[Quyển 2] Nhân Vật Phản Diện Hôm Nay Cũng Thật

Chương 207: Lợi Hại, Tiểu Hồ Già Của Ta (70)



Editor: Nhất Dạ Diễm Vũ

*** ***

Sưu Thần Hào cảm thấy sợ hãi.

Cho dù nó là một đứa thiểu năng, thì bây giờ nó cũng biết nó đã chơi quá trớn.

Nó trói định sai người thì thôi, nhưng nó lại trói định trúng một tiểu quái vật bị phong ấn, giúp cô tăng chỉ số thông minh, để cô bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ, phong ấn của cô sẽ dần nới lỏng...

Hiện tại, nó có hai lựa chọn.

Thứ nhất, từ bỏ Chiến Thần đại nhân. Đem sự khác thường của Ngân Phồn Tinh báo cho Hư Không Chi Cảnh, để bọn họ nghĩ cách đem tiểu quái vật này mang về, nhốt lại một lần nữa. Đỡ cho đến cuối cùng, sau khi cởi bỏ phong ấn, cô liền giống như ma quỷ, không có cách nào thu phục.

Thứ hai, giả vờ như... không biết gì cả.

Thần lực của nó là do Chiến Thần đại nhân lưu lại, căn bản không đủ để cởi bỏ trói định.


Lựa chọn cứu thế, hay là cứu Chiến Thần đại nhân?

Sưu Thần Hào ở trong lòng tự lẩm bẩm.

Tuy rằng nó xem Chiến Thần đại nhân như cha ruột, nhưng hắn đã đánh rơi tiết tháo, không thể nào khôi phục dáng vẻ anh minh thần võ ngày xưa.

Hắn còn tự tiến cử thân mình, dám khoe khoang phong tao.

Lại thả bay bản thân, không còn khốc huyễn một chút nào.

Cho nên. . . nó chọn Chiến Thần ba ba!

Thế nhân liên quan cái rắm gì tới nó, cũng không phải thế nhân nuôi lớn nó!

Mạch não của Sưu Thần Hào cũng là chín khúc mười tám cong, cong tới cong lui, vẫn quyết định giả vờ không biết gì cả...



[Bản dịch này được đăng tại truyenwiki1.com/user/Nhatdadiemvu]

Thời điểm Phồn Tinh tỉnh lại, toàn thân đều đau đớn.

Da thịt chạm vào quần áo, đau, giống như trên quần áo có kim châm.

Mũi chân đạp trên mặt đất, đau, giống như trên mặt đất đều là dao găm bén nhọn.


Nhẹ ấn một chút lên cánh tay, sau khi làn da lõm xuống, thật lâu cũng thể phục hồi, hơn nữa ở lỗ chân lông còn có máu loãng chảy ra.

Con ngươi tròn tròn đau đến nước mắt đều rơi xuống.

Đây là, Thiên Đạo báo ứng!

Nhưng cô chính là không nhịn nổi, bọn họ dựa vào cái gì mà ức hiếp Tạ Trản Tiểu Hoa Hoa?

Bọn họ mắng hắn, không cần phải trả giá đại giới gì, nhưng Tạ Trản Tiểu Hoa Hoa, lại khổ sở đến gần như sắp chết!

Đau, không sao.

Cô đau, cô có thể nhịn.

Nhưng cô không thể để những người đó sau khi ức hiếp người khác, lại không gặp báo ứng!

"Nhị Cẩu... Ta đau quá nha..." Phồn Tinh đau đến hít hít cái mũi nhỏ.

Đáy lòng Sưu Thần Hào sắp hỏng mất rồi, ba ba, ta sợ quá!

Cô làm sao có thể chỉ bằng chi lực bản thân liền xoay chuyển đại đạo pháp tắc, sau khi suýt chút nữa hủy thiên diệt địa, còn bày ra vẻ mặt ngốc manh như vậy?


【Vừa rồi cô đã làm gì?】 Sưu Thần Hào nơm nớp lo sợ hỏi.

"Ta muốn cho, những kẻ ức hiếp Tạ Trản Tiểu Hoa Hoa, tất cả đều gặp xui xẻo."

Cô tức giận đến muốn mạng, cố chấp nhập ma.

Cuối cùng bên tai nghe được giọng nói khuyên cô, cô không thuận theo.

Sau đó đối phương liền ngừng lại.

Sưu Thần Hào: 【. . .】

Nó chợt nhớ tới một truyền thuyết...

Khi một người phải gánh chịu hết mọi bất công trong thiên hạ, thì Thiên Đạo cho rằng mình phụ người đó, nên sẽ cho người này được hưởng khả năng thông thiên.

Kiểu cuộc đời bi thảm như Tạ Trản, trong mắt Thiên Đạo vẫn không coi là gì, hoàn toàn không đáng để ý.

Nhưng Ngân Phồn Tinh, một khi lòng có chấp niệm, nhập ma liền có khả năng thông thiên, thậm chí trực tiếp vặn vẹo đại đạo pháp tắc.

Cô trước đây... Đến tột cùng đã trải qua chuyện gì?
Đáy lòng Nhị Cẩu có chút mê man.

Trên mạng, những lời chửi rủa Tạ Trản vẫn không dừng lại.

Nhưng những người này không biết, vận khí thuộc về bọn họ đang dần bị rút đi.

Nếu là người không có vận khí...

Lại còn tiếp tục xui xẻo, cũng coi như cách cái chết không xa.

【Tiểu Tinh Tinh, cô đau không?】 Sưu Thần Hào thật cẩn thận hỏi.

Nhìn cô nguyện ý vì Tạ Trản mà trùng quan nhất nộ, Sưu Thần Hào rất cảm kích cô.

Nó chỉ cảm thấy những người đó chửi rủa râu ria, cảm thấy bọn họ đang ức hiếp người vô tội.

Nhưng Thiên Đạo vốn công bằng, Phồn Tinh một hai muốn những người đó không được chết tử tế, vậy thì Phồn Tinh nhất định phải trả giá rất lớn!

Giống như nàng tiên cá vì đổi đuôi thành hai chân, mỗi bước đi như giẫm lên mũi đao.

Còn cô thì chỉ cần làn da trên người chịu một chút lực, liền đau đến xuyên tim.
Mặc quần áo sẽ đau, lấy chiếc đũa sẽ đau, đi đường sẽ đau, nằm cũng sẽ đau!

Nó thường xuyên nhìn thấy lúc nửa đêm cô đau đến không ngủ được, lăn qua lộn lại, sau đó càng đau!

Thật... Mang thù mà!

"Ta đau nha..." Phồn Tinh rầu rĩ, có chút uể oải ỉu xìu, dưới cơn đau nhức, cho dù có thể chịu đựng, nhưng cũng không thể tỏ ra mười phần sức sống như trước: "Nhưng mà, ta có thể nhịn..."