Quốc Sư Sủng Thê Thành Nghiện

Chương 34: Chưởng Quầy Phu Nhân



“Tiểu Đào Hồng có biết gia muốn thao ai nhất sao?” Vương Hồ Tử đột

nhiên hỏi.

“Ai nha?”

“Gia muốn thao nhất là Cửu cô nương ở cửa hàng vải lụa, gia nhìn thấy

nàng ấy liền phát hỏa, chỉ muốn xông lên đẩy ngã nàng, lột xiêm y nàng,

dùng cây gậy lớn hung hăng chọc nàng, chọc vỡ tiểu nộn huyệt của nàng.”

Vương Hồ Tử là cố ý, cố ý nói cho Cửu cô nương nghe.

Cửu cô nương nghe Vương Hồ Tử nói, đầu tiên là khẩn trương, sau lại hưng

phấn, trong lòng không ngăn được nghĩ, nếu hắn biết người trong lòng ngực

chính là Cửu cô nương vẫn tâm tâm niệm niệm thì sẽ như thế nào?

Nàng nghĩ, nếu hắn biết, nhất định sẽ hung hăng mà thao hỏng nàng, Cửu

cô nương chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó đã ngăn không được kẹp chân.

Mới vừa đi đến đầu ngõ, hai người liền nhịn không được hôn làm một đoàn,

đầu lưỡi cùng đầu lưỡi dây dưa một trận.

Vương Hồ Tử bóp ngực nàng không ngừng xoa nắn, Vương Hồ Tử tiếp tục

nói: “Vú Tiểu Đào Hồng nhưng thật ra so với Cửu cô nương lớn nhỏ không

khác lắm.”

Cửu cô nương sửng sốt, theo bản năng hỏi: “Sao chàng biết?”

“Đương nhiên là gia tự tay sờ soạng, gia còn ăn nữa, tựa như thế này.”

Vương Hồ Tử nói, làm mẫu cho nàng xem, há mồm ngậm lấy một viên núm

vú, không ngừng dùng đầu lưỡi để liếm láp, mút đến ra tiếng.

“Lần đó gia không chỉ có ăn ngực, còn sờ huyệt, sờ đến huyệt nàng âsy

cũng ướt đẫm giống như

nàng.” Vương Hồ Tử nói, mở lưng quần, thả đại gia hỏa ra, ở cửa huyệt ướt

đẫm cọ xát lên.

“Lần đó chỉ thiếu một chút như vậy, cây gậy lớn của gia đã chọc vào rồi.”

Vương Hồ Tử nói, vốn dĩ đang cọ xát nộn huyệt, cây gậy lớn đột nhiên

chọc vào.

Phá thân đau đớn làm Cửu cô nương nháy mắt khóc lên.

“Tiểu Đào Hồng huyệt hôm nay sao lại chặt như thế, giống như xử nữ, đã

bao lâu không ăn côn thịt lớn sao?”

Cửu cô nương chịu khổ mà không nói nên lời, hiện giờ nàng cũng không

phải là Cửu cô nương, là tiểu Đào Hồng nha, tay chụp đánh bả vai hắn

chậm rãi ngừng lại, vào cũng đã vào, giờ rút ra cũng không còn kịp nữa.

Vương Hồ Tử thấy nàng không phản kháng, càng ra sức mà thao làm, một

chút một chút đâm ở

hoa tâm nàng, không đến mấy lần đã làm nàng sảng lên.

Cửu cô nương cả người treo ở trên người hắn, bị hắn ôm từ trên xuống dưới

vuốt ve cây gậy lớn, thứ này cắm vào có thể cho cảm giác thoải mái hơn

nhiều so với ngón tay làm ra, một chút một chút đâm ở tận cùng bên trong,

bên trong bị căng đến tràn đầy.

Rốt cuộc vẫn còn non nớt, thực mẫn cảm, Vương Hồ Tử không phí bao

nhiều sức lực đã đưa nàng lên cao trào, bên trong vừa co rút lại vừa phun

nước, giảo đến Vương Hồ Tử phải hút khí lạnh, lại bất chấp thương hương

tiếc ngọc, ấn nàng ở trên tường dốc hết sức thao tiếp.

Cửu cô nương lại một lần cao trào, Vương Hồ Tử liền không giữ được, kịch

liệt thọc vào rút ra vài cái, liền bắn tinh dịch nồng đậm vào sâu trong cơ thể

nàng.

Cửu cô nương vô lực nằm liệt trên mặt đất, giữa hai chân chảy ra thật nhiều



thể dịch đỏ đỏ trắng trắng, một đôi bàn tay to tách chân nàng ra, lại cắm

vào.

Cửu cô nương còn tưởng rằng là Vương Hồ Tử, nào biết đâu đã thay đổi

thành Lưu Kỳ.

Vừa mới một hồi kịch liệt tính sự làm Cửu cô nương kiệt lực, không còn

sức lực nhúc nhích, chỉ

tùy ý người sau lưng thọc vào rút ra.

Sắc trời không còn sớm, Lưu Kỳ không dám ở lâu, qua loa mà tới một pháo

liền trốn vào trong bóng tối.

Vương Hồ Tử lung tung mặc quần áo cho Cửu cô nương, đút cho nàng viên

dược, lúc này mới bế nàng lên, vừa đi vừa nói: “Tiểu Đào Hồng, gia đưa

nàng về nhà.”

Cửu cô nương nào dám để hắn đưa, vội giãy giụa nói: “Không cần, ta tự

mình về là được.”

Vương Hồ Tử liền thuận thế buông nàng, nói: “Nếu như thế, vậy gia đi

trước.”

Cửu cô nương chờ hắn đi xa, lúc này mới run rẩy sửa sang lại xiêm y, khập

khiễng trở về nhà.

Xong việc Cửu cô nương hối hận, nhưng tâm lý lại nhịn không được chờ

mong lần sau Vương Hồ Tử uống say.

Làm thành chuyện xấu, Vương Hồ Tử và Lưu Kỳ cùng chạy tới kĩ viện

uống rượu suốt đêm, lúc này mới tan.

Vương Hồ Tử xem như lại hoàn thành một cọc tâm nguyện, ngày thứ hai cố

ý đi cửa hàng vải lụa chuyển động một phen, nhìn thấy Cửu cô nương mặt

trong trắng lộ hồng, liền biết tối hôm qua được dễ chịu không tồi.

Cửu cô nương ánh mắt trốn tránh không dám nhìn hắn, Vương Hồ Tử trong

lòng đắc ý, cố ý ở

trước mặt nàng nắm thật chặt lưng quần, hiện ra hình dạng đại gia hỏa.

Cửu cô nương chỉ làm như không thấy, xoay người vào phòng.

Lưu Kỳ lại không có hứng thú hay ho như hắn, nằm ở khách điếm ngủ một

ngày, tỉnh lại lay lay ngón tay tính tính ngày, quốc sư cũng nên trở lại rồi.

Lưu Kỳ bò dậy đi gõ cửa phòng Thu Nhuyễn Nhuyễn, Thu Nhuyễn Nhuyễn

cũng không mở cửa, chỉ cao giọng hỏi: “Người nào?”

“Phu nhân, là ta, Lưu Kỳ.”

“A, có việc gì?”

Lưu Kỳ sờ sờ cái mũi, nói: “Không có gì, ta thấy mấy ngày nay ngài không

bước ra khỏi cửa phòng, cố ý tới hỏi một chút.”

“Ta không có việc gì, ngươi đừng lo.” Thu Nhuyễn Nhuyễn nói xong liền

ngậm miệng.

Lưu Kỳ cũng không tìm thấy lời để tiếp tục nói, liền xoay người xuống lầu,

chưởng quầy đang tính toán sổ sách, Lưu Kỳ thò lại gần xem, nhìn trong

chốc lát lại không thấy thú vị, đi bộ về hậu viện khách điếm. Chưởng quầy

phu nhân đang ở hậu viện cho lừa ăn, xiêm y không quá vừa người siết đến

một đôi vú trước ngực thấy được thực rõ ràng.

Lưu Kỳ chỉ làm như không thấy, đứng xa xa mà hỏi thăm một tiếng, ở trong

miệng Vương Hồ

Tử, Lưu Kỳ cũng từng nghe về chưởng quầy phu nhân, là một người không

an phận, trước kia cũng là nhân tình của Vương Hồ Tử. Chuyện Vương Hồ

Tử đó nháo ra nàng ấy còn nói ngược, nói là Vương Hồ Tử cưỡng bách,



chưởng quầy là người thành thật, cam nguyện nhận lấy cái nón xanh này,

đây cũng là lí do vì sao lúc ấy Vương Hồ Tử biến thành bò bị đặt ở nơi này.

Lưu Kỳ không muốn đi trêu chọc nàng ta, rốt cuộc hiện ở khách điếm, công

nhiên thông đồng chưởng quầy phu nhân thì không tốt lắm, bị quốc sư biết

thì hắn thật không có trái ngon mà ăn, cho nên từ lúc đầu hắn đã không tiếp

tao hóa này.

Chưởng quầy phu nhân vừa thấy hắn, liền xoắn mông đi tới, Lưu Kỳ theo

bản năng lui lại.

“Lưu lang quân xem thế nào, chính là đói bụng, nô gia phía dưới cho ngài

ăn.”

Lưu Kỳ nghe xong mày nhảy dựng, chưởng quầy phu nhân này mặt mũi lại

rất có thâm ý.

“Đa tạ hảo ý của phu nhân, ta còn chưa đói bụng, chờ lát nữa ăn cơm chiều,

một lần ăn luôn là được.” Lưu Kỳ từ chối.

“Lưu lang quân rốt cuộc là người trẻ tuổi, hôm qua ở kĩ viện uống rượu cả

đêm, hôm nay ngủ cả

ngày, lại vẫn không đói bụng, thân thể cũng thật tốt.” Chưởng quầy phu

nhân che miệng cười nói, lại nhích tới gần bên Lưu Kỳ, một đôi ngực lớn

sắp đụng tới cánh tay Lưu Kỳ.

Lưu Kỳ ha hả cười cười, hỏi: “Phu nhân sao biết hôm qua ta ở nơi nào uống

rượu?”

“Chuyện này sao mà không biết, mùi vị son phấn trên người Lưu lang quân,

vừa vào cửa nô gia đã ngửi thấy rồi, thế nào? Cô nương kĩ viện có thoải

mái? Có hầu hạ tốt công tử?” Chưởng quầy phu nhân vừa hỏi, vừa cách

xiêm y bắt được gậy gộc của Lưu Kỳ.

Đã như vậy, Lưu Kỳ còn không động thủ, làm sao còn là nam nhân, nhìn

bốn bề vắng lặng, cười nói: “Ta nhìn mấy ngày rồi, trên trấn này có thể nói

phu nhân có đôi vú lớn nhất.”

Lưu Kỳ nói, cũng không yếu thế, tay tập kích lên ngực cao ngất của nàng,

bóp lấy.

“Phu nhân là cố ý mặc xiêm y nho nhỏ thít chặt ra một đôi ngực lớn tới câu

dẫn ta a?”

“Nô gia đã câu dẫn công tử bao nhiêu ngày, công tử lại đối với nô gia làm

như không thấy, thật thương tâm nô gia.”

“Vậy sao, khó mà chịu được, vậy bản công tử tới xoa xoa vết thương tâm

cho phu nhân.” Lưu Kỳ nói, tay sờ vào xiêm y chưởng quầy phu nhân, bóp

một cái núm vú vuốt ve.

Hai người đúng là lúc lau súng cướp cò, vừa lúc bị Thu Nhuyễn Nhuyễn

mở cửa sổ thông khí vừa vặn bắt gặp, Thu Nhuyễn Nhuyễn đã sớm thấy bộ

dáng Lưu Kỳ lang thang, đối với việc này 111

thấy nhiều không trách, còn chưởng quầy phu nhân, người sáng suốt đều

nhìn ra được nàng ta là người không an phận.

Thu Nhuyễn Nhuyễn bình tĩnh đóng cửa sổ, tiếng cửa sổ đóng làm bừng

tỉnh một đôi dã uyên ương dưới lầu, hai người vội buông tay ra, chưởng

quầy phu nhân vứt cái mị nhãn với Lưu Kỳ, nói: “Oan gia, hôm nay ngủ

cũng đừng khóa cửa.” Nói xong liền lắc mông đi rồi.

Lưu Kỳ đã lâu mới hồi vị, hiểu rõ những lời này có ý tứ gì, có lẽ nàng ta đã

lặng lẽ tới vài lần, vì hắn ngủ khóa cửa mới không được việc!

Lưu Kỳ không khỏi đắc chí, mị lực lớn thật không có biện pháp a!