. Chúng cháu nghi ngờ liệu tập đoàn Thánh An có hoàn lại được số tiền này không."

Thẩm Thần hơi dừng lại một chút, áy náy nhìn Diêu Thánh An: "Rất xin lỗi Diêu gia gia. Tập đoàn Thẩm thị không phải là độc quyền của Thẩm gia. Chúng cháu còn phải suy xét đến cái nhìn của nhóm đại cổ đông."

Diêu Thánh An đương nhiên hiểu điểm này. Nhưng cái mà hắn không rõ là, vì sao tập đoàn Thánh An lại có liên quan đến dầu máng xối. Người chịu trách nhiệm mua khách sạn chính là con rể hắn coi trọng và tin tưởng nhất. Con rể này là một người thật thà, trước giờ làm việc rất thành thật có chính kiến, nó không thể nào làm những việc kiểu lấy hàng kém đổi hàng tốt như vậy.

Diêu Thánh An mặt tái nhợt, không nói tiếng nào rời khỏi Thẩm gia. Việc cấp bách hiện giờ là hắn phải đi tra rõ vấn đề này. Nhìn xem liệu chính bọn họ lấy hàng kém đổi hàng tốt hay là có người cố ý hãm hại bọn họ — —

Khi chuyện này xảy ra, người đầu tiên Diêu Thánh An nghi ngờ chính là Đào Mộ, cũng không thể trách hắn nghi ngờ cậu, thật sự là vì Đào Mộ đã để lại ấn tượng quá sâu sắc cho hắn. Mặc dù Đào Mộ luôn thẳng thắn trong mọi chuyện, nhưng hai bên đều hiểu rõ, Đào Mộ chắc chắn cũng là loại người không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.

Diêu Thánh An có thể khẳng định, vào những lúc cần thiết, Đào Mộ tuyệt đối sẽ làm loại chuyện cố ý hãm hại này.

Nhưng lần này Diêu Thánh An đã nghĩ oan cho Đào Mộ rồi, Đào Mộ ở Yến Kinh biết bao xa cũng đang nghĩ mãi không ra: "Nhà hàng thuộc tập đoàn Thánh An dùng dầu máng xối để nấu ăn? Không thể nào đâu, Diêu Thánh An hẳn không phải loại người như vậy."

Không thể không nói, bởi vì đoạn ân oán không chết không ngừng ở kiếp trước, mà Đào Mộ hiểu rõ tất cả những kẻ ái mộ Thẩm Dục, bao gồm cả người nhà của bọn họ trong lòng bàn tay. Trong trí nhớ của Đào Mộ, tuy nhân phẩm Diêu Thánh An chẳng ra sao, nhưng đạo đức nghề nghiệp của hắn vẫn có. Hắn tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện dầu máng xối tự hủy chiêu bài như vậy. Ngay cả giám đốc bộ phận thu mua thực phẩm của tập đoàn Thánh An — con rể ở rể của Diêu gia cũng là người thành thật làm tròn bổn phận, là người cần cù chăm chỉ cẩn thận, sẽ không làm ra loại chuyện này.

"Chẳng lẽ hắn tự cung cấp lịch sử đen của mình rồi lại nghĩ cách tẩy trắng?" Cũng khó trách Đào Mộ đoán vậy, kiếp trước, những tin nóng trên truyền thông không khác gì bộ phim dài tập đã để lại bóng ma tâm lý trong cậu. Ngay cả đám quần chúng ăn dưa nhìn riết cũng quen "chờ tin tức của ba ngày sau, sau ba ngày chắc chắn sẽ đảo ngược lại".

Kiếp trước Dục Tiêu Truyền Thông của Diêu Văn Tiêu chuyên gia làm loại chuyện này, Đào Mộ tập mãi thành quen, bảo sao khi cậu vừa nhìn thấy tin này, bất giác nghĩ rằng có phải Diêu Văn Tiêu lại chơi xấu gì không.

Đa số người đều đồng tình kẻ yếu ở một mức độ nhất định. Bây giờ tập đoàn Thánh An bị bôi đen toàn mạng, còn có truyền thông không ngừng đăng lịch sử đen của tập đoàn Thánh An. Đào Mộ để ý báo chí bên Hỗ Thành, thậm chí còn có người oang oảng chuyện người Diêu gia chơi đại bài, kiêu ngạo, ương ngạnh — — đương nhiên những truyền thông lớn gan dám đăng tin Diêu gia hầu hết đều bị Diêu Văn Tiêu sai sử, mục đích đại khái là như Đào Mộ suy đoán, lật ngược tình thế tẩy trắng, chẳng qua bị Đào Mộ cố ý khống chế, loại chuyện bát quái nhỏ xíu này chỉ có ít người chú ý.

Nhưng tin hot tập đoàn Thánh An chọn dùng dầu máng xối thì khác. Một khi tập đoàn Thánh An lật ngược tình thế và tẩy trắng thành công, nếu cậu không chuẩn bị đầy đủ sẽ kích phát tâm lý phản nghịch của dân mạng, đến lúc đó Diêu Văn Tiêu lại họa thủy đông dẫn* — — ví dụ như nói là Đào Mộ sai người tạo ra lịch sử đen để bôi nhọ tập đoàn Thánh An, nếu không chuẩn bị kỹ càng thì chậu nước bẩn này sẽ hắt lên đầu cậu và web Phi Tấn.

*Họa thủy đông dẫn (祸水东引) chuyển xui xẻo mối họa sang nơi khác.

Lưu Diệu và Mạnh Tề tức khắc hối hận khi nghe Đào Mộ phân tích: "Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì đây? Đều do cha quá sốt ruột. Nếu thương lượng với con trước thì hay rồi."

"Không sao đâu. Nếu Diêu Văn Tiêu đã đưa thang cho chúng ta, chúng ta có thể nhân cơ hội này thiết lập hình tượng." Đào Mộ di chuyển ngón tay, cho dù Diêu Văn Tiêu có là kỳ tài ngất trời trong giới truyền thông, nhưng trước mặt lão bánh quẩy có kinh nghiệm bị bôi đen mười năm trời là cậu, thủ đoạn này chẳng là gì.

Thừa dịp Diêu Văn Tiêu chưa bắt đầu xoay chuyển tình thế — — Đào Mộ đoán có lẽ Diêu Văn Tiêu sẽ ủ lịch sử đen này một đoạn thời gian, tốt nhất là qua một ngày khi tin tức này đã tràn lan khắp nơi, sáng mai sẽ xoay chuyển vả mặt. Dưới góc độ của truyền bá học và truyền bá tâm lý học, xu thế này là thỏa đáng nhất. Đến lúc đó lại bán thảm một chút, xây dựng hình ảnh anh hùng, người ngã ngựa đổ, tường đổ người đẩy. Vừa bán thảm vừa lấy lòng người, nhân tiện hắt nước bẩn vào cậu và web Phi Tấn.

— — Nhưng mà chả được cái mẹ gì đâu, Đào Mộ cảm thấy mình đã nhìn thấu trò khỉ của Diêu Văn Tiêu, gõ một đoạn văn dài, sau đó đăng lên tài khoản Phi Tấn của mình.

Đào Mộ viết bài này với một mục đích, đó là bày tỏ rằng mặc dù cậu rất khinh bỉ Diêu Thánh An, nhưng vẫn tin vào đạo đức nghề nghiệp của hắn.

"... Cho dù nhân phẩm Diêu Thánh An có vấn đề, nhưng tôi tin tưởng gia giáo nhà họ Tống. Nói thế nào thì Diêu Thánh An cũng là đại đồ đệ do đích thân ông Tống dạy bảo. Dù cho người này khi sư diệt tổ, thủ đoạn ti tiện vô sỉ, nhưng tôi vẫn tin Diêu Thánh An không đến mức lừa gạt thực khách trong việc sử dụng nguyên liệu nấu ăn. Bởi vì gia huấn "thức ăn là điều quan trọng nhất đối với con người" đã khắc sâu vào xương cốt của người Tống gia. Tôi tin không chỉ mỗi Tống gia, chỉ cần là người còn có chút lương tâm đạo đức nghề nghiệp đều sẽ tuân theo quy định an toàn thực phẩm, sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn tự hủy chiêu bài như vậy."

Ở thời điểm Diêu Thánh An bị ngàn người chỉ trích, Đào Mộ có thể đứng ra biện giải cho hắn — — mặc dù bài đăng này chỉ theo góc nhìn cá nhân, nâng một dẫm một vừa vô sỉ vừa kiêu ngạo đến cực điểm, nếu đăng trong nhóm fans chắc chắn sẽ bị các fans khác trào phúng là ngốc nghếch, thổi phồng Tống gia, có khi còn bị block trực tiếp. Nhưng những từ ngữ này diễn tả chính xác niềm tin vào đạo đức nghề nghiệp đối với Diêu Thánh An, khiến Diêu Thánh An sinh ra cảm thán "Kẻ sĩ có thể vì tri kỉ mà vui lòng chết"*.

*Câu đầy đủ là "Sĩ vị tri kỉ giả tử, nữ vị duyệt kỉ giả dung" (士为知己者死, 女为悦己者容): Kẻ sĩ có thể vì tri kỉ mà vui lòng chết, thiếu nữ vì người yêu mến mình mà điểm trang.

Nhưng có được cái moẹ gì đâu, cắt đứt đường lui khác nào giết cha mẹ người ta, Diêu Thánh An chỉ hơi cảm thán một chút, nhưng vẫn hận Đào Mộ nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lột da cậu

Đào Mộ kịp thời đăng một bài đăng, đảm bảo cậu và web Phi Tấn sẽ không rơi vào hoàn cảnh "bỏ đá xuống giếng, bị người hắt nước bẩn". Khuyết điểm chính là vẫn còn một đám người kiên trì tin rằng cậu là "đóa sen trắng thanh lệ thoát tục" trăm năm không lay chuyển, và một đám anti khăng khăng rằng cậu là "được tiện nghi còn khoe mẽ, dối trá làm màu để cọ nhiệt". Nhưng mấy cái đó thì liên quan gì đến Đào Mộ, chỉ cần cậu có thể an tâm cắn dưa là được.

Nhưng điều làm Đào Mộ bất ngờ là hóa ra tin nóng nhà hàng thuộc tập đoàn Thánh An dùng dầu máng xối không phải là thủ đoạn lật ngược tình thế và tẩy trắng của Diêu Văn Tiêu — — mà là người con rể ở rể thành thật làm tròn bổn phận cẩn thận chịu trách nhiệm mua thực phẩm kia, hắn bị người ta mê hoặc đánh bài thua một số tiền lớn, phải đi vay nặng lãi, không dám để người khác biết.

Bởi vì cuộc đời Diêu Thánh An hận nhất chính là mấy kẻ bài bạc ma túy, gia huấn Diêu gia là tuyệt đối không được đụng đến hai thứ này, nếu ai dám đụng vào sẽ phải chịu gia pháp. Người con rể ở rể kia tính tình yếu đuối, ở Diêu gia không dám ngẩng cao đầu. Huống chi hắn còn được Diêu Thánh An coi trọng, chịu trách nhiệm mua thực phẩm, khiến cho những người khác trong Diêu gia đỏ mắt không thôi, hận không thể nắm được nhược điểm kéo hắn xuống đài.

Người con rể ở rể này giấu giấu giếm giếm, cuối cùng bất đắc dĩ chỉ có thể mua thực phẩm bằng con đường khác. Hắn vốn chỉ muốn ăn xén ăn bớt nguyên liệu vài tháng, đến khi trả nợ xong sẽ mua lại bình thường, ai biết tập đoàn Thánh An lại xảy ra chuyện ở thời điểm mấu chốt.

Diêu Thánh An thật sự không ngờ rằng mình lại thua trên tay đứa con rể mà hắn tin tưởng nhất. Suýt nữa tái phát bệnh tim. Vụ bê bối dầu máng xối của tập đoàn Thánh An đã có chứng cứ xác thực, danh dự tập đoàn rơi xuống vực sâu vạn trượng, rất nhiều cổ đông muốn rút vốn.

Trong lúc nguy cấp, Diêu Thánh An chỉ có thể đến Thẩm gia xin trợ giúp lần nữa. Thẩm Thần đại biểu tập đoàn Thẩm thị, đồng ý thỉnh cầu của Diêu Thánh An. Nhưng điều kiện lại khác đi — — thay vì cho tập đoàn Thánh An vay nợ, hắn trực tiếp đầu tư cổ phiếu tập đoàn Thánh An.

Cho đến lúc này Thẩm gia mới cháy nhà ra mặt chuột, Diêu Thánh An hoàn hồn: "Người mê hoặc Văn Viễn đi đánh bạc nợ vay nặng lãi, xúi giục nó lén đổi thành dầu máng xối để trả nợ là cậu đúng không? Thẩm gia các cậu đúng là lòng muông dạ thú, tôi vậy mà lại không nhìn ra."

Thẩm Thần nhướng mày, nhẹ giọng nói: "Diêu gia gia hiểu lầm rồi. Thẩm gia và Diêu gia là thế giao, Thẩm gia chúng cháu sao có thể làm vậy được. Cháu biết ngài mệt mỏi vì tập đoàn Thánh An gặp phải rắc rối lớn, nhưng cháu hy vọng ngài đừng làm rạn nứt giao tình hai nhà."

Diêu Thánh An giật mình. Việc đã đến nước này, dù có là Thẩm gia làm đi chăng nữa, hắn cũng không thể xé rách mặt với Thẩm gia được.

Diêu Thánh An sắc mặt hòa hoãn, vẻ mặt áy náy: "Cháu nói đúng. Gần đây ông bận đến sứt đầu mẻ trán, nhìn ai cũng thấy người đó muốn gây bất lợi cho tập đoàn Thánh An. Gia gia già rồi, tinh lực có hạn, đôi khi sẽ phạm sai lầm, cháu đừng để ý."

"Không sao, hai nhà chúng ta là thế giao mà." Thẩm Thần không chút để ý cong khóe miệng, an ủi: "Diêu gia gia chớ trách Thẩm gia chúng cháu cháy nhà hôi của, thật sự là vì khoản vay của tập đoàn Thánh An quá nhiều, mà với tình hình hiện tại của tập đoàn Thánh An không có đủ lợi ích, cháu căn bản không cách nào thuyết phục hội đồng quản trị."

"Cháu nói đúng." Giọng Diêu Thánh An nặng nề: "Vậy đi, nếu ông đồng ý cho tập đoàn Thẩm thị rót vốn, các cháu muốn bao nhiêu cổ phần?"

"Thẩm gia và Diêu gia là thế giao. Chúng cháu tất nhiên sẽ không động vào miếng bánh của Diêu gia. Cổ đông tập đoàn Thánh An không phải muốn rút vốn sao. Chúng cháu trực tiếp dùng tiền mua số cổ phần đó. Còn phần vốn còn lại thì đổi lấy cổ phần theo tỷ lệ góp vốn của hai bên đi."

Diêu Thánh An đen mặt. Thẩm gia quả nhiên lòng muông dạ thú, vậy mà lại muốn cổ phần khống chế tập đoàn Thánh An.

Thẩm Thần nhìn vẻ mặt âm tình bất định của Diêu Thánh An, chậm rãi mở miệng: "Diêu gia gia yên tâm. Thẩm gia chúng cháu làm vậy cũng xuất phát từ danh nghĩa. Về phần sau khi rót vốn vào tập đoàn Thánh An, tập đoàn Thẩm thị tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào việc quản lý của tập đoàn Thánh An. Diêu gia gia có thể tiếp tục làm chủ tịch tập đoàn. Chúng cháu sẽ chỉ xếp vào một vài nhân viên ở bộ phận tài vụ."

Diêu Thánh An thầm cười. Thẩm gia đương nhiên sẽ không tham dự vào hoạt động thường ngày của tập đoàn Thánh An. Thẩm gia bọn họ có ai biết nấu ăn sao, có ai hiểu quản lý nhà hàng sao? Nói cũng như không.

Thẩm Thần hơi dừng lại rồi nói: "Kỳ thật xét theo góc độ khác, tập đoàn Thẩm thị rót vốn vào Thánh An ở thời điểm này, đối với tập đoàn Thánh An cũng như một liều thuốc trợ tim. Bây giờ thanh danh của tập đoàn Thánh An quá kém. Nếu được tập đoàn Thẩm thị quan tâm, tin rằng việc hồi phục cũng sẽ dễ hơn."

Việc đã đến nước này, Diêu Thánh An dù không cam lòng, cũng không thể làm ra chuyện gì — — nếu không có Thẩm gia rót vốn, Diêu gia hắn muốn chịu đựng qua thời kỳ này sẽ rất khó.

Thẩm Thần nhìn là biết Diêu Thánh An tạm thời thỏa hiệp.

Tin tức tập đoàn Thẩm thị rót vốn vào tập đoàn Thánh An lập tức truyền khắp thương giới ở Hỗ Thành. Hai tập đoàn lớn mở cuộc họp báo thông báo hợp tác với nhau, cuối cùng tập đoàn Thánh An vẫn chọn tiếp tục giao dịch trên thị trường chứng khoán. Giống như Thẩm Thần đã nói, tập đoàn Thẩm thị rót vốn vào quả thật trở thành một liều thuốc trợ tim cho tập đoàn Thánh An. Sau khi kết thúc họp báo, giá cổ phiếu của tập đoàn Thánh An đã ổn định trở lại sàn giao dịch, hơn nữa còn dần dần tăng lên.

Cùng lúc đó, giá cổ phiếu của tập đoàn Thẩm thị đã rót vốn vào tập đoàn Thánh An cũng tăng lên nhiều. Mắt thấy tình thế chuyển biến tốt đẹp, Diêu Thánh An và người Diêu gia vẫn luôn lo lắng đề phòng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên chuyện tốt này kéo dài không bao lâu. Vào ngày thứ hai sau khi tập đoàn Thánh An nối lại giao dịch, một thế lực không xác định đột nhiên xuất hiện trên thị trường chứng khoán ngắm thẳng vào giá cổ phiếu của tập đoàn Thánh An. Đám người này thao tác giao dịch rất chính xác, thủ đoạn vô cùng sắc bén, vừa nhìn liền biết là đội giao dịch chuyên nghiệp.

Dưới tác động của nhóm người này, giá cổ phiếu của tập đoàn Thánh An lại lần nữa xuống dốc không phanh. Tập đoàn Thẩm thị mới rót vốn và cung cấp một khoản tiền kếch xù vào tập đoàn Thánh An cũng bị ảnh hưởng, tổn thất nặng nề.

Lệ Khiếu Hằng trước đó vẫn án binh bất động nhìn giá cổ phiếu tập đoàn Thánh An lao dốc như nhảy bungee, đẩy đẩy mắt kính tơ vàng trên mũi.

Anh đã nói ngay từ đầu rồi, nếu tập đoàn Thánh An cứ nhắm vào lợi ích của cố vấn tư nhân của Tư Bản Khiếu Hằng, anh tuyệt đối sẽ không dung thứ.

Người lớn phải nói chuyện bằng uy tín. Nếu anh đã nói sẽ dạy dỗ hắn làm người trên thị trường chứng khoán, chắc chắn sẽ không nuốt lời.