Quan Hệ Thuê Mướn: Bà Lâm, Xin Giơ Cao Đánh Khẽ

Chương 40: 40




Lục Thi Nguyệt cười quyến rũ không sợ chết: “Tổng giám đốc Lâm tiêu nhiều tiền cho em như vậy chẳng phải là muốn giải quyết vấn đề sinh lý cùng em sao?”
Ngừng một chút, cô lại nói: “Cô Dương đã về rồi, thế mà tổng giám đốc Lâm lại không nhào về phía cô ấy như hổ đói, anh không sợ cô Dương không thoả mãn à?”
Sắc mặt Lâm Khánh Quyền lập tức trầm xuống, anh hạ thấp giọng: “Lục Thi Nguyệt, tốt nhất hãy giữ miệng em cho sạch sẽ, trước nay Linh Hạ luôn đơn thuần, đừng áp đặt những suy nghĩ bẩn thỉu của em lên cô ấy.”
“Cô Dương đơn thuần? Nếu cô ta đơn thuần thì đã chẳng có được số điện thoại của em dù ở tận châu Âu xa xôi, còn gọi điện đe doạ em nữa.

Có điều nhìn bề ngoài thì đúng là cô ta rất đơn thuần, chẳng trách tổng giám đốc Lâm cứ nhớ nhung cô ta mãi, đàn ông chẳng phải đều thích kiểu này sao?”
Vẻ mặt Lâm Khánh Quyền lại càng khó coi hơn, anh nhìn cô hung ác: “Lục Thi Nguyệt, tôi cứ nghĩ em là một người an phận, không ngờ lòng dạ em lại độc ác như vậy, coi như tôi đã nhìn nhầm em.”
Lục Thi Nguyệt không nhịn được bật cười thành tiếng: “Câu này của tổng giám đốc Lâm là có ý gì?”
Lâm Khánh Quyền rời khỏi người cô, xuống giường, chỉnh lại áo sơ mi không mấy xộc xệch, nói mà đầu cũng không ngoảnh lại: “Tốt nhất em đừng có suy nghĩ xấu về Linh Hạ, còn khi nào ly hôn tôi sẽ thông báo cho em sau, bây giờ Linh Hạ vẫn chưa muốn về nước nên em phải tiếp tục làm nửa kia của tôi, đến khi nào cô ấy quyết định phát triển trong nước thì tôi sẽ cho em tự do.”
Lục Thi Nguyệt nở nụ cười khổ, cô không chỉ phải làm thế thân của Dương Linh Hạ, bây giờ còn phải thoả mãn nhu cầu về cuộc sống riêng tư của anh nữa.
“Tổng giám đốc Lâm không sợ tôi tức giận sẽ bỏ đi sao?”

“Ban đầu lúc ký hợp đồng ở văn phòng luật sư đã có đóng dấu, em muốn gánh khoản nợ 300 tỷ thì cứ đi thoải mái.”
Chỉ biết dùng tiền để gây sức ép cho cô.
“Tổng giám đốc Lâm, anh là đàn ông mà lại lấy quyền đè người, lấy tiền ép người, anh không cảm thấy hèn hạ, vô liêm sỉ sao?”
Lâm Khánh Quyền quay người lại: “Tôi còn có thể hèn hạ, vô liêm sỉ hơn nữa đấy, em có muốn thử không?”
Lục Thi Nguyệt xuống giường, đi đến sau lưng Lâm Khánh Quyền, vòng tay ôm eo anh: “Ông xã, dù chúng ta kết hôn theo hợp đồng hay là kết hôn hai bên tình nguyện thì chúng ta cũng đã là vợ chồng được bốn năm rồi, dù sau này ly hôn cũng không cần phải cứng nhắc như vậy, anh nghĩ sao?”
“Em có thể nghĩ được như vậy đương nhiên là tốt nhất.”
Lục Thi Nguyệt ngọt ngào nói: “Em vẫn luôn nghĩ như vậy mà.”
Ngừng một chút, Lục Thi Nguyệt lại nói: “Ông xã, em hơi mệt với những ngày tháng cứ thức dậy không phải đi dạo phố thì cũng là đi mua sắm rồi, vậy nên em đã nhờ người tìm việc giúp, thứ hai này đi làm, chắc anh không phản đối đâu đúng không?”
Lâm Khánh Quyền quay người lại: “Em thiếu tiền à?”
Lục Thi Nguyệt cười trả lời: “Mỗi tháng tổng giám đốc Lâm đưa bao nhiêu tiền tiêu vặt như vậy, em có thể thiếu tiền được sao? Chỉ là nhàm chán thôi, em muốn tìm một công việc nghiêm túc để giết thời gian.”
Lâm Khánh Quyền gật đầu: “Em muốn đi làm thì cũng được thôi.

Công ty ở đâu?”
Lục Thi Nguyệt thuận miệng nói địa chỉ.
Lâm Khánh Quyền bảo: “Vị trí tốt, có điều tôi chưa nghe tên công ty này bao giờ.

Mới mở à?”
“Cũng mở được vài năm rồi, nhưng tập đoàn Lâm thị là tập đoàn lớn, tổng giám đốc Lâm lại là người bận rộn, chưa nghe tới bao giờ cũng là điều có thể hiểu.

Vậy nghĩa là anh đồng ý rồi phải không?”
“Khi kết hôn, giấy trắng mực đen đã viết rõ ràng, tôi sẽ không can thiệp vào tình bạn của em, cũng không can thiệp vào công việc của em, nhưng trong lúc làm việc không được quyến rũ người đàn ông khác, nếu để tôi biết thì em sẽ phải chịu khổ đấy.”

Lục Thi Nguyệt bĩu môi: “Bá đạo.”
“Em là vợ tôi, chỉ có thể phục vụ một mình tôi, những người khác, em đừng hòng.”
“Tổng giám đốc Lâm, em sắp không còn là vợ anh nữa rồi.

Đến lúc đó em sẽ học theo anh, trái một anh chàng rắn rỏi, phải một anh người mẫu cao ráo, hưởng thụ cảm giác được nhiều người chăm sóc.”
Mặt Lâm Khánh Quyền lúc này đã đen sì.
“Lục Thi Nguyệt, em có thể giữ chút thể diện được không?”
“Rất có thể diện rồi đó chứ.”
Lâm Khánh Quyền sầm mặt: “Nếu em dám tìm người đàn ông khác thì tôi sẽ đánh gãy chân em.”
“Tổng giám đốc Lâm, anh quá bá đạo rồi đó, dù sao chúng ta cũng không có quan hệ gì nữa rồi.”
“Dẹp ngay những suy nghĩ quái đản đó của em đi.

Trước khi tôi nói dừng lại, em đừng hòng rời đi.” Nói xong Lâm Khánh Quyền ra khỏi phòng ngủ, đi đến phòng làm việc.
Lục Thi Nguyệt vô tội chớp chớp măt, chỉ cảm thấy cô ngày càng không đoán được Lâm Khánh Quyền đang nghĩ gì.


Người nói ly hôn là anh, người nói yêu Dương Linh Hạ cũng là anh, bây giờ Dương Linh Hạ về rồi, anh không chạy đến níu kéo người ta đi còn dây dưa không rõ với cô, cô thật sự không hiểu nổi anh có ý gì.
Cô lắc đầu, cầm váy ngủ vào phóng tắm tắm nước nóng, sau khi đi ra thì tới phòng bếp pha một ly sữa bò không đường, mang lên lầu, gõ cửa, nhận được sự cho phép của Lâm Khánh Quyền mới đẩy cửa đi vào.
“Tổng giám đốc Lâm, em pha sữa bò cho anh rồi, uống trước khi đi ngủ rất tốt cho sức khoẻ.” Lục Thi Nguyệt nghiêng người đặt ly sữa bò trước mặt Lâm Khánh Quyền, đúng lúc anh ngẩng đầu lên, nhìn dáng người cô qua váy ngủ, hai mắt anh bỗng tối lại.
Lục Thi Nguyệt rất hài hòng với phản ứng của anh, như có như không bắt đầu quyến rũ anh: “Tổng giám đốc Lâm, cũng muộn rồi, đến lúc đi ngủ rồi đó?”
Lâm Khánh Quyền thừa nhận Lục Thi Nguyệt là một yêu tinh quyến rũ trời sinh, yêu tinh như vậy, không cần làm việc cũng được đàn ông nâng niu, tiền bạc, túi xách, quần áo, giày dép hàng hiệu xài không hết.
Cô rất biết cách khiến đàn ông vui lòng nên anh mới say mê cơ thể cô, vừa nghĩ đến một ngày nào đó cô sẽ thuộc về người đàn ông khác, mặt anh lại tối sầm lại.
Giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng cứng rắn: “Sau này đi gặp người đàn ông khác thì ăn mặc kín đáo một chút cho tôi, xem em ăn mặc cái gì đây?”
Lục Thi Nguyệt cảm thấy hơi khó hiểu, cô vô tội nhìn anh: “Tổng giám đốc Lâm, chẳng phải anh thích em như thế này sao? Nếu em không có phản ứng gì, nằm im như cá chết giống ni cô thì đã bị anh đá ra khỏi nhà từ lâu rồi.”
Sắc mặt Lâm Khánh Quyền vẫn rất khó coi.
“Tổng giám đốc Lâm, nhìn dáng vẻ này của anh rất giống người chồng ghen tuông đấy, không phải anh đã yêu em rồi đấy chứ?”.