Qúy Phi Giá Lâm

Chương 13: Chương 13




“Uống chút nước trái cây,rất thơm ngon.”


Ly nước trái cây cùngbánh kem đặt ở trên bàn trà, người nào đó đang chụp ảnh đầu thoáng nhìn quađây, khuôn mặt nhỏ nhắn chợt chuyển hướng, thay đổi một góc độ khác, để lại hắnkhông nói được lời nào đối diện với tấm lưng mảnh khảnh, tiếp tục quay chụp.


“Vạn Quý Phi, tôi chínhlà chỉ đùa một chút, đừng có nhỏ mọn như vậy.”


Ai đùa giỡn với hắn? Hơnnữa một chút cũng không buồn cười! Cô trong lòng âm thầm phun nhổ, rất muốnphản bác, thế nhưng vẫn còn phải nhịn xuống, miễn ột khi mở miệng lại bịhắn trêu cợt.


Hoắc Duẫn Đình lại dỗ vàicâu, cô vẫn là không thèm đếm xỉa gì đến, cuối cùng hắn đơn giản ngồi xuống sôpha, lẳng lặng nhìn cô chụp ảnh.


Buổi chiều ánh nắng tươisáng chói lọi, trong căn phòng im ắng, ngẫu nhiên chỉ có tiếng máy chụp ảnh ấnhạ tách tách. Cảm nhận được ánh mắt sau lưng khiếp người, Vạn Quý Phi bị ngườinhìn chăm chú cả người nổi tầng da gà.


Cô nhếch miệng, sau lạivuốt chải làn tóc, đầu làm bộ vừa vặn như lơ đãng chuyển về sau này. Chỉ thấyhắn chân bắt chéo, thân mình nghiêng nghiêng tựa người vào trên sô pha, khuônmặt lộ một bộ biểu tình cười như có như không, đôi mắt nhìn ngắm cô sâu thẳm màthanh thúy, mang theo sự quỷ dị nào đó nói không thể nói nên lời.


Vạn Quý phi trên mặt nónglên, nhanh chóng quay đầu. Chán ghét chán ghét! Làm sao lại muốn nhìn cô nhưvậy? Cảm giác tựa như lang sói nhìn chằm chằm con mồi!


Không khí có điểm ái muộilạ kỳ, tình huống lúc này biến thành cô cực không được tự nhiên. Lúc này túixách trên sô pha linh linh truyền đến tin báo tin nhắn đến, giống như hồichuông cảnh tỉnh, nhất thời đem tình huống xấu hổ này đánh vỡ. Cô nhảy dựnglên, chạy tới xem di động.


“Anh sợ em quên lưu lại,cho nên nhắn cho em tin nhắn này, trịnh trọng nói cho em biết này là dãy sốđiện thoại của anh. Tên của anh gọi Tiếu Hà!”


Tiếu sư huynh cư nhiên cònthật sự nghiêm túc như vậy, phốc. Vạn Quý Phi nội tâm vui vẻ, tươi cười ngọtngào trong nháy mắt nở rộ. Cô cầm lấy điện thoại, tưa hồ đã quên đi còn có cóngười khác ở nơi đây, ngồi vào một góc trên sô pha, cắn ngón trỏ nghĩ nghĩ, sauđó hồi âm lại: em đã sớm lưu rồi, Tiếu sư huynh anh không cần phải lo lắng.


Mới qua vài giây, tinnhắn chuyển đến: vậy là tốt rồi.


Tuy rằng chỉ có ba chữngắn ngủn, nhưng là cô lại xem đi xem lại một lần lại một lần. Sư huynh coitrọng như vậy, có phải hay không có ý nghĩa rằng hắn đối với cô cũng có hảocảm? Nếu là như thế này, vậy cô không phải là đơn phương thầm mến.



Vạn Quý Phi ngượng ngùngcười cười, ngón tay ấn bàn phím. Muốn cùng hắn nói cái gì cho phải đây nhỉ? Nóichuyện phiếm sao? Này… Còn chưa đến mức thân quen như vậy đi; đem tâm ý nói rõ?Cái này lại rất đường đột nha.


Suy nghĩ hơn nữa ngày, côsắp đem môi dưới cắn nát, vẫn là một chữ cũng không đánh ra được. Ai nha, hắnvì sao chỉ cho cô ba chữ? Nếu hắn nói cái khác, cô phỏng chừng có thể tìm cái đềtài khác đáp lại tốt rồi.


Tay không thể ấn ra vàicâu chữ nào, Vạn Quý Phi gõ gõ đầu, đột nhiên tràn ngập trong đống phiền muộnvạn phần.


Mặt khác người kia trongphòng lúc này nhìn cô lúc vui lúc buồn, đầu dựa vào trên sô pha nâng mắt nhìnlên trần nhà, lạnh lùng cười.


“Vạn Quý Phi, nói chuyệnTiếu sư huynh kia của cô đi!”


“A?” Nghe được tiếng nóichuyện, do ở trong phiền não nên lúc này Vạn Quý Phi mồm há hốc, kinh ngạc nhìnvề phía hắn.


Hoắc Duẫn Đình chậm rãixoay đầu đối diện sang đây, một bên khóe miệng cong lên nói: “Cô không phảithích Tiếu sư huynh kia hay sao?”


“Ai… Ai nói!” Nhìn đôimắt hắn giống như hiểu rõ hết thảy, Vạn Quý Phi lắp bắp phủ nhận. Mới không cầnở trước mặt hắn thừa nhận loại chuyện thẹn thùng này đây!


“Ha.” Hắn đùa cợt thấpgiọng cười cười, cúi mi mắt càng không ngừng dùng ngón cái chà xát ngón trỏ.”Xem ra, cô còn chưa có đắc thủ.”


“Muốn… Ai cần anh lo!”


“Nếu không tôi giúp cômột phen?”


Những lời này nói đượctoát ra nhẹ nhàng bay bổng, không nhanh không chậm, giống như mang theo chút dụhoặc trí mạng nào đó, làm cho người ta không khỏi run lên.



Giúp? Như thế nào giúp?Vạn Quý Phi trừng mắt nhìn hắn, đáy mắt chứa đầy nghi hoặc.


Cá nhỏ mắc câu. Hoắc DuẫnĐình đứng dậy, hướng tới gần sô pha cô ngồi, lấy một loại tư thái vô cùng thânthiết ngồi ở trên tay vịn, một tay vòng tại sau lưng cô, bình tĩnh nói: “Cô cóphải còn trong giai đoạn yêu thầm hay không? Có nghĩ tới chuyện đột phá? Đemcái nam nhân kia tóm tới tay?”


Gương mặt của hắn cách côchỉ có mấy cm, ánh mắt ấy thực sự giống như đại dương sâu thẳm, Vạn Quý Phi cảmthấy mình giống như bị đôi con ngươi đen kia hút vào, toàn thân cương cứng,không thể động đậy.


Đột phá? Đem hắn tóm tớitay? Có thể chứ?


Tiếu sư huynh lạnh nhạtnhư vậy, chung xã đoàn ba năm, cô vẫn luôn yên lặng đứng một bên nhìn chăm chú,cũng không dám nói với hắn một lần, chỉ sợ chính mình biểu hiện không chứa hàmsúc, sẽ bị hắn chán ghét.


Nhưng là, gần đây sau vàilần gặp mặt, Vạn Quý Phi ẩn ẩn nhận thấy được hắn cũng có chú ý đến cô. Hắnbiết tên của cô, khi đối mặt sẽ cười chủ động cùng cô chào hỏi, sẽ lo lắng đếnchuyện cô chán ghét hắn, sẽ có lúc khi cô cho hắn số điện thoại, lại trịnhtrọng gửi tin nhắn nói cho cô đây là dãy số điện thoại của hắn.


Trước kia những chuyệnnày luôn là một phần ảo tưởng mà cô trải qua, chưa từng dự đoán được lại có mộtngày sẽ thành hiện thực. Nếu hắn đối cô thật sự có ý, hắn sẽ có hành động sao?


Tiếu sư huynh vừa thấychính là loại buồn tao đản(???), cùng anh trai là mộtdạng. Đã thấy qua anh trai chậm hiểu, yêu người trong lòng cũng khó mở miệngquả thật là khiến người tức giận.


Nếu sư huynh cũng nhưthế, vậy thật quá xui xẻo rồi. Bởi vì cô biết lấy da mặt chính mình tính cáchlạnh nhạt như thế, là tuyệt đối không thể giống Đạm Dung trước dũng cảm mởmiệng thổ lộ như vậy.


Cho nên cô có thể đoánđược, sự tình tiếp tục phát triển đi xuống, nếu không có chút chất xúc tác,cũng là lãng phí thời gian năm tháng.


Nhưng mà thời gian khôngđợi người a, hắn sắp tới sẽ rời đi, hiện tại thực tập còn có thể có thời gianrảnh trở về trường học đi bộ một chút, chờ hắn sau khi tốt nghiệp, nếu tìm đượcmột vị trí công tác bên ngoài thành phố G, kia bọn họ liền thật sự chia ly .


Thực mâu thuẫn, khi côkhông ôm hy vọng, có thể thực bình tĩnh tiếp tục thầm mến, cho dù có tiếc nuốicũng không quan hệ, bởi vì cái loại cảm giác này hồn nhiên cũng thật đẹp, cũngđủ cho cô sau này mỗi khi hoài niệm sẽ có ấn tượng đặc biệt đủ để mỉm cười.



Nhưng hiện tại tình huốngbất đồng, để ý đã bắt đầu nảy sinh một chút hy vọng, nghĩ muốn cùng hắn cùngnhau phổ một đoạn khúc lãng mạn vậy nên ý niệm trong đầu liền bộc phát mãnhliệt. Cô nghĩ muốn bắt hắn làm tù binh, mong muốn được sự đáp lại của hắn.


“Như thế nào?” Hắn lại đặtcâu hỏi.


Vạn Quý Phi nói quanh ột chút: “Thế nhưng… Có thể chứ?”


“Đương nhiên!” Hoắc DuẫnĐình nháy mắt mấy cái, tà mị cười. ”Bằng kinh nghiệm của tôi, muốn giúp cô cóđược một người nam nhân, dễ như trở bàn tay.”


Thật vậy chăng? Vạn Quý Phinhướn hàng chân mày, ánh mắt nhìn hắn nửa tin nửa ngờ. ”Anh có phải lại muốnđùa giỡn tôi hay không? Tôi mới không cần đi theo đuổi đâu!”


“Không có bảo cô đi theođuổi hắn! Con gái theo đuổi nam sinh không đáng giá một xu. Muốn hấp dẫn bắttrụ ánh mắt một người nam nhân cũng đều không phải là việc khó, huống hồ, điềukiện của cô không tệ chút nào, chỉ cần thêm chút thủ đoạn…”


Thêm chút thủ đoạn, cáinày thì cô sẽ không! Vạn Quý Phi cúi đầu, nội tâm giãy dụa không thôi. Bằng hắnviệc ngay lập tức liền đoán được cô đối với Tiếu sư huynh có tình cảm, nếu cóhắn chỉ điểm, nói không chừng quả thật có thể làm cho cô được như ý nguyện.Nhưng là…


“Anh lại không biết Tiếusư huynh, anh làm sao mà biết hắn nghĩ muốn cái gì?” Có thể là cô tự mình đatình, người ta đối với cô căn bản không có chút để ý.


“Chỉ cần là nam nhân, đềucó bệnh chung.”


“Cái bệnh chung gì?”


“Tạm thời còn chưa thểnói cho cô.”


“Kia…” Cô chần chờ. ”Anhvì sao phải giúp tôi?”


Hoắc Duẫn Đình bộ dángkhông sao cả nhún vai: “Vì chuyện ngày hôm nay cô giúp tôi cái phần đại ân này,tôi chỉ coi như làm chút chuyện tốt hồi báo cô mà thôi.”


Như vậy… Như vậy… Vạn QuýPhi lưỡng lự nắm chặt bàn tay, phút chốc ngẩng đầu, rất có tư thế thấy chếtcũng không sờn. ”Tôi đây hiện tại nên làm như thế nào?”



Lại là cái loại tươi cườimị hoặc người này, hắn nắm tay thành quyền, thản nhiên nói: “Đừng khẩn trương!Trước đem tình huống của các người nói một lần cho tôi.”


Vạn Quý Phi không chútnghi ngờ lời hắn, trực giác nói cho cô biết người này là thật tâm nghĩ muốngiúp cô, vì thế đem chuyện thầm mến tình cảm ba năm này, bao gồm tình huống haingười như thế nào nhận thức, từ khi nào cô đối với hắn từ thưởng thức thăng hoathành mến mộ, toàn bộ toàn bộ tuôn ra như thác.


“Kỳ thật, tôi trước kiacảm thấy cho dù cùng hắn không thể cùng một chỗ cũng không quan hệ. Tôi thíchhắn, đều không phải là nhất định phải có được hắn. Có đôi khi chỉ cần lẳng lặngnhìn hắn, tôi cũng đều cảm thấy thật sự rất hạnh phúc. Nhưng là…”


“Nhưng là hiện tại cô suynghĩ?”


Vạn Quý Phi nắm chặt haitay vào nhau, xem như cam chịu.


Hoắc Duẫn Đình lấy taygạt lọn tóc rủ phía sau gáy cô, bên môi ngẫu nhiên thoáng hiện lên một tia trêutức, thanh âm nói chuyện mỏng manh: “Thật sự thích hắn sâu tới như vậy?”


Hẳn là vậy đi. Cô cắnmôi, quả thật cũng không quá xác định.


Hắn đưa tay thưởng thứcnhững sợi tóc phía sau của cô, vỗ vỗ đỉnh đầu cô.


“Được rồi, việc này tôisẽ giúp. Cô trước đem nhiệm vụ hoàn thành, bước tiếp theo muộn một chút tôi sẽlại nói với cô.”


Hoàn thành nhiệm vụ? VạnQuý Phi khó hiểu nhìn hắn.


Hắn cười khanh khách: “Côđã quên nhiệm vụ hôm nay? Chụp ảnh nha! Đừng tưởng rằng nói chút chuyện khác sẽkhông cần làm!”


“Thối!” Người này thựcmất hứng. Vạn Quý Phi phẫn nộ đẩy hắn ra, đi trở về sân quay chụp. Thực khôngnên cùng hắn thổ lộ tâm sự, cũng không biết là vì sao lại làm cho cô càng rasức, cho nên mới tán gẫu đề tài này.


Hoắc Duẫn Đình ôm ngực,lại đem chính mình vùi vào trên sô pha, ánh mắt xuyên qua không khí, đuổi theothân ảnh đang di động của cô.


Giúp cô sao? Bên môi củahắn hiện lên một tia tươi cười như có như không, thực nhạt thực nhạt, mang theomột chút đùa cợt ý vị: liền chơi đùa xem.