Sau Khi Bị Cướp Đi Tất Cả, Cô Ấy Phong Thần Trở Về

Chương 25: Đại lão ngay trước mắt



Suy cho cùng, số lần Quỷ Thủ Thiên Y xuất hiện quá ít, Úc Diệu là một trong số ít được ông chữa lành bệnh. Bằng không, cho dù Úc gia là gia đình giàu có bật nhất ở Tư Cửu thành, nếu không phải vì Úc Diệu có mối quan hệ với Quỷ Thủ Thiên Y thì Ninh gia cũng không khách sáo như vậy.

Ở Đại Hạ, các cấp bậc gia tộc được phân chia rất chặt chẽ. Hào môn trăm năm, thế gia nghìn năm. Hào môn chưa hẳn không bằng thế gia, nhưng xuất thân của hai bên vẫn có sự chênh lệch rất lớn, họ căn bản không cùng một cấp bậc. Có thể được gọi là thế gia, ít nhất vào thời Đại Hạ, bọn họ đã cùng Dận Hoàng chinh chiến nam bắc. Chẳng hạn như Mặc gia đang trấn giữ ở Trung Châu. Ninh gia tình cờ có được một vài tên phù thuỷ lừa gạt từ nhiều thập kỷ trước, sau đó đào tạo ra rất nhiều thầy phù thuỷ, nắm giữ huyết mạch y học của vùng Tây Châu này.

Vì vậy, những năm này Ninh gia sống trong ánh hào quang rực rỡ, không để ý nhiều đến cái gọi là gia đình quý tộc nữa.

"Ninh tiên sinh yên tâm." Úc Diệu cũng có ý định kết giao với Ninh gia, "Khi có tin tức, tôi sẽ lập tức liên lạc với ngài."

Cả hai trò chuyện trong vài phút, lúc này Úc Diệu mới đi ra ngoài.

Phụng Tam đi theo Úc Tịch Hành đã lâu, anh cũng có hiểu biết về Úc gia. Anh liếc mắt đã trông thấy Úc Diệu. Ban đầu, Phụng Tam không quan tâm lắm, nhưng chợt nhớ đến những thông tin anh thu thập được,Tư Phù Khuynh bước vào giới giải trí là vì Úc Diệu, có vẻ như cô yêu Úc Diệu rất sâu đậm. Ở Tư Cửu thành, Úc Diệu đúng là một quý công tử vô cùng xuất sắc, có vô số người nổi tiếng theo đuổi anh ta. Úc lão gia cũng rất cưng chiều đứa cháu trai này, cố tình bỏ qua thế hệ của Úc Tịch Hành, trực tiếp truyền quyền thừa kế của họ Úc cho Úc Diệu.

Vẻ mặt của Phụng Tam trở nên căng thẳng: "Tư tiểu thư, cô xem cậu ta..."

"Ai?" Tư Phùng Khuynh ngẩng đầu, nhìn thoáng qua, cực kỳ tuyệt tình nói: "Sau này đừng bắt tôi nhìn những người không đẹp bằng ông chủ của tôi, thẩm mỹ của tôi đã rất tiến bộ rồi."

Cằm của cô vẫn tựa vào thành xe lăn, bộ dạng lười biếng không quan tâm: "Sao cậu lại thay đổi khẩu vị của tôi chứ? Tôi muốn ông chủ trừ lương cậu."

Nghe thấy điều này, Úc Tịch Hành tựa hồ như nhìn về phía anh ta.

Phụng Tam: "!"

Anh bị trừ lương là chuyện nhỏ, chủ yếu là anh sợ Tư Phù Khuynh cả đời này sẽ không thể nhìn người khác. Gương mặt này của Úc Tịch Hành, có thể nói là không ai sánh kịp, hoàn toàn thống nhất quan điểm thẩm mỹ của nam và nữ. Tất nhiên, anh ta cũng chưa từng thấy ai đẹp hơn Tư Phù Khuynh.

Phụng Tam cẩn thận tránh xa Tư Phù Khuynh, sau đó hạ giọng: "Cửu ca, hoá ra vị khách quý mà Ninh gia nhắc đến là cháu trai của anh sao?"

Úc gia là một gia tộc có nhân khẩu rất đông, Úc Diệu là xếp thứ ba trong thế hệ của anh ấy. Úc Diệu dưới Úc Tịch Hành một thế hệ, nhưng chỉ trẻ hơn bốn tuổi. Đúng là ở Tư Cửu thành, Úc Diệu đã là một thiên tử kiêu hãnh.

Nhưng Phụng Tam đã tiếp xúc với hậu duệ dòng chính của Mặc gia, Úc Diệu có chút không đủ. Úc Tịch Hành thờ ơ xoắn tay áo, cũng không nhìn lên, ngữ khí có chút lạnh nhạt: ''Không cần bận tâm.''

Phụng Tam gật đầu. Không phải người cùng một thế giới, bọn họ và Úc Diệu không cần phải có giao tình gì.

Úc Diệu cũng nhìn thấy ba người đang đợi ở ngoài bàn đá, trông thấy tất cả đều là gương mặt của phương Tây, cũng không chú ý thêm. Anh chỉ nhàn nhạt lướt qua rồi đi thẳng ra ngoài.

Ninh gia cũng đã tạo dựng được tên tuổi ở Tây Lục Địa, không có gì ngạc nhiên khi có những người nước ngoài đến chữa bệnh. Nhưng có thể thỉnh cầu được Ninh gia, coi như cũng có chút thực lực. Bình thường anh ta có thể tiến tới nói chuyện phiếm, nhưng hiện tại anh đang vội vàng vận chuyển dược liệu về Tư Cửu thành, không có thời gian để kết bạn. Ngược lại người đàn ông ngồi xe lăn đã khiến Úc Diệu nhớ đến Úc Tịch Hành. Anh khẽ nhếch khoé môi. Đối với một người đàn ông, đôi chân anh ta vô dụng, vậy chẳng khác nào là phế vật.

Sau khi Úc Diệu rời đi, quản gia lại đi ra mời ba người vào.

''Ngài Scotland muốn chữa chân đúng không?'' Người đàn ông trung niên mỉm cười, ánh mắt hướng về chàng trai trẻ đang ngồi xe lăn, không đậm không nhạt, thái độ cũng không tốt lắm: ''Trước tiên phải nói rõ, bất luận có thể chữa khỏi hay không, tiền đã đặt cọc không thể trả lại, đây là quy tắc của Ninh gia.''

Úc Tịch Hành hơi nhướng mắt: ''Các người lỡ hẹn.''

Cuộc hẹn là mười giờ, bây giờ là mười giờ hai mươi.

Nghe thấy câu này, vẻ mặt của người đàn ông trung niên trở nên mất kiên nhẫn: ''Hai mươi phút mà thôi, chút thời gian này mà cũng không đợi được sao? Cậu gấp rút đi đầu thai sao?''

''Nếu không thể đợi, thì không cần xem nữa, phương pháp chữa bệnh ở Tây Lục Địa cũng rất phát triển phải không? Cậu có thể trở về, Đại Hạ không chào đón cậu.''

Có vô số người xếp hàng để chờ Ninh gia khám bệnh, ai mà không nể mặt? Người đàn ông trung niên chưa từng gặp qua.

Đôi mắt Phụng Tam đầy sát khí: ''Ông xem...''

Úc Tịch Hành ngẩng đầu lên trước, đôi mắt phượng của anh phút chốc nheo lại. Lời nói của người đàn ông trung niên đột nhiên ngưng bặc, ông cảm thấy ánh mắt quét về phía mình như một lưỡi dao sắc bén, cơ hồ sẽ cắt đứt cổ họng ông. Một cảm giác ngột ngạt quét qua như biển bão.

Ngự trị vạn vật trên cao, cửu ngũ chí tôn uy nghi. Khiến người ta suýt quỳ gối tại chỗ. Người đàn ông trung niên kinh hãi. Cả hai chân ông mềm nhũn, ngẩng đầu nhìn lên trong hoảng loạng, nhưng khi thấy chàng trai trẻ vẫn ngồi trên xe lăn, mặt mày thâm thuý.

Anh lặng lẽ ấn vào tay cầm của chiếc xe lăn, khẽ cụp mắt xuống ho hai tiếng, rõ ràng là sức khoẻ rất kém.

Tư Phù Khuynh chu đáo đưa cho anh một ly nước, đôi mắt hồ ly khẽ nheo lại. Khí thế mạnh mẽ như vậy, đã đến mức lộ liễu nhưng vẫn có thể thoải mái thu lại. Cố biết, khí thế đè người, cũng không phải là một từ khoa trương. Ai đó có thể dựa vào khí thế của mình, nghiền nát xương đối thủ.

Trên trán Phụng Tam cũng xuất hiện vài giọt mồ hôi, anh đứng bên cạnh Úc Tịch Hành, rõ ràng cũng nhận sự đả kích không nhỏ. Anh ta có một chút mơ màng chậm rãi liếc qua nhìn thấy một cô gái đang bắt đầu ăn quýt.

Tư tiểu thư, sao có thể không bị ảnh hưởng?

''Tôi thật sự xin lỗi.'' Người đàn ông trung niên kìm nén sự bất mãn trong lòng, miễn cưỡng giải thích: ''Ninh gia vốn đang muốn tìm Quỷ Thủ Thiên Y, nhưng bởi vì nóng lòng muốn biết tin tức mà trì hoãn.''

Nghe thấy điều này, lúc này Tư Phù Khuynh mới liếc ông ta một cái, trầm ngâm. Rất nhiều người đang tìm kiếm cô, liệu cô có thể kiếm bộn tiền bằng cách bán tin tức của mình không?

Úc Tịch Hành không nhìn ông ta nữa: ''Đi thôi.''

Hai từ này đã khiến sắc mặt người đàn ông trung niên thay đổi. Nếu đơn hàng này có thể được hoàn thành, Ninh gia có thể thu về ít nhất một tỷ đồng. Bọn họ nhận khám bệnh, đó thật sự là bởi vì Úc Tịch Hành đã đã một cái giá cao ngất trời. Hơn nữa trong hồ sơ bệnh án có ghi rằng ngài Scotland này đã bị các vấn đề về chân hành hạ trong nhiều năm, chắc chắn rất muốn đứng dậy. Bây giờ nói đi là đi?

''Ngài Scotland, cậu xa nhà, còn đang tha hương nơi đất khách quê người, cậu thật sự không cần nhỏ mọn như vậy.'' Người đàn ông trung niên ổn định thân hình, ông ta lắc đầu, nói lại lần nữa, mang theo vài phần chăm chọc uy hiếp: ''Hôm nay cậu rời Ninh gia, toàn bộ Đại Hạ không ai có thể chữa khỏi chân của cậu, cậu tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ.''