Qúy Phi Giá Lâm

Chương 31: Chương 31





Mái tóc dài hỗn độn phiêután ở trên gối, trong đó vài sợi tóc đen phủ trên khóe miệng người nọ, cảm giácngứa ngáy. Hắn giật giật cánh tay cường tráng kê ở dưới cổ cô trải qua một đêmdĩ nhiên đã tê cứng.


Tối qua có gió mạnh, cònxuất hiện mấy trận mưa, sợ cô đá chăn, hắn vẫn ôm cô gắt gao, không có buôngra. Di động môi, theo bản năng tìm kiếm vành tai của cô, miệng cắn nhẹ.


Cảm giác một trận ẩm ướtấm nóng tập kích, cả đêm bình yên ngủ Vạn Quý Phi ở trong mơ mơ tỉnh tỉnh từ từmở đôi mắt mông lung. Đầu hơi nghiêng lệch qua, phát hiện tóc mai dán bên mặt,đầu vẫn bị vây trong trạng thái mê man không kịp phản ứng lại.


“Sớm.” Hắn hôn trán củacô.


“Sớm.” Cô ngây ngốc trảlời.


Phía sau là nguồn nhiệtthật lớn, tay chân đều bị quấn quít chặt chẽ, đầu óc Vạn Quý Phi bất chợt thanhtỉnh.


“A!” Tiếng thét chói tai,ngay sau đó xoay người lăn lông lốc một cái, thoát đi cái tay cản trở của hắn.


“Anh… anh như thế nào ngủở trên giường tôi! A!” Nguyên bản chỉ vào hắn kêu to, giây tiếp theo đầu mộttrận đau đớn, cô lập tức vẻ mặt đau khổ khom thắt lưng.


Hoắc Duẫn Đình nằm úp sấpdán sát vào người cô: “Làm sao vậy?”


“Ô… Đau!” Cô rên rỉ mộttiếng, chợt ngẩng đầu, hung hăng chất vấn: “Anh như thế nào ngủ trên giường vớitôi?”


Có thể hung chứng tỏkhông có việc gì. Hoắc Duẫn Đình day day lỗ tai, ách xì một cái, miễn cưỡngnói: “Cũng không phải lần đầu tiên.”


“…” Cũng đúng, nhưng… Hắnvừa rồi hôn cô, còn ôm cô, là ngủ mơ thấy hay là sự thật? Vạn Quý Phi lơ mờngồi xuống, bằng tốc độ ánh sáng quét bên trong chung quanh một vòng, căn phòngthật to, giường thật to, hoàn toàn xa lạ.


Tầm mắt cuối cùng dừng ởtrên người hắn, ánh mắt tên kia nhìn chằm chằm cô như lửa nóng rực. Cô ngoảnhmặt, máy móc nói: “Mặc dù… Tuy rằng như thế, vậy nhà của anh không có phòngkhách sao?”


Duỗi thân khởi động haicánh tay cương cứng, Hoắc Duẫn Đình vẫn như cũ không nhanh không chậm trảlời.”Là em đi theo anh lên đây.”


“Sao… Làm sao có thể?”Nói ý tứ hay không định, nhưng Vạn Quý Phi đối việc tối hôm qua phát sinh trínhớ giới hạn tới lúc cùng Hoắc Tinh Linh uống rượu. Cô chỉ nhớ rõ chính mìnhthử nhấp ngụm rượu, rồi nghe xong bát quái có liên quan của hắn, đau lòng rấtnhiều rất muốn nhìn thấy hắn. Sau đó… Hắn giống như đã trở lại… Lại sau đó,hình ảnh bị đứt đoạn.


Cố nhớ lại đầu đau nhưbúa bổ, cô cúi hạ bả vai, quyết định không nghĩ nữa. Ánh mắt tùy ý thoáng nhìnđi xuống, đột nhiên dừng lại. Đùi tuyết trắng, áo sơ mi rộng lớn chữ T baoquanh người.


“A?” Không phải cái váycô mặc trước đó. Cô nâng hai mắt hiện rõ sự kinh ngạc: “Quần áo của tôi đâu?”



“Trước khi ngủ đã đổi.”Trả lời một cách đương nhiên.


“Ai… Giúp tôi đổi?”


“Em nói đi?” Hắn tà tànhìn cô hỏi lại.


“Anh! Lưu manh! Ai choanh đổi!” Vạn Quý Phi đỏ mặt lên án. Trong đầu hiện lên hình ảnh hắn giúp côcởi quần áo, kia chẳng phải bị nhìn trống trơn?


“Tôi không cần…” Cô đemmặt vùi vào giữa hai đầu gối, thật muốn chết.


“Bạn trai giúp bạn gáithay quần áo, có vấn đề gì?”


“Ách?” Cô lại mê manngẩng đầu.


“Vạn Quý Phi… em quên ?”Hắn miễn cưỡng kêu cô. ”Tối hôm qua em đáp ứng anh.”


“Đáp ứng cái gì?” Cô trừnglớn mắt.


“Đáp ứng làm bạn gái củaanh!”


“Nói bậy!”


Hoắc Duẫn Đình nghiêngngười tới bên giường lấy điện thoại lên, nhấn vài cái.


“Nói nha, đáp ứng làm bạngái của anh.”


“Được rồi được rồi!”


Đối thoại một nam một nữngắn gọn truyền vào lỗ tai, thanh âm thu được còn cực độ rõ ràng. Cô nhận rađược, giọng nữ nói kia chính là cô.


“Không… Không có khảnăng!” Cô có thể nào như thế tùy tiện liền đem chính mình bán đi?


“Có cái này làm chứng,sao em lại có thể phủ nhận?” Hắn dương dương tự đắc giơ giơ điện thoại trongtay lên, gợi lên khóe miệng cười đến đặc biệt gian trá.


“Không tính không tính!”Cô thả người qua, ý đồ đoạt điện thoại của hắn hủy đi chứng cớ.



‘Phác’ một tiếng, HoắcDuẫn Đình lùi người về đằng sau, dựa người vào giường. Hắn giơ điện thoại,hưởng thụ ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng.


Vạn Quý Phi quỳ gối ở haigiữa hai chân của hắn, tay mới vừa chạm được đến điện thoại, hắn bỗng nhiên chếtrụ thắt lưng của cô xoay người đè áp lên trên giường, nhanh chóng phong bế kínmiệng nhỏ xinh của cô.


“Ô!” Vạn Quý Phi đạpchân, hai tay càng không ngừng đấm ngực hắn. Hắn không chịu buông ra, trằn trọcdây dưa cùng cánh môi của cô, cho cô trong lúc thanh tỉnh một nụ hôn thật sâu.


Trời đất quay cuồng, đầuóc trống rỗng, hơi thở nam tử nồng đợm khiến cả người choáng váng mê hoặc.Nhưng mà, đây là nụ hôn đầu tiên của cô! Không có bầu không khí lãng mạn saymê, không có hoa dưới ánh trăng, bọn họ thậm chí vừa mới rời giường, còn chưacó đánh răng rửa mặt, ảo tưởng tan biến !


Ủy khuất, này tuyệt đốilà ủy khuất. Nước mắt không chịu thua kém chảy xuống, ấm nóng kề sát bên miệng.


Nếm được vị mặn, HoắcDuẫn Đình buông cô ra. ”Khóc cái gì?”


Vạn Quý Phi lau miệng,nức nở: “Anh thật quá đáng, có thể nào hỏi cũng không hỏi liền hôn tôi.”


“Tình nhân thân thiết còncần gì khách khí?”


“Tôi mới không phải bạngái anh!” Nào có người vô lại như vậy! Đẩy hắn, địch nhân không chút động đậy;đá hắn, trên chân lực sử dụng không nhằm nhò gì. Rơi vào đường cùng, cô hướng trướcngực hắn cắn, Hoắc Duẫn Đình thét lớn một tiếng, xoay người né tránh.


“Em… Mưu sát chồng!” Hắnôm chỗ bị cắn, giả bộ một bộ thống khổ.


“Anh nói bậy!” Vừa rồivẫn là bạn trai, hiện tại lập tức liền nhảy thành chồng, Vạn Quý Phi cũng khôngthể nào nuốt trôi món này, giơ chân nhỏ lên liền hướng hắn đá.


May mắn hắn tránh lẹ,bằng không đường con cái khó mà giữ được. ”Này này, đừng đùa chứ?” Hắn giữ chặtbàn chân lỏa của cô cứ nhắm hướng trên người hắn mà tới, Vạn Quý Phi lập tứclấy động tác cực kỳ bất nhã khóa ngồi ở trên người của hắn.


“Buông ra!” Tay bị hắnkéo ở sau người, cô chỉ có thể vặn vẹo kích thước lưng áo.


“Ân hừ.” Hoắc Duẫn Đìnhphát ra hai tiếng rầu rĩ, sau đó siết chặt lưng áo của cô trầm giọng nói: “Đừngnhúc nhích!”


Biến hóa vi diệu xảy ra,vật ở giữa hai chân cứng rắn thẳng lên, cho dù chưa từng có kinh nghiệm trênphương diện này, cô cũng biết phát sinh chuyện gì.


“Anh! Anh hạ lưu! Sắclang!” Cô xấu hổ thầm nghĩ bỏ trốn. Đáng tiếc thân thể không thể động đậy, dướitình thế cấp bách, cô vươn tay cho hắn một cái tát, khi lấy được tự do vội nhảyxuống giường, tìm được cửa phòng liền xông ra ngoài.



Hoắc Duẫn Đình ôm nửa bênmặt, kinh ngạc vì bị đánh, bất quá không chút bận tâm, lập tức đứng dậy đuổitheo.


Vạn Quý Phi lao xuốnglâu, ngoài ý muốn nhìn thấy Hoắc Tinh Linh ở phòng ăn dùng bữa sáng.


“Sớm như vậy?” Hoắc TinhLinh nâng chén sữa, nhìn vẻ mặt kích động của cô. ”Đã xảy ra chuyện gì?”


“Cháu…” Vạn Quý Phi siếtchặt tay, hai chân không mặc giày bị đá cẩm thạch băng thẳng run lên. Rõ ràngchính là đầu hạ, vì sao cô lại cảm thấy lạnh lẽo thế này chứ?


“Duẫn Đình chưa dậy sao?Như thế nào chỉ có một mình cháu đi xuống?” Nhìn cô cắn môi, giống như sắp khócra, Hoắc Tinh Linh nhẹ nhàng thản nhiên hỏi: “Cô dâu mới sáng sớm cãi nhau ?”


囧!”Ngườita cùng hắn không phải…”


“Sáng sớm liền giận dỗi.”


Bàn tay to ấm áp vỗ nhẹđỉnh đầu cô, mang theo ngữ điệu cưng chiều, nghe được cô cả người mềm yếu.”Buông ra.” Cô cũng không ăn được bộ dạng này đâu, nghiêng người tránh đi tayhắn.


“Vạn Quý Phi, em muốn ởtrước mặt mẹ anh cùng anh cãi nhau sao? Làm cho bà càng thấy xem thường anh?”


Hơi thở ấm áp dán bêntai, lời nói của hắn mang theo vài phần uy hiếp, Vạn Quý Phi ẩn ẩn muốn phảnbác, lại cảm thấy không ổn. Cãi nhau? Khinh thường? Sẽ sao?


Trong đầu kêu loạn, côcòn không có biết phải phản ứng như thế nào, thân mình mạnh mẽ bị ôm lấy.


“Giày cũng không mang.”Hắn nhẹ giọng trách cứ, đem cô ôm đến bên bàn ăn ngồi xuống. ”Anh đi nhờ dì làmbữa sáng.” Tiếp theo tự nhiên hôn hôn hai má của cô, đi vào phòng bếp.


“Này!” Cô tức giận trừngmắt bóng dáng của hắn, quả thật rất muốn mắng hắn lại tùy tiện thân cô. Nhưngngại có người thứ ba ở đây, mới nhịn xuống.


“Duẫn Đình đứa nhỏ kiarất khó hầu hạ, dì người làm mẹ này cũng không có biện pháp. Ai, khó được cháulại có khả năng quản được hắn, hãy rộng lượng nhiều một chút.” Hoắc Tinh Linhtràn ngập chờ mong nhìn cô.


“Dì hiểu lầm !” Chẳng lẽquan hệ bọn họ vẫn luôn bị hiểu lầm? Vạn Quý Phi muốn giải thích rõ ràng.


Nhưng mà Hoắc Tinh Linhcăn bản không nghe, thẳng cho đến khi nói xong: “Tiểu Phi, Duẫn Đình đại kháicũng chỉ nghe con, dì cảm thấy thực an ủi, về sau chúng ta nếu có mâu thuẫn,phải dựa vào con tới hóa giải rồi.”


“Cháu… Không có.” Lưng côkhông cần đeo trọng trách lớn như vậy!


Vạn Quý Phi đang phátsầu, Hoắc Duẫn Đình không biết từ đâu bước đến, trong tay còn mang theo đôi déplê. ”Mang vào, đi rửa mặt thay quần áo.”


Nhìn nhìn trên ngườimình, Vạn Quý Phi mới giật mình thấy mình rất thất lễ. Cô thế nhưng mặc áo ngủxuất hiện ở trước mặt những người khác, quá mất mặt, khó trách sẽ bị hiểu lầm.Ngượng ngùng đứng dậy, đi theo hắn lên lầu, đi đến chỗ rẽ thang lầu, cô thấpgiọng kêu: “Hoắc Duẫn Đình… Tôi đi thay quần áo.”


Hoắc Duẫn Đình xoayngười, nhíu mày: “Vì sao?”



Cô cúi đầu, đột nhiênmuốn khóc. Cái này tính gì chứ! Cô mới không cần mơ hồ liền làm bạn gái củahắn, hắn thậm chí cũng chưa theo đuổi cô!


Hoắc Duẫn Đình kỳ thậtrất sợ cô trầm mặc không nói, sợ cô lùi bước, hắn quyết định hạ dược nặng. ”Emmuốn đổi ý?”


“Cái này căn bản khôngthể tính! Tôi lúc ấy say rượu !”


“Say rượu ba phần tỉnh!Vạn Quý Phi, anh không thể tưởng được em lại là người như thế! Em đùa giỡnanh!”


“Tôi… Dù sao tôi không cần!Không muốn không muốn!” Cô nói xong đẩy hắn ra, rất nhanh chạy vào phòng củahắn đóng cửa lại. Tìm được quần áo ngày hôm qua mặc, vào phòng tắm đổi lại, lạiqua quýt rửa mặt. Ra tới cửa, nhìn thấy hắn đen mặt nghiêm túc ở một bên.


“Tôi… Tôi phải đi rồi.”


“Vạn Quý Phi, kỳ thật emđang trốn tránh cái gì?”


“Ách?”


“Làm bạn gái của anh,khiến cho em khó xử sao?”


Căn bản là không phải làvấn đề không khó xử! Tổng luôn cảm thấy trình tự có vấn đề, hiện tại giống nhưbị người bắt bài, cô cũng không nói rõ được.


“Anh thích em.”


Nghe được lời này củahắn, Vạn Quý Phi cả người run lên. Hoắc Duẫn Đình đến gần cô, hai tay ấn bả vaicủa cô. ”Anh nói là sự thật.”


Thật loạn! Hắn đột nhiênnhư vậy, làm cho cô không biết làm sao.


“Như thế nào?”


Vạn Quý Phi từ từ nhắmhai mắt, đơn giản là chưa xác định, ở hắn thúc giục cuối cùng chỉ có thể buộtmiệng ra: “Tôi phải đi.” Ô! Cô muốn bình tĩnh ngẫm lại.


Hoắc Duẫn Đình bất đắc dĩthở dài, bắt buộc cũng không phải biện pháp.


“Vậy em chờ anh một chút,anh rửa mặt rồi sẽ đưa em về.”


“Không… Không cần, tôi tựmình ngồi xe.”


“Nghe lời!” Hắn lạnhgiọng khẽ quát.


Vạn Quý Phi mếu máo, cũngchỉ biết hung dữ với cô, còn muốn cô đáp ứng, không có cửa đâu! Hừ!