Quan Hệ Thuê Mướn: Bà Lâm, Xin Giơ Cao Đánh Khẽ

Chương 43: 43




“Không sao, Khánh Quyền xuất sắc trong mọi mặt, có những người phụ nữ khác nhung nhớ cũng là điều đương nhiên.

Nếu tôi ghen với từng người thì đã thành hũ giấm từ lâu rồi.”
Bà Lâm cũng nói giúp: “Điểm này của Thi Nguyệt rất tốt, tính tình tốt lại cởi mở, không thích gây sự như những người phụ nữ khác.

Đàn ông bận rộn thì biết cách thấu hiểu, không khóc lóc làm loạn đòi này đòi kia.

Con bé hiểu chuyện nên tôi mới thích con bé đến vậy.”
Lời này của bà Lâm dường như còn có ý khác.
Sắc mặt Dương Linh Hạ hơi thay đổi.
Còn Lục Thi Nguyệt thì thầm nghĩ trong lòng bà Lâm cũng không thích Dương Linh Hạ lắm.


Cũng phải, người phụ nữ đã từng phản bội con trai mình, nếu là cô thì cô cũng chẳng thích nổi.
Bà Lâm vỗ vỗ mu bàn tay Lục Thi Nguyệt: “Thi Nguyệt, con lên xem Khánh Quyền đang làm gì đi, thay quần áo thôi mà sao lâu vậy?”
Lục Thi Nguyệt đứng dậy: “Hai bác cứ ngồi đây nhé, cháu xin phép lên xem Khánh Quyền thế nào.”.

Truyện Trinh Thám
Sau khi Lục Thi Nguyệt đi, bà Lâm nâng ly trà lên, tao nhã ngấp một ngụm: “Hai đứa này kết hôn bốn năm rồi vẫn tình cảm vậy đấy, lúc nào cũng chỉ mong được dính lấy nhau, đôi lúc người già chúng tôi nhìn cũng không vừa mắt, ông bà đừng để ý nhé.”
Sắc mặt ba mẹ Dương không được tốt lắm.
Bà Lâm làm như không nhìn thấy, lại cười bảo: “Linh Hạ, cháu cũng không còn trẻ nữa, đã tìm được bạn trai mới ở châu Âu chưa?”
Dương Linh Hạ mỉm cười trả lời: “Công việc của cháu bận rộn, thời gian này phải đi diễn khắp nơi, không ở đâu được lâu dài.

Nhưng cháu định vài tháng nữa sẽ về nước, sau đó định cư ở đây luôn.”
“Đang phát triển tốt ở châu Âu, tiền lương cũng cao, mà nước ngoài cũng nhiều đàn ông xuất sắc, sao cháu không xem xét tiếp tục phát triển ở châu Âu?” Bà Lâm nói, suýt thì bà đã nói rằng ở lại nước ngoài luôn đi, đừng về gây hoạ cho con tôi nữa.
Vẻ mặt Dương Linh Hạ không đổi, cô ta cười trả lời: “Nước ngoài có tốt hơn nữa nhưng không có người mình nhung nhớ, trong lòng cũng trống rỗng, chi bằng lựa chọn về nước phát triển dì ạ.”
Bà Lâm rót trà cho ông Lâm: “Ông à, nhà người ta lâu lắm mới tới chơi, sao ông cứ im như thóc thế, dù sao cũng phải nói với khách đôi câu chứ.”
Cuối cùng ba Lâm cũng chịu ngẩng đầu lên, vẻ ngoài của ông giống Lâm Khánh Quyền đến bảy tám phần, nhưng ánh mắt dịu dàng hơn Lâm Khánh Quyền một chút, ông đeo kính trông như một thương gia đầy mùi tiền, lại như một vị học giả học rộng biết nhiều.
“Ông Dương, mấy ngày trước tôi có được bộ cờ rất hay, lát nữa ăn xong chúng ta chơi vài ván đi.”
Ba Dương cười bảo: “Tôi cũng đang ngứa tay muốn tìm người chơi cờ cùng đây, không ngờ ông lại lên tiếng trước.


Được, lát nữa ăn cơm xong chúng ta cùng nhau đánh cờ, trước nay ông vẫn luôn thắng tôi, hôm nay tôi phải lật lại một ván mới được.”
Ba Lâm gật đầu: “Được, lát nữa ăn xong chúng tôi sẽ chơi thoả thích.”
Bà Lâm cười: “Ông đó, già rồi, người ta ở tuổi này đã về hưu ở nhà dưỡng lão, ông thì cứ ngồi ở công ty, sở thích duy nhất là đánh cờ, nếu hôm nào ông đổi sở thích khác, tôi sẽ vui lắm đấy.”
Ba Lâm chỉ yên lặng lắng nghe.
Dương Linh Hạ tươi cười: “Dì à, cháu thấy sở thích này của chú rất tốt, rèn luyện bản thân lại có thể rèn tính nhẫn nại, còn có thể trò chuyện cùng ba cháu, chẳng trách hai người có thể làm bạn mấy chục năm.”
Bà Lâm chỉ cười.
Lúc này Lâm Mỹ Đình xách túi LV, đi đôi giày cao gót mười lăm centi bước vào, nhìn thấy Dương Linh Hạ đang ngồi trên sofa, hai mắt cô ta mở to rồi bước nhanh đến, giật mình hét lên: “Linh Hạ, chị về rồi à?”
Dương Linh Hạ đứng dậy, dang hai tay, Lâm Mỹ Đình nhiệt tình ôm lấy cô ta: “Linh Hạ, chị về lúc nào vậy, sao không gọi điện báo trước cho em một tiếng?”
Dương Linh Hạ cười bảo: “Mới về hai ngày trước thôi, chị vẫn luôn bận biểu diễn, không có thời gian, hôm nay có chút thời gian nên tới thăm cô chú cùng ba mẹ.”
Lâm Mỹ Đình ngồi xuống với Dương Linh Hạ: “Chị gặp anh em chưa?”
Dương Linh Hạ gật đầu.
Lâm Mỹ Đình cũng không hề kiêng kỵ gì: “Vậy chị định khi nào thì quay lại với anh trai em?”
Lừa này vừa thốt ra, Lâm Khánh Quyền và Lục Thi Nguyệt vừa từ trên lầu xuống tình cờ nghe thấy, mà sắc mặt bà Lâm thì sầm xuống, bà bảo: “Mỹ Đình, sao con lại ăn nói như thế hả? Anh con và chị dâu con đã kết hôn bốn năm rồi, con nói như thế khiến người khác hiểu nhầm thì phải làm sao?”
Lâm Mỹ Đình bĩu môi khinh thường: “Mẹ, mẹ đừng gọi là chị dâu nữa.


Một không bối cảnh, hai không có tiền, anh con lấy chị ta chắc chắn là có lý do.

Con thấy chị ta vì tiền của nhà chúng ta nên mới tới đây, con chưa bao giờ thừa nhận chị ta là chị dâu, chỉ có mẹ coi chị ta như con gái ruột thôi…”
“Vẫn nói linh tinh được à! Thường ngày mẹ dạy con ăn nói với người thân của mình như vậy sao?” Bà Lâm nghiêm mặt nói.
Lâm Mỹ Đình tủi thân nhìn Dương Linh Hạ: “Linh Hạ, không biết người chị dâu kia của em đã cho mẹ uống thuốc gì mà mẹ còn thương chị ta hơn cả đứa con gái ruột là em nữa.”
Trong mắt Dương Linh Hạ thoáng qua một tia sắc bén, nhưng ngoài mặt lại khẽ cười: “Mỹ Đình, dì đối xử như vậy là công bằng nhất, dì ấy yêu thương con dâu như vậy chắc chắn chị dâu em có điều gì đặc biệt hơn người khác.”
Lâm Mỹ Đình đang định nói thì Lục Thi Nguyệt ở trên lầu đã lên tiếng trước: “Ba, mẹ, con và Khánh Quyền xuống rồi.”
Nói xong cô khoác vai Lâm Khánh Quyền, anh chỉ nhìn cô một cái rồi thôi, cũng rất nể mặt cô mà không hất tay cô ra.
Xuống lầu, Lục Thi Nguyệt và Lâm Khánh Quyền ngồi ở ghế sofa bên kia, Lâm Mỹ Đình khinh bỉ liếc cô, dùng âm lượng mà tất cả mọi người có mặt đều có thể nghe thấy: “Hàng thay thế là hàng thay thế, hàng chính hãng đã về, hàng thay thế chỉ có thể nhường lại thôi.”.