Quan Thần

Chương 346: Chong chóng đo chiều gió cuối cùng



- Hừ, anh là vị hôn phu của em, em không lo lắng cho anh thì lo lắng cho ai?!

Tào Thù Lê nói một câu đúng lý hợp tình, cũng có khí thế đặc biệt, Hạ Tưởng nghe xong trong lòng ấm áp, chỉ có người yêu anh thật lòng anh, mới có thể thường xuyên để anh ở trong lòng, sẽ đối xử với anh tốt nhất.

Cô bé còn có khả năng nấu nướng rất khá, chỉ chốc lát sau đã làm xong đồ ăn nóng hôi hổi, Hạ Tưởng liền cùng cô ăn cơm. Trong nhà không có người nào khác, Tào Thù Quân bình thường cũng lười về nhà, vậyl à chỉ còn thế giới của hai người.

Không biết cô bé nghĩ tới cái gì, đang ăn, đột nhiên hai má ửng hồng, ngượng ngùng mà liếc mắt nhìn Hạ Tưởng, lại nhanh chóng dời ánh mắt.

Thực ra hôm nay là một cơ hội hiếm có để bắt lấy cô bé, chỉ có điều trong lòng Hạ Tưởng có tâm tự, thật sự là không có hứng thú, hơn nữa hắn cũng không muốn lần đầu tiên với cô bé lại qua loa cho xong chuyện, hắn muốn có một lần đầu tiên hoàn hảo, muốn cùng cô bé lưu lại một điều gì đó, cho nên sau khi ăn cơm xong, hắn vội vàng thu dọn một chút, lại an ủi cô bé vài câu, liền đi ngủ sớm.

Sáng sớm hôm sau, hắn đã về tới huyện An.

Đối với huyện An mà nói thì du lịch và nông nghiệp là trụ cột. Bước vào mùa đông, công việc cũng ít đi, toàn bộ tòa nhà huyện ủy cũng có vẻ lười nhác đi. Tuy nhiên ở bên trong mấy dựa án lớn còn đang tiến hành. Trước mắt ngoại trừ công trình xây dựng bổ sung các điểm du lịch đã kết thúc nên công việc diễn ra không vội vàng. Ở bên trong dự án xây dựng công trình làng du lịch và công viên lại diễn ra đầy khí thế.

Dự án công viên theo thiết kế thì ít hạng mục, nên về cơ bản hiện tại đã hoàn thành bảy mươi phần trăm (70%), chỉ cần khoảng một tháng nữa là có thể khai trương. Còn theo bản thiết kế làng du lịch thì hạng mục khá nhiều, hiện tại đã hoàn thành phần nền, bắt đầu xây dựng, thi công trên phần nền ấy.

Về việc cải tạo nhà khách huyện ủy cũng đã gần hoàn thành. Tề Á Nam rất thông minh, không hổ là một doanh nhân giỏi trong ngành kinh doanh khách sạn, toàn bộ tường ngoài nhà khách chỉ còn một lần trát vữa, vừa đỡ tốn tiền, làm việc tốn ít thời gian. Các hạng mục bên trong, toàn bộ phương tiện đã được đổi mới, các dụng cụ được chọn mua để sử dụng đều là từ Tập đoàn Tề Thị, giá cả so với bên ngoài cũng rẻ hơn không ít. Việc bồi dưỡng và đào tạo lại các nhân viên phục vụ cũng là từ bộ môn chuyên môn của Tập đoàn Tề Thị phụ trách. Có thể nói, khi một công ty đã hình thành quy mô, phát triển thành tập đoàn thì làm bất cứ việc gì cũng sẽ rất nhẹ nhàng. Bởi vì mỗi tập đoàn đều có một bộ phận phụ trách một chuyên môn nhất định, thân là Tổng giám đốc, chỉ cần điều động các nhân viên của tập đoàn, mệnh lệnh từ trên ban xuống đều phải thực hiện.

Hạ Tưởng vừa lên ban, Khâu Tự Phong liền gọi điện thoại tới, nói là có việc muốn nói.

Giữa văn phòng Khâu Tự Phong, có thêm một bồn hoa. Hạ Tưởng chưa hề nghiên cứu đối với bồn hoa, chỉ có điều nhìn thấy như vậy trông cũng hay, nhưng lại không nói gì đi tới.

Khâu Tự Phong tủm tỉm cười, mời Hạ Tưởng ngồi xuống. Vừa mới nói câu đầu tiên đã khiến Hạ Tưởng giật mình kinh hãi:

- Phó Chủ tịch huyện Hạ, gần đây có phát hiện ra phía sau mình có cái đuôi không?

Khâu Tự Phong nói vậy là có ý gì?

Không thể không nói, Hạ Tưởng đúng là bị hắn làm cho hoảng sợ. Có người theo dõi chuyện của hắn, hiện tại chỉ có Tống Triêu Độ và vài người biết, đến Lý Đinh Sơn hắn cũng không có nói, làm sao Khâu Tự Trọng lại biết? Vừa nghĩ thì cũng rõ được vài phần, liền kín đáo mà cười:

- Làm sao mà Chủ tịch huyện cũng biết điều đó?

- Ừ, là bằng hữu ở Cục An ninh Quốc gia nói cho tôi biết.

Khâu Tự Phong cũng không có ác ý tươi cười, hắn nhìn Hạ Tưởng vài lần đầy ẩn ý, còn nói tiếp:

- Nói ra có lẽ không đúng quy tắc, tuy nhiên nếu Bí thư Cao hạ mệnh lệnh loạn lên, có người thấy không thích, mới lộ ra bên ngoài một ít tin tức cũng là bình thường, anh nói xem có phải vậy không Phó chủ tịch huyện Hạ?

Hạ Tưởng hiểu, khẳng định là Khâu gia và nhân viên an ninh quốc gia có quan hệ tốt đẹp, cho nên Cục An ninh Quốc gia mới có người lộ ra tin tức với Khâu Tự Phong. Nếu hắn ra mặt nói ra, hiển nhiên là có thiện ý, Hạ Tưởng cũng thấy điều đó là đúng, nói:

- Cảm ơn Chủ tịch huyện Khâu đã nhắc nhở, chỉ có điều sự việc rất phức tạp, vì vậy ngài không cần phải để ý chuyện này, tránh phải gặp phiền toái.

Khâu Tự Phong nhìn Hạ Tưởng một lát, kéo tay áo, cười ha hả:

- Phó chủ tịch huyện Hạ nói vậy là có ý gì? Tôi tuy rằng chỉ là một Chủ tịch huyện, so với Bí thư Tỉnh ủy thì cách biệt một trời, nhưng cũng có nghĩa khí. Tôi muốn giúp đỡ cậu, nếu có việc gì cần tôi ra mặt hỗ trợ, chỉ cần trong phạm vi tôi đủ khả năng, tôi nhất định không từ chối!

Hiếm khi thấy Khâu Tự Phong có thể dõng dạc nói như vậy, Hạ Tưởng liền đứng lên, trịnh trọng nói:

- Cảm ơn Chủ tịch huyện Khâu, ý tốt của ngài tôi sẽ ghi nhớ trong lòng. Nếu thực sự có lúc cần ngài giúp, tôi sẽ đến phiền ngài, nhưng ngài không có trách tôi là tốt rồi.

Trở lại văn phòng của mình, Hạ Tưởng còn nhớ lại hôm nay biểu hiện của Khâu Tự Phong có chút khác thường. Hắn đưa ra kết luận rằng, xem chừng Khâu Tự Phong và Mai Hiểu Lâm cũng giống nhau, đều đã biết Cao Thành Tùng sắp bị miễn nhiệm, cho nên mới thể hiện thiện ý với mình, bán cho mình một chút ân tình không mất vốn.

Tiêu Ngũ sau khi giúp Hạ Tưởng theo dõi, sau đó cũng âm thầm chú ý tới Lam Miệt, trước đó liền chủ động đến gần Lam Miệt, thực ra là cũng muốn bảo vệ Lam Miệt. Không ngờ hai người mới quen đã thân, nói chuyện vô cùng ăn ý. Sau đó Tiêu Ngũ báo cáo công việc lại với Hạ Tưởng, còn đặc biệt nhắc tới Lam Miệt, hỏi vài câu về Lam Miệt, khiến Hạ Tưởng trong lòng liền đoán: chẳng lẽ kiếp này Tiêu Ngũ và Phương Mỹ Mỹ không có duyên phận đến với nhau nên đổi thành bị Lam Miệt hấp dẫn sao? Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Sau đó Hạ Tưởng nhận được điện thoại của Tôn Hiện Vĩ. Hiện tại ngoại trừ công việc, hắn đều dùng số mới để liên hệ, hắn không tin nhanh như vậy số mới cũng đã có người nghe lén được. Tôn Hiện Vĩ báo rằng Cao Kiến Viễn cũng không thể chống lại những lợi nhuận hấp dẫn như vậy, bị biểu diễn của Tiêu Ngũ và Chu Hổ níu kéo lại, đương nhiên cũng không thể thiếu phần công lao của Tôn Hiện Vĩ đứng ở phía sau màn. Hiện tại đã tiến hành giai đoạn kiểm toán tiếp theo, nói cách khác tài khoản của Cao Kiến Viễn đã bị đóng băng, tạm thời không chuyển đi được.

Thật là chuyện tốt, sự việc này thật quá tốt khiến người ta hả lòng hả dạ! Hạ Tưởng nghe được tin tức của Tôn Hiện Vĩ, rốt cục thở phào một cái. Hao tổn biết bao tâm trí, cuối cùng cũng làm cho tài khoản của Cao Kiến Viễn bị đóng băng lại, Cao Kiến Viễn không còn tiền, hẳn là sẽ không tiếp tục chạy trốn ra nước ngoài được?

Tất cả mọi việc đều đang phát triển theo phương hướng đã tính trước, cũng nên chiến đấu trực diện được rồi?

Ba ngày sau, tin tức từ thành phố Yến làm người ta kinh ngạc, thường vụ Thành ủy, trưởng ban thư ký Thành ủy Từ Đức Tuyền là người vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, chính thức bị bắt. Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả các quận huyện của thành phố Yến đều không khỏi kinh ngạc.

Sau khi tin tức truyền tới huyện An, trong lòng tất cả mọi người đều hiểu được, vụ án Lệ Triều Sinh như phát súng khởi đầu những cơn sóng, vừa mới bắt đầu đã có những ảnh hưởng rất sâu xa.

Tin tức trước tiên đã truyền tới tai Cao Thành Tùng.

Từ khi sinh ra, đây là lần đầu tiên Cao Thành Tùng cảm thấy lo sợ nhất, đột nhiên nhớ tới việc Cao Kiến Viễn, mà liền chủ động nhượng bộ trên hội nghị thường vụ, đồng ý để Ủy ban Kỷ luật tỉnh bắt Từ Đức Tuyền. Tuy nhiên khi hắn nghe nói Cao Kiến Viễn không nghe lời hắn nói, không có đem tiền chuyển đi chỗ khác đạt được thỏa thuận với bất động sản Giang Sơn, hiện tại tài khoản của bất động sản Lĩnh Tiên cũng đã bị kiểm toán, tạm thời không thể chuyển đi được. Hắn vừa tức vừa vội, lệnh cho Cao Kiến Viễn, bắt hắn phải bỏ ra nước ngoài ngay lập tức, tạm thời phải bỏ qua vấn đề tiền.

Đồng thời Cao Thành Tùng cũng thấy được trước đây đã vội vàng đồng ý cho lập hồ sơ vụ án Từ Đức Tuyền là một bước đi sai lầm. Khi tin Từ Đức Tuyền bị bắt được truyền ra, Cao Thành Tùng đã liên tưởng đến việc Cao Kiến Viễn bị Hạ Tưởng cho vào bẫy. Đây hóa ra đúng là khôn ba năm dại một giờ. Vừa phân ra, vừa hợp tác. Đúng là liên hoàn kế, một sáng một tối, kín mít không có một kẽ hở. Hắn lúc đó mới biết, nên mới muốn cho Cao Kiến Viễn xuất ngoại, chỉ sợ muộn thêm một chút nữa thì thật sự không còn kịp cứu vãn.

Cao Kiễn Viễn ngoài miệng vẫn trả lời, lại không có hành động gì. Lợi nhuận thật lớn, hấp dẫn như một sợi dây thừng trói y lại. Ai cũng không thể cự tuyệt bỏ vốn để có thể kiếm nhiều tiền hơn, hơn nữa Tiêu Ngũ và Chu Hổ diễn rất thật, khiến cho hắn tin và không nghi ngờ. Hắn cho rằng hai người chính là những người mới có tiền, có tiền nhưng lại không có đầu óc, thời cơ tốt như vậy, sao có thể bỏ qua?

Cao Kiến Viễn không có kinh nghiệm buôn bán, rồi vì thế mà xem nhẹ Tiêu Ngũ và Chu Hổ, kể cả khi Cao Thành Tùng khuyên bảo cũng ngoảnh mặt làm ngơ, không nghe theo lời Cao Thành Tùng nói, mà vụng trộm dấu đi. Đợi kiểm toán xong, hắn lấy được tiền của Tiêu Ngũ và Chu Hổ đến tài khoản ngân hàng, sau đó sẽ cao chạy xa bay.

Từ sự việc Từ Đức Tuyền, Cao Kiến Viễn vẫn không nhận thấy sự nguy hiểm, cho rằng khi một Trưởng ban thư ký Thành ủy bị hạ bệ, sẽ không còn sóng gió nữa, có thể thấy rõ ràng là càng không làm liên lụy tới Bí thư Tỉnh ủy. Muốn điều tra một thường vụ Thành ủy, thì phải được Bí thư Tỉnh ủy gật đầu, mà bố mình đã gật đầu thì có thể thấy Từ Đức Tuyền cũng sẽ không làm liên lụy đến Cao gia.

Cao Kiến Viễn cũng không nghĩ nhiều đến vấn đề chính trị, một bên lo ứng phó với Cao Thành Tùng, nói dối hắn là đã làm xong thủ tục ra nước ngoài, một bên thúc giục việc kiểm toán cố gắng xét duyệt xong sớm. Hẵn còn nói Nghiêm Tiểu Thì và Tiêu Ngũ, Chu Hổ phải liên lạc với nhau, để bất cứ lúc nào cũng có thể liên hệ với bất động sản Giang Sơn.

Một tấm lưới lớn vô hình đã giăng ra, rất nhiều người đã ở trong tấm lưới đó, hơn nữa còn bị buộc chặt lại ở trong đó.

Chỉ có điều cũng không ai biết được khi nào lưới sẽ được thu lại? Mà ai là người nắm đầu lưới để thu?

Đến tháng 12 năm 2000, trời bắt đầu lạnh, nhưng mà thời tiết còn không lạnh bằng tâm của Cao Thành Tùng. Hắn như rơi vào trong vực băng, vô cùng lạnh lẽo.

Hắn đã phát hiện ra là không ngờ Cao Kiến Viễn vẫn đang ở thành phố Yến, chẳng những không làm thủ tục ra nước ngoài, mà còn đang âm thầm qua lại với Hạ Tưởng, ý đồ kiếm một khoản lớn. Hắn tức giận đến nỗi thiếu chút nữa bệnh tim tái phát. Sau khi hắn tìm được Cao Kiến Viễn, liền đánh mắng y. Lần đầu tiên từ khi sinh ra Cao Kiến Viễn bị ăn một bạt tai, hắn không kìm nổi giận dữ liền mắng:

- Là mạng sống quan trọng hơn hay là tiền quan trọng hơn? Mày là thằng khốn khiếp, ngay lập tức nhanh cút đi nước ngoài cho tao, hiện tại mày một phút cũng không thể ở lại!

Cao Kiễn Viễn bị Cao Thành Tùng thúc ép, bất đắc dĩ, đành phải thu dọn hành lý rời khỏi thành phố Yến, đi tới Bắc Kinh. Trước khi đi, hắn còn lo lắng, nên lặng lẽ gọi điện thoại cho Nghiêm Tiểu Thì, Nghiêm Tiểu Thì sau khi biết được lại lập tức thông báo cho Hạ Tưởng.

Mà Hạ Tưởng lại thông báo cho Hình Đoan Đài.

Sau đó, Hình Đoan Đài liền gọi điện thoại báo cho người ở Bắc Kinh, ngay khi Cao Kiến Viễn vừa mới đi vào sân bay, đã bị nhân viên tổ chuyên án mặc thường phục bắt, lập tức khống chế, giam giữ ở một địa điểm bí mật ở Bắc Kinh.

Lúc này, Cao Thành Tùng hoàn toàn không biết gì cả, còn tưởng rằng Cao Kiến Viễn đã ra nước ngoài rồi.

Điều làm cho Cao Thành Tùng ủ rũ, chính là hắn đã sắp xếp người theo dõi Tống Triêu Độ và Hạ Tưởng, chẳng những không thu hoạch được gì, còn ngược lại bị Hạ Tưởng trêu đùa một phen. Rơi vào đường cùng, đành phải gọi toàn bộ nhân viên theo dõi quay về. Bởi vì Yến Ca tìm hắn kể khổ, nói là nội bộ Cục An ninh Quốc gia đều có ý kiến phản đối. Cao Thành Tùng chán nản đành phải đồng ý, trong lòng hắn hiện lên một sự đau xót, tường đổ mọi người đẩy thêm, xem ra ngày Cao gia bị sụp đổ thật sự không còn xa.

Chẳng lẽ lão thủ trưởng thực sự không bảo vệ hắn? Cao Thành Tùng đã vài lần gọi điện thoại cho lão thủ trưởng, lão thủ trưởng hoặc là lấy lí do việc này khó không thể tham gia vào và cự tuyệt hắn, hoặc là nói ông ta hiện không làm việc nữa nên cũng không muốn dính líu, hiện tại đang tu thân dưỡng tính, không quan tâm đến chính trị. Cao Thành Tùng tức giận đến hung hăng quăng cả điện thoại, mắng lão thủ trưởng. Trước kia nếu nếu mình không lấy ông ta làm thành chỗ dựa, thì hôm nay mình có bị lạc lối và đi tới kết cục như vậy sao? Hiện tại mình đang thấy có thể tiến thêm một bước thì ông ta lại buông tay mặc kệ, không phải là cố ý đem mình nâng cao lên, sau đó tự làm mình ngã xuống thật mạnh sao?

Thực ra Cao Thành Tùng cũng biết vị trí của hắn lúc nào cũng có nguy cơ. Tuy nhiên phần lớn mọi người đều giống nhau, tâm hồn hắn cũng ảo tưởng, thứ nhất là muốn tận lực bảo vệ chính mình, bảo vệ cái ghể Bí thư Tỉnh ủy, vẫn muốn làm cho đến khi mãn nhiệm, sau đó lại làm tiếp chức vụ Chủ tịch Hội đồng nhân dân, cũng coi như công đức viên mãn, có thể an tâm dưỡng lão. Hai là có thể bắt được người động thủ phía sau, có thể khống chế trong phạm vi, đem một lưới bắt hết Tống Triêu Độ và Hạ Tưởng, đảm bảo hắn ở tỉnh Yến có thể tiếp tục thẳng tiến, không có đối thủ, nhiệm kỳ còn hai năm cuối cố gắng bồi dưỡng lực lượng của mình mạnh mẽ, sớm tính toán dự phòng cho việc lui về phía sau.

Có điều hiện tại dù hắn và Bắc Kinh vẫn liên hệ thông suốt, nhưng vẫn không thể tiếp xúc được với trung tâm cơ mật. Hắn cảm thấy cả lão thủ trưởng và các mối quan hệ bình thường, tất cả đều luôn luôn có vẻ ứng phó gì đó với mình, mặc dù cũng nói rất khéo léo, nhưng hắn vẫn cảm giác rất miễn cưỡng.

Cao Thành Tùng hiện tại hận thấu xương Tống Triêu Độ và Hạ Tưởng, hận không thể tự tay chém một đao, đem hai người tại chỗ giết chết. Liền nhớ lại hồi hắn còn ở nông thôn giết heo cũng như thế, một dao đi xuống cảm thấy thoải mái. Tống Triêu Độ và Hạ Tưởng là con dao nhỏ giết người, làm cho người ta vừa đau lại vừa khó chịu, không chết ngay được, càng khó chịu vô cùng, quả thực còn đau đớn hơn so với việc giết chết hắn ngay bây giờ!

Tống Triêu Độ là người nham hiểm giả dối, Hạ Tưởng là loại khẩu phật tâm xà, hai người một sáng một tối phối hợp với nhau, kín mít không một chút kẽ hở, quả thực là phối hợp tuyệt diệu. Cao Thành Tùng nghĩ rằng Tống Triêu Độ ra tay ở phía sau, hắn liền nhớ lại những việc tưởng như tình cờ trước kia, chẳng hạn như sau khi Hạ Tưởng bị bắt, đột nhiên trong lúc đó Ủy ban Kỷ luật thành phố liền có chuyện nghiêm trọng xảy ra, như việc Hạ Tưởng ngầm điều tra Lệ Triều Sinh, lại vừa ngăn chặn Cao Kiến Viễn, còn Tống Triêu Độ thì trốn ở sau lưng, đầu tiên đem bắt Thẩm Phục Minh, sau lại bắt đến Từ Đức Tuyền, tiếp theo sẽ đến ai?

Vũ Phái Dũng!

Cao Thành Tùng đột nhiên giật mình một cái, bỗng nhiên cả người rét run. Nếu nói việc bắt Lệ Triều Sinh, bắt Từ Đức Tuyền đều không đủ để uy hiếp tính mạng hắn, thậm chí khi Thẩm Phục Minh bị Uỷ ban Kỷ luật Trung ương mang đi, cũng không làm cho hắn có cảm giác nguy hiểm đang đến, một khi Vũ Phái Dũng chính thức bị lập hồ sơ vụ án, thì nghĩa là Bắc Kinh đã ngầm đồng ý cho việc bắt đầu điều tra hắn!

Vũ Phái Dũng chính là chong chóng đo chiều gió cuối cùng, chính là hắn có thể bảo vệ được vị trí Bí thư Tỉnh ủy hay không.

Cao Thành Tùng từ trên ghế nhảy dựng lên, dùng tốc độ nhanh nhất trước nay chưa từng có, đang muốn gọi điện thoại cho Vũ Phái Dũng chính thức báo cho y, khiến y nhất định phải kiềm chế sự kiêu ngạo, đem hết khả năng lau sạch những việc đã làm trước kia, có thể phải bỏ ra tiền thì bỏ ra, trước tiên cứ qua được đã rồi nói sau. Hắn vừa mới cầm điện thoại, thì có tiếng chuông điện thoại liền vang lên.

Cao Thành Tùng còn buồn bực, sửng sốt cầm lấy điện thoại rồi, mà không biết chuông điện thoại ở đâu vẫn còn vang lên? Lập tức lắc đầu cười, đã quên mất bàn làm việc của mình có vài cái điện thoại.

Hóa ra chiếc điện thoại có chuông vang lên là điện thoại màu đỏ, Cao Thành Tùng vừa mới ngồi xuống một chút lại đứng lên, trong mắt ánh lên: chiếc điện thoại màu đỏ là chiếc điện thoại cấp trên ở Bắc Kinh luôn dùng để ra chỉ thị, điện báo. Tất cả đều truyền đạt thông qua chiếc điện thoại màu đỏ này.

Cao Thành Tùng thậm chí khẩn trương đến mức mồ hôi chảy ra, vướng cả tay. Trước kia khi điện thoại màu đỏ vang lên, hầu như là toàn chuyện tốt, hiện tại cũng vẫn là nó vang lên, nhưng trong mắt hắn chiếc điện thoại màu đỏ lại biến thành một quả bom hẹn giờ, nói không chừng sau khi nghe, lại là một tin tức hắn không muốn nhưng vẫn phải chấp nhận.

Nhưng lại không thể không nghe, ai dám khiến lãnh đạo cấp trên phải chờ nửa ngày chứ? Cao Thành Tùng cẩn thận mà cầm lấy ống nghe, nhỏ giọng Alo một tiếng, sau đó giọng cố bình tình nói:

- Xin chào, tôi là Cao Thành Tùng.

- Bí thư Cao, tôi là An Trác Đạt ở Ban Tổ chức Trung ương, tôi có tin tức trước tiên muốn nói cho anh, anh phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.

An Trác Đạt là Phó trưởng Ban Tổ chức Trung ương, quan hệ với Cao Thành Tùng không tệ, y có ý gọi điện thoại muốn báo cho Cao Thành Tùng một tiếng, Trung ương sẽ có sự thay đổi rất quan trọng đối với nhân sự ở tỉnh Yến!

Buông điện thoại, Cao Thành Tùng suy sụp ngồi ở trên ghế, nửa ngày không hề động đậy nửa người. Trong đầu hắn luôn có một ý nghĩ không ngừng xoay chuyển đó là: rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Rốt cục mình liệu còn có một đường lui hay không? Mặc dù An Trác Đạt đã có ý ám chỉ nói để cho hắn về nghỉ là quyết định của tập thể trung ương, là vì muốn lấy đại cục làm trọng, là vì chú ý đến tình hình thực tế của tỉnh Yến, cũng là muốn tỉnh Yến ngày càng phát triển, đồng thời suy xét đến tình trạng sức khỏe của hắn, cũng là trung ương đối với hắn luôn quý trọng và bảo vệ…

Cao Thành Tùng nghe nói như vậy, chung quy cảm thấy có một tâm trạng buồn đau.

Gần như trong cùng một lúc, bên trong trụ sở tỉnh ủy tỉnh yến, một mạch nước ngầm bắt đầu chảy ra. Máy điện thoại của nhiều người vang lên không ngừng, sau khi nghe điện thoại, có người mặt mũi đầy vẻ vui mừng, có người lại âm thầm lắc đầu, có người im lặng không nói gì, cúi đầu trầm tư. Tóm lại, toàn bộ bên trong tỉnh ủy, mọi người không còn lòng dạ nào để làm việc, đều muốn tìm người quen ở mọi nơi trao đổi quan điểm, không ít người phải suy nghĩ, suy nghĩ làm thế nào để tiếp nhận một sự thay đổi lớn sắp bắt đầu.