(Quyển 2) [Xuyên Chậm] Sau Khi Đại Lão Về Hưu

Chương 381: Tình cảnh thôn xóm



Editor: Đào Tử

____________________________

"Hi vọng thôn còn người sống."

Bùi Diệp nhìn mảnh ruộng ngổn ngang và thi thể bên chân, nhìn khói xám lượn lờ xa xa, sinh ra mấy phần chẳng lành.

Cô vừa phụ thân thân thể này, lại thêm nguyên chủ là cô bé, nên thể lực có hạn.

Bình thường có thể đối phó vài người trưởng thành, nhân số nhiều phải nhờ vào thủ đoạn khác.

Nhưng chút thủ đoạn này...

Ở thời đại phong kiến các phương diện đều lạc hậu, dễ bị xem là yêu quái kêu đánh kêu gϊếŧ.

Không phải vạn bất đắc dĩ, cô không muốn lộ ra trước mặt người khác.

Nhìn quanh một vòng, Bùi Diệp phát hiện gần ruộng có một mảnh rừng trúc, trong lòng sinh một kế.

Dáng người cô linh hoạt mấy phen lên xuống, vững vàng tiếp đất.

"Lúc này không có giấy, để mấy nhóc ủy khuất rồi."

Cô đưa tay chọn chín cái lá trúc tươi xanh, trong miệng lẩm bẩm.

Chưa đầy một lát lá trúc chậm rãi đứng lên.

Bọn nó uốn qua uốn lại trong lòng bàn tay Bùi Diệp, dường như có thể xuyên qua mặt ngoài lá trúc nhìn thấy một gương mặt mê mang.

Không có tay không có chân, bọn nó chỉ có thể học loài rắn uốn nửa thân dưới đi.

"Được rồi, đừng ủy khuất, qua một thời gian ngắn đổi cho mấy nhóc, hiện tại có việc gấp."

Bùi Diệp dùng ngón tay xoa một mảnh lá trúc trong đó.

Tám mảnh lá trúc khác như mới tỉnh khỏi mộng, cũng xô đẩy tới gần muốn cô xoa xoa.

Bùi Diệp chia sẻ sủng ái, thỏa mãn yêu cầu của nhóm lá trúc.

"Bốn cái đi mảnh ruộng ngoài thôn thăm dò, năm cái khác đi thôn trang xem xét."

Phân nhiệm vụ xong, chín mảnh lá trúc tung bay phân tán hướng bốn phía.

Bùi Diệp nắm chặt thời gian thanh lý "Tài sản" của mình.

Đồ ăn không nhiều, vàng bạc châu báu càng không có, mà phó bản trò chơi này lại ra bài không theo kịch bản, ngay cả thủ đoạn kiếm công đức cũng không chỉ rõ.

Bùi Diệp lần đầu cảm giác được mùi vị thiếu thốn vật tư cứ như là tận thế.

Trong lúc thanh toán "Tài sản", chín lá trúc lần lượt truyền tin tức về.

Lá trúc lục soát ruộng hoàn thành nhiệm vụ trước nhất.

Bọn nó phát hiện hầm ngầm gần ruộng có mấy thôn dân quần áo tả tơi.

Có nam có nữ, trẻ có già có.

Bùi Diệp bấm thủ quyết đem ý thức bám vào mảnh lá trúc kia.

Ý thức vừa bám vào, cô nghe được một người đàn ông trung niên trong đó chửi mắng không ngừng, thỉnh thoảng dùng nắm đấm đánh vách tường hầm trú.

Nắm đấm và bùn đất chạm vào nhau phát ra tiếng vang trầm nặng.

"Bọn súc sinh đáng đâm ngàn đao này, ông trời sao không thu bọn hắn..."

Hắn nện xong, đứa bé trong ngực hắn toàn thân run lên, trong miệng nghẹn ngào thành tiếng, nhỏ giọng la hét đòi mẹ.

Người đàn ông trung niên lại một trận bực bội tức giận.

Tất cả mọi người trong hầm đều biết mẹ cô bé đã bị đám người kia bắt đi chà đạp.

Những súc sinh kia không chỉ có vào thôn của bọn họ cướp đi lương thực sắp thu hoạch, còn bắt tráng đinh đi làm lính chịu chết, bắt phụ nữ trong làng ngủ với bọn hắn.

Ngoại trừ người già bảy tám mươi tuổi hòa thượng đứa trẻ còn trong tã lót, số khác đều bắt đi...

Ai dám phản kháng liền đánh người đó, đánh tới không dám lên tiếng mới thôi.

Cũng có người vì tránh bị trưng binh chinh nhân, tố giác thê nữ thanh niên trai tráng những gia đình khác.

Thôn nhỏ yên tĩnh giấu trong núi sâu cứ như vậy bị hủy!

"A cha, con muốn về nhà."

"Đừng sợ, ban đêm lại đi ra xem."

Hắn lo lắng bọn họ ngay cả ban đêm cũng không qua được.

Thôn có hai ba mươi gia đình, quan hệ các nhà các hộ rắc rối khó gỡ.

Nhà ai có đồ vật gì, trong lòng nhau đều rõ ràng.

Bọn họ thật lo lắng người bình thường không hợp nhau khai chỗ bọn họ có thể ẩn núp ra...

Bùi Diệp nghe một hồi, lá trúc đi dò xét thôn trang truyền về động tĩnh.

Thủ quyết thay đổi, lại đem ý thức tinh thần bám vào người mảnh lá trúc này.

Lá trúc đang lén lút leo lên xà nhà, cẩn thận ló đầu ra ngoài dò xét.

Trong phòng đứng đầy người, phần lớn đều là thanh niên trai tráng rám nắng quần áo tương đối thống nhất, trong tay cầm binh khí thô ráp, những người khác thì là thôn dân thôn trang —— Thôn dân sưng mặt sưng mũi bị người dùng dây thừng trói chặt, hai tay trói sau lưng, cột thành một chuỗi như cột gia súc.

Cái này hơn mười nam nhân cũng đều là thôn dân "Tiểu Lục" quen biết.

Trừ đây, trong phòng ngoài phòng nơi hẻo lánh còn có chừng ba mươi cái niên kỷ không đồng nhất nữ tính.

Lớn tuổi nhất bốn năm mươi, nhỏ tuổi nhất chỉ có bốn năm tuổi.

"Chỉ có ngần ấy người?"

Người nói lời này là tên đàn ông bề ngoài chừng bốn mươi, khác biệt lớn nhất giữa hắn và những người khác ở chỗ trên thân còn mặc một bộ áo giáp thô ráp.

Uy phong lẫm liệt, bộ dáng ra lệnh, rõ ràng là thủ lĩnh.

Sau một lát, hắn bĩu môi nói: "Được rồi, địa phương nhỏ rách nát như thế, nghèo không một xu dính túi, ép không ra chất béo gì."

Ngược lại là trong làng nhiều phụ nữ.

Trong đó vài người dáng dấp còn rất đẹp.

Theo quy củ sung vào doanh kỹ, hắn có thể lợi dụng chức vị chiếm tiện nghi trước.

"Đồ vật chuẩn bị xong rồi?"

"Toàn bộ làm xong."

Bọn họ đem lương các nhà các hộ trữ toàn bộ vơ vét đi, trên ruộng cũng cắt đi.

Kiểm lại số lượng một chút, miễn cưỡng có thể giao nộp.

"Dọn dẹp một chút, đi!"

Thủ lĩnh vung tay lên, chuẩn bị lên đường trở về, sắc mặt thôn dân càng u ám, những phụ nữ cuộn mình phát ra tiếng khóc hức hức.

Bùi Diệp lại khống chế lá trúc leo đến phòng khác xem xét.

Vừa nhảy nhót hai lần, phòng bỗng nhiên mở ra.

Ánh sáng sáng ngời xuyên vào phòng, xua tan âm u, để người ta thấy rõ hạt bụi phiêu tán trong không khí.

Bùi Diệp lập tức nằm xuống, bí mật quan sát người tiến vào.

Nói đúng ra là hai người.

Một thiếu niên mười hai mười ba tuổi mặc áo lam, một người khác niên kỷ lớn hơn một hai tuổi.

Thiếu niên tuổi nhỏ thân mặc quần áo màu lam nhạt, mặt trắng như ngọc, hai má còn mang một chút mập mạp trẻ con.

Người lớn tuổi kia thân hình hơi gầy, tướng mạo dù chưa nảy nở, cũng không tệ.

Người trước nổi giận đùng đùng, lửa giận to đến có thể thiêu tẫn lý trí, người sau rõ ràng là nhân viên vác bình chữa cháy chữa lửa.

"Thật sự tức chết mà!"

Thiếu niên tuổi nhỏ hai ba bước đi đến trong phòng.

Phẫn nộ khiến trán cậu ta tuôn đầy gân xanh, mắt thấm vài phần ẩm ướt cùng vết đỏ.

"Thiệu đệ, nguôi cơn giận đi, cẩn thận tai vách mạch rừng!"

Người lớn tuổi hơn bước nhanh tiến lên muốn giữ chặt ống tay áo đối phương lại bị người sau hất ra.

"Tai vách mạch rừng thì thế nào? Hắn dám đụng đến ta sao?"

"Những thất phu thô mãng kia sự tình nào không làm được? Nếu gϊếŧ đệ ở đây thật, hủy thi diệt tích quá đơn giản."

Thôn này quá vắng vẻ, nếu những kẻ xấu nổi cơn giận gϊếŧ người diệt khẩu, hai người bọn hắn khó giữ được cái mạng nhỏ này.

Loại thời điểm này vẫn nên lấy nhẫn làm đầu, thoát hiểm lại mưu cái khác.

Thiếu niên được xưng là "Thiệu đệ" trợn tròn mắt, rất giống thỏ con chịu kinh hãi lại tức giận bất bình.

Bùi Diệp ngừng một hồi cảm thấy không cách nào thám thính thêm tình báo, chuẩn bị chuồn đi.

Còn chưa có động tác, nhạy cảm phát hiện có ánh mắt rơi ở trên người cô.

Bùi Diệp: "? ? ?"

"Sao vậy, Thiệu đệ?"

"Huynh nhìn đi, nơi này có một cái lá trúc."

Thiếu niên dùng tay mảnh khảnh cầm lá trúc dưới đất lên.

Cậu ta nói: "Lá trúc chỉ có ở phiến rừng phụ cận thôn trang, không biết là ai có nhã hứng, hái được một mảnh tới."

"Một mảnh lá trúc thôi, có gì hiếm lạ."

Thiếu niên nói: "Tiết trời này có lá trúc xanh tốt như thế, rất khó có được."

Phảng phất xuyến sắc xanh mơn mởn tươi mát của Xuân Lộ.

Nói rồi, cậu ta thu lá trúc vào trong tay áo.

Bùi Diệp: "..."

Cô thoát ly ý thức, giao quyền khống chế cho lá trúc.

Lần này đến phiên lá trúc cương cứng thân thể không dám cử động.