Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh

Chương 85: 85





Lư Nguyên Nghĩa không có cách nào để lên tiếng trả lời.

Ông ta cảm nhận được ngón tay giam giữ cổ họng mình càng siết lại chặt hơn, tuy đã há to miệng nhưng không khí trong phổi vẫn cứ từng chút chảy ra bên ngoài.

Trong tình huống sợ hãi hít thở không thông, quần áo dày nặng trên người ông ta đã ướt đẫm mồ hồi lạnh.

Sau cùng, tại trước khi Lư Nguyên Nghĩa sắp bất tỉnh, đối phương mới mở lòng từ bi buông lỏng ngón tay.

"Bịch.

" Một tiếng động trầm thấp vang lên, người đàn ông trung niên mập mạp nặng nề ngã xuống đất.

Lư Nguyên Nghĩa đỡ cổ họng nóng rát của mình, ho khan kịch liệt, điên cuồng há miệng hít thở.

Trong tầm mắt đã biến thành màu đen, Lư Nguyên Nghĩa thấy một bóng người đang chậm rãi đi về phía ông ta.

Cảm giác áp bách kinh khủng vừa mới cảm nhận được khi nãy vẫn như một ngọn núi lớn nặng nề trút lên người Lư Nguyên Nghĩa, loại cảm giác sinh mệnh bị uy hiếp đang gắt gao bóp chặt cổ họng của ông ta, giống như bàn tay kia vẫn chưa dời khỏi cổ họng, khiến Lư Nguyên Nghĩa không thở nổi.


Lư Nguyên Nghĩa chật vật bò về phía sau, nhưng ông ta lại cảm nhận được bàn tay của mình bị một đế giày rắn chắc nhẹ nhàng dẫm lại.

"Này, ta đang hỏi ông đấy.

"
Giọng thiếu niên trong trẻo truyền đến từ trên đỉnh đầu.

Một giây sau, thiếu niên dùng lực dưới chân, không chút lưu tình nặng nề nghiền tay ông ta xuống mặt đất.

"A a a a a a!!!" Lư Nguyên Nghĩa dùng bàn tay còn lại víu lấy bàn chân đối phương, khuôn mặt vặn vẹo, ngoài mạnh trong yếu uy hiếp: "Mày, mày có biết tao là ai hay không, đắc tội thế lực sau lưng tao sẽ khiến mày sống không bằng chết! Nếu hiện tại mày thu tay lại, nói không chừng tao sẽ bỏ qua chuyện cũ, để mày chết đẹp mắt một chút! "
Đế giày giẫm trên tay ông ta hơi dừng lại, thế nhưng, Lư Nguyên Nghĩa còn chưa kịp thở phào thì lại nghe thấy giọng nói nghi ngờ của đối phương lại lần nữa vang lên, âm cuối thoáng nâng cao, dường như người nọ cảm thấy vô cùng khó hiểu:
"! Sẽ bỏ qua chuyện cũ?"
Trên người Lư Nguyên Nghĩa đột nhiên bùng lên cảm giác đau đớn như bị bỏng mà không hề báo trước.

Trên người ông ta không hề có một ngọn lửa nào, nhưng linh hồn lại giống như bị nghiệp hỏa thiêu đốt, cái loại đau đớn kịch liệt khó có thể hình dung này gần như vượt qua mức cao nhất mà nhân loại có thể chịu đựng được.

"A a a a a a a a a a a a!!!"
Lư Nguyên Nghĩa muốn rách cả mí mắt, trong cổ họng phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.

Không, không có khả năng.

Trong cơ thể của ông ta từng phút từng giây đều đang tiến hành phòng ngự, ma lực phòng ngự của ông ta sao có thể bị phá hủy dễ dàng đến thế được?
"Sẽ bỏ qua chuyện cũ?" Đối phương dùng ngữ khí bình tĩnh lập lại câu ban nãy một lần nữa.

Tuy trong giọng nói không mang theo bao nhiêu cảm xúc, thế nhưng Lư Nguyên Nghĩa lại miễn cưỡng nghe ra được sự lạnh lẽo trong đó.

"Răng rắc!"
Tiếng nứt xương vang lên rõ rệt, bàn tay thô ngắn đeo đầy nhẫn của ông ta chợt co quắp đến biến dạng.

"!!!"

Lần này, Lư Nguyên Nghĩa không thể phát ra âm thanh, miệng há lớn thở dốc hồng hộc, thân thể cuộn lại như con tôm luộc.

Trong giọng nói của thiếu niên mang theo ý vị nghiến răng nghiến lợi:
"Cái bọn ăn trộm vô liêm sỉ các ngươi, vậy mà lại không biết xấu hổ dám nói sẽ bỏ qua chuyện cũ với ta hả?"
Ngay lúc này, trong đầu Lư Nguyên Nghĩa hiện lên đồng tử dựng thẳng đỏ thẫm thoáng nhìn thấy khi nãy.

Không, không phải nhân loại.

Không thể nào là nhân loại.

Hàm răng Lư Nguyên Nghĩa phát run, toàn thân run rẩy không ngừng, từng hạt mồ hôi chảy xuống từ cái trán bóng dầu, chảy xuôi xuống dọc theo gương mặt run rẩy, nhỏ xuống dưới thảm.

Trong lúc đầu đau đớn như sắp ngất, Lư Nguyên Nghĩa nhìn thấy bảo thạch trắng noãn sáng chói trên ngón tay cái của bản thân lóe ra ánh sáng chói mắt dưới ánh đèn, cũng chiếu sáng rạng rỡ tầm nhìn bên khóe mắt ông ta.

Ngay tại khoảnh khắc này, dường như ông ta đột nhiên ý thức được điều gì đó, Lư Nguyên Nghĩa chậm rãi trừng lớn hai mắt, trên mặt lộ ra vẻ mặt sợ hãi đến cực độ.

Một sự thật rét lạnh nặng nề bày rõ trước mặt ông ta.

Là, là rồng.

Là Cự Long đã mai danh ẩn tích trên đại lục vạn năm, dù xét trong loài huyễn tưởng thì cũng được xem là loài có chiến lực mạnh nhất.

Dục vọng ác độc muốn báo thù vừa dâng lên khi nãy đã bị sự sợ hãi vô ngần thay thế.


Ông ta lập tức hiểu rõ vì sao mình lại bị rồng tìm tới cửa.

Lư Nguyên Nghĩa vươn tay, run rẩy giật mạnh tất cả chiếc nhẫn trên bàn tay bị nghiền ép đến biến dạng của chính mình, ông ta không đoái hoài gì đến đau đớn, dùng một tay cầm nhẫn dâng lên:
"Đại, đại nhân, tôi tôi tôi tôi, tôi không biết đây là vật sở hữu của ngài! "
Lư Nguyên Nghĩa nói dối.

Ông ta đương nhiên biết rõ lai lịch của tài bảo.

Thế nhưng, trên cái thế giới này đã không còn sự tồn tại của rồng, tài bảo vô chủ mang tới sự tham lam vô tận khiến đầu óc ông ta mê muội.

Ông ta cung cấp sự trợ giúp thế nên được chia một phần tài bảo- Dù đó chỉ là một phần rất nhỏ trong toàn bộ số bảo tàng, thế nhưng cũng đã đủ để ông ta vì thế mà bí quá hóa liều, làm ra một ít hành động ngoài quy tắc.

Thời An không nhận lấy.

Cậu ngồi xổm xuống, đối mặt với người đàn ông trung niên đang chật vật trước mặt, hỏi: "Còn gì nữa không?".