Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 490: Bi kịch của Tứ trưởng lão (6)



Editor: Hàn Ánh Nguyệt

Cực kỳ hiển nhiên, lời của hắn nói có hiệu quả rõ ràng.

Sau khi nghe thấy lời nói cảu tiểu lão đầu, sắc mặt Tứ trưởng lão phút chốc đại biến, hô hấp cũng không thông thuận được.

Ngươi có thể tưởng tượng xem, một người ở trong suy nghĩ của ngươi không bằng ngươi, lại đột nhiên ngươi hiểu được theo một cách khác, các phương diện của nàng đều mạnh mẽ hơn ngươi rất nhiều, thay đổi đến mức, ngươi cĩnh viễn không có cách nào vượt qua được.

Cái loại cảm giác này, dường như có một bàn tay, hung hăng bóp chặt trái tim hắn, khó chịu đến hít thở không thông.

Cũng tốt, nha đầu kia chỉ là một Linh Giả! Chính mình tốt xấu gì cũng là Thiên Linh Giả, nếu là bằng vũ lực, nha đầu kai tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn!

Nghĩ tới đây, con mắt Tứ trưởng lão chuyển động vài vòng, tính toán nói: "Thần y Thiên Nhai, ta thật không ngờ Vân lạc Phong lại quen biết ngươi, nhưng mà ta không hề cho rằng chính mình làm sai cái gì, Ninh Hân là người của Ninh gia chúng ta, ta cũng là xuất phát từ quan tâm mới mang nàng trở về, lại có chỗ nào sai sao?"

Nhất thời, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Tứ trưởng lão, đều cho rằng lão nhân này điên rồi.

Chẳng lẽ hắn không nghe rõ lời Thiên Nhai nói hay sao? Hôm nay rõ ràng Thiên Nhai và Vân Lạc Phong cùng là một, lão gia chủ lại càng vô điều kiện đứng về phía Vân Lạc Phong, nhưng hắn lại còn dám không nhận sai!

"Hả...?" Thiên Nhai hơi nhếch khóe môi, cười tít mắt nhìn Tứ trưởng lão, "Vậy ngươi nghĩ muốn như thế nào?"

Tứ trưởng lão âm trầm quét mắt nhìn Vân Lạc Phong: "Ta muốn khiêu chiến với nàng ta, nếu là ta thua, tùy ý xử trí, còn nếu ta thắng! Ta muốn Ninh Hân gả cho con ta, thêm nữa Ninh gia không thể xử phạt chúng ta!"

"Ha ha," Thiên Nhai châm chọc cười hai tiếng, "Ninh lão, vị trưởng lão này của Ninh gia ngươi trái lại có da mặt thật dày, vậy mà tuyên bố muốn tỷ thí với một thiếu nữ mười lăm tuổi? Hắn cũng không ngại yêu cầu của mình rất dọa người sao?"

Tứ trưởng lão phảng phất như không nghe thấy giọng nói đùa cợt của Thiên Nhai, đôi mắt già nua nháy cũng không nháy nhìn Vân Lạc Phong: "Ngươi không dám tỷ thí với ta, là vì khiếp sợ sao? Hay là nói, thực lực của ta làm ngươi cảm thấy sợ hãi? Thì ra là tôn nữ của Vân tướng quân, là một người hèn nhát như vậy, tỷ thí võ cũng không dám."

Lão gia hỏa này rõ ràng là bất cứ giá nào, hắn biết, đây là phương pháp duy nhất để mình có thể sống sót! Hơn nữa còn có thể giúp nhi tử nhà mình thực hiện tâm nguyện bấy lâu nay.

Nhưng mà, khi nói lời này, hắn phải đối mặt với hai đạo ánh mắt sắc bén của Ninh lão và Thiên Nhai, ánh mắt kia làm cho hắn không tự chủ mồ hôi ướt đẫm, khuôn mặt già nua càng thêm trắng bệch.

Nhưng hắn chống lại sự sợ hãi trong nội tâm, mà nói ra những lời vô sỉ này.

"Mặt mũi của Ninh gia chúng ta, đều bị ngươi làm cho mất hết rồi!" Ninh lão hừ lạnh một tiếng, mặt không chút thay đổi nói, "Vân nha đầu, cháu yên tâm, bây giờ ta sẽ ra tay đánh chết lão gia hỏa này! Để tránh cho hắn ở đây ầm ĩ!"

Mắt thấy khí thế trên người Ninh lão càng thêm dày đặc hơn, thần sắc Tứ trưởng lão cnagf nóng nảy: "Vân Lạc Phong, phụ mẫu ngươi đều là anh hùng đầu đội trời chân đạp đất của Long Nguyên quốc, ngươi lại vô dụng như vậy! Nếu phụ mẫu ngươi ở trên trời có hiển linh thấy được, nhất định sẽ vì sinh hạ ngươi một người hèn nhát như vậy mà hối hận!"

Vân Lạc Phong là người như thế nào, không thể nghi ngờ Tứ trưởng lão rất hiểu rõ, thế nhưng hôm nay hắn tất phải nói ra những lời xúc đọng phẫn nộ như vậy, chỉ có như vậy mới có thể chọc giận thiếu nữ này, khiến nàng ta phải tiếp nhận tỷ thí.

Quả nhiên, sau khi Tứ trưởng lão đề cập đến phu thê Vân Dương, ánh mắt tà khí lạnh lẽo của thiếu nữ từ từ rơi xuống trên người hắn.

"Ta không tiếp nhận, không phải vì e sợ ngươi! Mà là... Bằng vào thực lực của ngươi, không có tư cách khiêu chiến với ta, chẳng qua, nếu ngươi đã cố ý như vậy, ta đây sẽ như ngươi mong muốn ngại gì?"