Quốc Sư Sủng Thê Thành Nghiện

Chương 39: Gặp Người Cũ Đông Họa



Siêu độ xong ma cọp vồ không bao lâu, bọn họ liền tới huyện Thanh Thủy.

Huyện Thanh Thủy so với trấn Bão Liễu náo nhiệt hơn, bọn họ vào một nhà

khách điếm gọi là Lai Khách Như Vân.

Xuống xe ngựa Lưu Kỳ liền nhịn không được muốn đi kĩ viện địa phương

dạo một vòng, gọi tiểu nhị tới hỏi thăm, tiểu nhị còn chưa trả lời, chưởng

quầy đáp trước: “Khách quan muốn tìm việc vui, đi Noãn Hương Các là

chuẩn không sai, tú bà đó chính là đi ra từ Noãn Hương Các kinh thành, dạy

dỗ các cô nương, nhà khác so ra đều kém.”

“A, không nhìn ra, nguyên lai chưởng quầy chính là người trong đồng đạo,

thất kính thất kính.”

Lưu Kỳ cười ôm quyền nói.

Chưởng quầy ha ha cười nói: “Ra khỏi huyện Thanh Thủy ta không dám

bảo đảm, cô nương nhà ai tốt nhất huyện Thanh Thủy, ta còn dám vỗ ngực

bảo đảm, khách quan chỉ lo đi, chơi không tận hứng thì cứ tính cho ta.”

“Ca ca sảng khoái! Ngài huynh đệ này ta nhận!” Đấy, không đến hai câu, lại

nhận anh em.

Noãn Hương Các hắn lại thực quen thuộc, từ khi hắn khai trai chính là

khách quen của Noãn Hương Các. Các cô nương ở trong đó đều gọi tên rõ

ràng, cũng không biết là lão tướng nào lại đến huyện Thanh Thủy này mở

Noãn Hương Các.

Lưu Kỳ cơm chiều cũng chưa ăn liền tung ta tung tăng mà chạy tới Noãn

Hương Các, thật đúng là không phải nói không, trang trí không khác mấy

với Noãn Hương Các kinh thành.

Lưu Kỳ đi vào liền có hai cô nương đi lên đón, Lưu Kỳ một tả một hữu ôm

đầy trong lòng, mỗi tay nắm một bên ngực, bóp đỉnh nhọn vuốt ve một trận,

qua tay đủ nghiện mới buông ra, hỏi:

“Tú bà đâu?”

“Công tử chờ một lát, nô gia đi gọi cho ngài.” Nữ tử nói, xoắn mông đi rồi,

vú mềm lung lay, dọc đường đi bị không ít người sờ.

Tú bà thật đúng là người quen cũ, mười năm trước Noãn Hương Các ở kinh

thành có tứ đại mỹ

nữ Cầm Kỳ Thi Họa chính là diễm quan kinh đô, không ai có thể địch.

Cầm kỳ thi họa của các nàng cũng không phải là cầm kỳ thi họa bình

thường, mà các nàng đều há cái mồm phía dưới để hoàn thành. Sau đó trước

sau các nàng được người ta chuộc thân, rồi không có tin tức.

Tú bà của huyện Thanh Thủy đúng là Họa trong cầm kỳ thi họa.

Đông Họa liếc mắt một cái liền nhận ra Lưu Kỳ, ba chữ quốc công gia vừa

muốn kêu ra đã bị

Lưu Kỳ ngắt đi, “Nhiều năm không gặp, Đông Họa tỷ tỷ còn tốt không?”

Đông Họa hiểu ý cười nói: “Gia cũng đã nhìn thấy, nếu mà tốt, sao Đông

Họa lại làm nghề cũ.”

“Ta còn đang muốn hỏi tỷ đây là chuyện thế nào.”



Đông Họa cười rót một chén rượu cho hắn, nói: “Gia muốn nghe nói

chuyện, là nói ngắn hay là nói dài?”

Lưu Kỳ duỗi tay kéo nàng vào trong lòng, hôn lên môi nàng hồng diễm

diễm, nói: “Đêm còn thực dài, Đông Họa sốt ruột cái gì, chúng ta chậm rãi

nói là được.”

Lưu Kỳ nói, theo môi nàng một đường hôn xuống, chôn ở hai ngọn núi to ở

trước ngực nàng mà cọ xát.

Đông Họa ôm lưng hắn, chậm rãi nói: “Người nọ là học sinh năm đó tham

gia khoa cử, trong nhà giàu có, lúc ở kinh thành cầu học thường thường ghé

vào Noãn Hương Các, mỗi lần đều gọi ta tiếp khách. Hắn ngâm thơ, ta vẽ

tranh, không làm gì khác đã qua một đêm. Sau đó đi thi hắn rơi bảng. Đêm

đó hắn ở Noãn Hương Các uống đến say mèm, đêm đó, hắn dường như điên

rồi, muốn ta một lần lại một lần, đén ép không ra một chút tinh mới buông

ta ra. Ngày hôm sau hắn tỉnh lại liền đi tìm tú bà, vung tiền chuộc thân cho

ta. Rồi sau nữa, hắn mang ta rời khỏi kinh thành, khi đó ta còn vẫn luôn cho

rằng hắn yêu ta.”

Đông Họa bình tĩnh nói, phảng phất như đang nói về người khác, Lưu Kỳ

vùi cây gậy lớn vào trong cơ thể nàng, chậm rãi ra vào.

“Ta đi theo hắn tới huyện Thanh Thủy, hắn dàn xếp cho ta ở một tiểu viện

liền đi mất, biến mất nửa tháng, nửa tháng sau hắn đầy người vết thương trở

lại. Hỏi hắn làm sao hắn cũng không nói, lúc ấy ta còn tưởng rằng hắn về

nhà nói hôn sự của ta và hắn, người trong nhà không muốn, động gia pháp

đánh hắn thành như vậy. Sự thật chứng minh là ta tự mình đa tình.”

Đông Họa tự giễu mà cười một tiếng, tiếp tục nói: “Vết thương của hắn tốt

lên, liền mang ta đi tham gia một tiệc rượu, dặn dò ta, bảo ta trăm phương

nghìn kế đi câu dẫn một nam tử ở đó. Lúc ấy ta hoàn toàn mờ mịt, ngốc

lăng lăng đứng đó, hắn sốt ruột tát ta một cái. Một cái tát này triệt triệt để

đánh tỉnh ta. Như hắn mong muốn, ta hết sức toàn lực câu được người nọ,

thậm chí làm hắn ở trước mắt bao người cùng ta hoan hảo ngay tại chỗ.”

Đông Họa nói, thay đổi tư thế, tiếp tục phun ra nuốt vào thịt căn của hắn.

“Sau đó ta mới biết được, nam nhân mà hắn bảo ta câu dẫn kia là ca ca ruột

của hắn, hắn bảo ta đến câu dẫn ca ca hắn đêm không về nhà ngủ, sa vào

tình sự. Nhân cơ hội đó hắn thay thế ca ca hết thảy, bao gồm cả vị hôn thê

của ca ca hắn. Đúng rồi, hắn chính là vì nữ nhân kia mà thiết kế

hết thảy.”

“Về sau lại thế này?” Lưu Kỳ hỏi.

“Sau đó ta như nguyện giúp hắn đoạt được hết thảy của ca ca, nhưng ở phút

cuối cùng lại phản chiến, làm hắn trở nên hai bàn tay trắng, làm hắn minh

bạch dù ta chỉ là một nữ tử phong trần, cũng có năng lực huỷ hoại hắn. Nhà

Noãn Hương Các này chính là ca ca hắn trả thù lao cho ta.”

“Làm thật xinh đẹp!” Lưu Kỳ khen.

“Sớm biết như thế, lúc trước còn không bằng đi cùng ta, gia thực biết



thương hương tích ngọc mà.” Lưu Kỳ nói, lại thay đổi tư thế cho nàng.

Đông Họa liếc mắt lườm hắn một cái, dỗi nói: “Hậu viện của ngài kia, lại

có gì khác với Noãn Hương Các?”

Lưu Kỳ cười, hỏi: “Ta còn nhớ rõ khi đó có không ít đại quan quý nhân quỳ

gối dưới váy thạch lựu của tỷ, sao lại coi trọng một thổ địa chủ ở một địa

phương nhỏ như thế?”

“Những đại quan quý nhân đó, trong nhà thê thiếp thành đàn, bất quá là

nhất thời hứng khởi thôi, vốn tưởng rằng hắn bất đồng, lúc trước chuộc

thân, hắn còn lấy không ra nhiều bạc như vậy, đều là ta tự mình bỏ thêm

vào, ai ngờ, ta ngàn chọn vạn tuyển, lại vẫn chọn ra người không đáng tin

cậy như thế.”

“Nghe lâu như thế, tỷ còn chưa nói người kia là ai đâu, hiện tại hắn như thế

nào?”

“Hắn chính là tiểu nhi tử nhà Hà viên ngoại ở huyện Thanh Thủy, hiện tại

đương gia của Hà gia là ca ca hắn, nhiều năm trước hắn đã chết.” Đông Họa

nói, nhịn không được kêu lên một tiếng, lại cao trào.

Lưu Kỳ ngừng nghỉ một lát, cảm thụ được nàng cao trào thì bao vây siết

chặt, một hồi lâu nói:

“Lại là Hà gia.”

“Hà gia xảy ra chuyện gì?” Đông Họa hỏi.

Lưu Kỳ lắc đầu, việc ma cọp vồ này nói ra thì ai tin tưởng, lại hỏi nàng:

“Người nọ chết như thế

nào?”

Đông Họa cười, cười đến cực kỳ vui sướng, nói: “Hắn và vị hôn thê của đại

ca hắn vốn dĩ có liên lụy, nữ nhân kia cũng thích hắn, hắn cho rằng hắn nhất

định phải được, có thể thay thế được đại ca hắn, liền làm càn, quang minh

chính đại cùng nữ nhân kia ra vào có đôi, sau lưng cũng không thiếu tán

tỉnh, hợp hoan hương một chút. Bọn họ cầm lòng không đậu mà lăn làm

một đoàn, kế

tiếp bị bắt gian trên giường chính là thuận lý thành chương. Nữ nhân kia bị

dìm lồng heo, sau đó hắn nhảy sông, đi theo nữ nhân kia.”

Lưu Kỳ lại tiếp tục động tác, một chút một chút đánh vào chỗ sâu nhất, đâm

cho nàng rùng mình không thôi.

“Hắn nhưng thật ra tình thâm nghĩa trọng với nữ nhân kia.”

“Cũng không phải sao, có lúc ta cũng suy nghĩ, có phải bởi vì ta là nữ tử

phong trần, chú định không xứng đáng được thật tình tương đãi hay

không?”

Lời này làm Lưu Kỳ vô pháp nói tiếp, rốt cuộc hắn chưa từng thấy nữ tử

phong trần nào sau khi hoàn lương mà có kết cục tốt.

Một pháo này đánh đến Lưu Kỳ có chút buồn bực, kết thúc rồi cũng không

ở thêm, liền trở về

khách điếm.