Phu Nhân Tại Thượng

Chương 94



"Cửu Mị là muốn ở lại trong cung hay là muốn theo ta quay về Bình Âm Huyện đây?" Lý Trì Nguyệt tránh né vấn đề của Đồ Thập Mị, quay đầu đi hỏi Đồ Cửu Mị, lúc này trả lời thế nào cũng không đúng, nàng cũng chỉ có thể để Đồ Cửu Mị trả lời.

Đồ Cửu Mị cảm thấy đây là củ khoai nóng phỏng tay, nóng đến Đồ Cửu Mị đứng ngồi không yên, nhìn phu nhân Đồ Cửu Mị liền muốn nói với phu nhân nói nàng muốn theo phu nhân quay về Bình Âm Huyện, nhưng nàng lại nghĩ đến ước định giữa nàng và muội muội. Muội muội muốn nàng trước đó trở về cùng phu nhân có thể ở trong cung bồi nàng, dỗ dành nàng hài lòng, cũng đã ước định lần đầu tiên nhìn thấy phu nhân vô luận chuyện gì đều phải theo ý Thập Muội, mặc kệ phu nhân sẽ hỏi nàng có muốn theo nàng trở về hay không cũng không thể trực tiếp trả lời. Đồ Cửu Mị không muốn ở lại trong cung bồi muội muội nên đối với muội muội có chút hổ thẹn, liền muốn bù đắp cho muội muội, vì vậy lúc này liền quyết định thuận theo ý của muội muội.

"Ta muốn ở trong cung hảo hảo bồi thập muội." Lúc Đồ Cửu Mị nói lời này cũng không dám nhìn Trì Nguyệt, giọng nói càng nói càng nhỏ, thiếu chút nữa đem khuôn mặt dán trên mặt đất.

Đồ Thập Mị nhìn tỷ tỷ không chịu thua kém nhà mình, thực sự là có chút không vui, nhưng tóm lại vẫn là nghe theo ý nàng.

"Nga, đã như vậy, Trì Nguyệt cũng không ép buộc, Trì Nguyệt còn muốn đi thỉnh an thái hậu, xin cáo lui trước." Lý Trì Nguyệt ngữ khí có chút thanh lãnh, đừng nói là Đồ Thập Mị nghe ra bên trong không vui mà ngay cả Đồ Cửu Mị cũng lập tức nhận thấy tâm trạng của phu nhân không thích hợp.

"Phu nhân......" Đồ Cửu Mị không thể chịu được phu nhân không vui, có chút lo lắng gọi Lý Trì Nguyệt.

Bất quá Lý Trì Nguyệt không để ý nàng, ngay cả ánh mắt cũng keo kiệt cho nàng, Đồ Cửu Mị vốn dĩ đứng ngồi không yên càng thêm hoảng loạn, hận không thể lập tức giải thích cùng phu nhân, vừa rồi nói ra cũng không phải bản ý của nàng.

"Đã như vậy, Thập Mị sẽ không giữ quận chúa nữa." Đồ Thập Mị không một vết tích kéo tỷ tỷ, nhắc nhở nàng việc đã đáp ứng.

Lý Trì Nguyệt rời khỏi, chưa từng đem ánh mắt chuyển đến trên người Đồ Cửu Mị, Đồ Cửu Mị cảm thấy phu nhân nhất định là tức giận nàng, trong lòng nàng lo lắng vạn phần nhưng hết lần này tới lần khác bị muội muội lôi kéo, cũng chỉ mở to mắt nhìn phu nhân rời khỏi tầm mắt của mình, chỉ cảm thấy bóng lưng của phu nhân lạnh lùng, tựa hồ đối với nàng không chút nào lưu luyến.

"Phu nhân nhất định là giận ta rồi." Trong lòng Đồ Cửu Mị nửa khắc cũng không yên.

"Chút chuyện nhỏ cũng chịu không nổi, tỷ tỷ vẫn nên bỏ đi." Đồ Thập Mị khuyên nhủ, trong lòng cười lạnh, nàng chính là muốn cho Lý Trì Nguyệt không thoải mái nhưng Lý Trì Nguyệt phản ứng như vậy khiến Đồ Thập Mị có chút không quá hài lòng. Nếu như thật sự khó chịu, chứng tỏ nàng ta quá ngốc, một chút nỗ lực cũng không có mà đã lùi bước, không phải người nàng để tâm, nếu Lý Trì Nguyệt hiển nhiên không phải khiếp nhược như vậy thì đó chính là giả vờ, điều này chứng tỏ Lý Trì Nguyệt đối với tỷ tỷ dùng tình còn chưa đủ sâu sắc, cho dù vì tỷ tỷ bỏ đi một chút thanh cao cũng không nguyện ý. Tuy rằng Đồ Thập Mị biết Lý Trì Nguyệt là người như vậy, cho dù dùng tình cũng sẽ không giống tỷ tỷ hận không thể moi tim ra giao cho người trong lòng, nhưng Đồ Thập Mị bao che khuyết điểm, chung quy hy vọng tỷ tỷ có được cảm tình tương xứng. Cho nên Lý Trì Nguyệt càng là như vậy Đồ Thập Mị lại càng không muốn để Lý Trì Nguyệt dễ dàng cướp đi tỷ tỷ bên cạnh nàng.

"Nàng nhất định là tức giận mới không muốn để ý ta......" Đồ Cửu Mị coi như không nghe thấy muội muội nói cái gì, một lòng hoàn toàn theo phu nhân rời khỏi mà rời đi.

Đồ Thập Mị nheo mắt, trong lòng rất không thống khoái, nhưng chút không thoải mái cũng không bị Đồ Cửu Mị phát hiện.

"Thập Mị......" Đồ Cửu Mị khẩn cầu nhìn Đồ Thập Mị, ý tứ của Đồ Cửu Mị, Đồ Thập Mị làm sao không hiểu, Đồ Thập Mị trăm triệu không muốn để tỷ tỷ đi tìm Lý Trì Nguyệt, nàng thực sự không muốn để Lý Trì Nguyệt quá đắc ý, cho nên Đồ Thập Mị dời đi ánh mắt, làm bộ không thấy được Đồ Cửu Mị khẩn cầu.

"Thập Mị......" Đồ Cửu Mị nắm tay áo Đồ Thập Mị, lo lắng đến đôi mắt đều có một chút đỏ lên.

Đồ Thập Mị hiện tại muốn làm như không thấy cũng không được, tỷ tỷ thực sự là không có tiền đồ, mà thôi, tâm cũng không giữ được, giữ lại người thì làm gì, chỉ làm cho nàng không vui, Đồ Thập Mị không phải người không có việc gì lại tự tìm ngột ngạt.

"Nếu tỷ tỷ muốn tìm nàng, vậy thì đi đi, nói cho cùng hiện tại trong đầu tỷ tỷ cũng chỉ có nàng, nếu sớm biết...." Giọng nói của Đồ Thập Mị đến sau đó dần dần biến mất, thấy đôi mắt tỷ tỷ ửng đỏ trong lòng liền có một chút khó chịu, tỷ tỷ thật đúng là không tiền đồ.

"Ân?" Đồ Cửu Mị không giải thích được nhìn muội muội lớn lên gần như tương tự nàng.

"Không có việc gì." Đồ Thập Mị nhàn nhạt đáp.

"Ngươi đáp ứng, không giận ta." Đồ Cửu Mị biết muội muội mang thù, có chút lo lắng hướng Đồ Thập Mị muốn được cam đoan.

Đồ Thập Mị gật đầu, nàng có thể không giận tỷ tỷ, cũng không đại biểu nàng không tức giận Lý Trì Nguyệt.

"Huyên Nhi, đưa tỷ tỷ đến ngoài điện của thái hậu, quận chúa chắc cũng sắp thỉnh an xong rồi." Đồ Cửu Mị để tâm phúc nha hoàn đưa tỷ tỷ nhà mình đi tìm Lý Trì Nguyệt.

"Thập Muội là tốt nhất." Đồ Cửu Mị hài lòng nói với Đồ Thập Mị.

Đồ Thập Mị miễn cưỡng lộ ra một nụ cười cho tỷ tỷ xem.

Đồ Cửu Mị nhìn thấy muội muội cười mới có một chút yên tâm, muội muội thật sự muốn để nàng đi tìm phu nhân. Vì vậy hận không thể như một cơn gió bay ra khỏi đây, nhưng Huyên Nhi cô nương lại đi rất thong thả khiến Đồ Cửu Mị rất nóng lòng.

"Cửu cô nương, chúng ta ở chỗ này chờ là được rồi, lát nữa quận chúa nhất định sẽ đi qua nơi này." Huyên Nhi không hổ là tâm phúc nha hoàn bên cạnh Đồ Thập Mị, thay Đồ Cửu Mị tìm một nơi bí ẩn có thể chờ Lý Trì Nguyệt đến.

Quả nhiên, mới qua một khắc, Đồ Cửu Mị rất xa đã thấy bóng dáng của phu nhân, sau đó liền vội vàng chạy đến.

Lý Trì Nguyệt nhìn thấy Đồ Cửu Mị chờ ở chỗ này, hiển nhiên cũng có chút ngoài ý muốn, nàng không nghĩ đến Đồ Thập Mị sẽ thả Đồ Cửu Mị đi. Suy nghĩ một chút, nàng liền biết câu trả lời của Đồ Cửu Mị cũng không phải đáp án trong lòng nàng, dù sao Đồ Thập Mị muốn cho Đồ Cửu Mị đổi đáp án tuyệt đối là có biện pháp, nhưng trong lòng vẫn có chút không thống khoái, nhưng nàng nghĩ đến bản thân vô luận phản ứng thế nào thì Đồ Thập Mị đại khái đều sẽ không hài lòng, đã như vậy, hà tất phải lưu tâm khiến bản thân không thoải mái đây! Càng tỏ ra không thoải mái nên liền mượn cớ thỉnh an thái hậu, tìm một chút đề tài khiến thái hậu chủ động giữ nàng ở lại trong cung vài ngày, dù sao vì tỏ rõ lập trường nên quay về phủ Túc Thân Vương cũng không thích hợp, quan trong nhất là nàng có chút lo lắng để Đồ Cửu Mị ở lại trong cung.

"Phu nhân....." Đồ Cửu Mị vừa đến trước mặt phu nhân đã bắt lấy tay nàng.

"Thế nào?" Lý Trì Nguyệt nhìn thấy Đồ Cửu Mị vẻ mặt ôn nhu, không thoải mái trong lòng tản đi một ít.

"Phu nhân, vừa rồi ta nói như vậy vốn không phải bản ý của ta, ta là muốn cùng phu nhân quay về Bình Âm Huyện, không thể ở trong cung bồi muội muội lòng ta có chút hổ thẹn, không tiện ngay mặt bác bỏ ý tứ của muội muội....." Đồ Cửu Mị gấp gáp giải thích.

"Ta biết." Lý Trì Nguyệt ôn hoà nói.

"Ngươi nếu biết vì sao còn không để ý người ta?" Đồ Cửu Mị nhìn thấy ngữ khí cùng thần thái của phu nhân quả thật không giống đang tức giận, liền có một chút tức giận chất vấn, phu nhân nhất định không biết nàng vừa rồi cho rằng phu nhân tức giận trong lòng có bao nhiêu lo lắng cùng bất an, nhưng phu nhân không tức giận cũng không để ý nàng, ngẫm lại, Đồ Cửu Mị cảm thấy có chút tức giận.

"Để ý ngươi, ngươi có thể sửa lời sao?" Lý Trì Nguyệt nhướng mày hỏi ngược lại, nha đầu này cũng dám chất vấn nàng, nàng không thoải mái là sự thật.

"Ta đây sẽ không cần lo lắng như vậy." Đồ Cửu Mị vừa nghe lập tức chột dạ, nhược nhược biện giải.

"Nói vậy, ngươi có thể yên tâm thoải mái bồi muội muội ở lại trong cung sao?" Lý Trì Nguyệt tiếp tục hỏi ngược lại.

"Không phải, thực sự không phải như thế....." Đồ Cửu Mị biện giải càng lúc càng chột dạ, ngữ khí cũng càng ngày càng yếu.

"Phu nhân không nên tức giận được không, ta sợ nhất phu nhân tức giận." Đồ Cửu Mị ôn tồn dỗ dành, nàng sợ nhất phu nhân không để ý đến nàng.

"Ta không tức giận, ngươi lập tức quay về chỗ của muội muội ngươi đi." Trong cung không thể so với trong viện của nàng, đứng ở đây nói chuyện tóm lại là không quá thuận tiện, bất quá ngửi mị hương đặc hữu trên người Đồ Cửu Mị, tham lam hít lấy, nàng biết bản thân tưởng niệm vị đạo trên người Đồ Cửu Mị, lúc này so với bất cứ lúc nào đều phải tưởng niệm, hận không thể hung hăng dày vò nàng, khiến cổ mị hương kia cùng mồ hôi càng đậm hơn, bất quá Lý Trì Nguyệt lập tức thu hồi tâm tư của bản thân, dù sao thì người trước mắt cũng sắp bị người đoạt đi rồi!

"Người ta đã nhiều ngày không gặp phu nhân, rất nhớ phu nhân, muốn cùng phu nhân nói thêm một chút, lẽ nào phu nhân không nhớ ta sao?" Đồ Cửu Mị gần như muốn đem tay Lý Trì Nguyệt xoa nắn trên ngực mình.

"Ngươi ra ngoài lâu như vậy, muội muội ngươi sẽ mất hứng." Lý Trì Nguyệt nhắc nhở Đồ Cửu Mị, nàng có một muội muội lòng dạ hẹp hòi.

"Phu nhân!" Đồ Cửu Mị không muốn Lý Trì Nguyệt dời đề tài, muốn từ trong miệng phu nhân cạy ra một chữ nhớ.

"Ngươi so với tiểu tử kia còn dính người hơn." Lý Trì Nguyệt thực sự có chút không quen, cảm thấy buồn nôn.

"Người ta chỉ dính phu nhân, phu nhân mấy ngày nay rốt cuộc có nhớ ta hay không? Hôm nay phu nhân nói thích ta, ta vui vẻ đến phá hủy......" Đồ Cửu Mị không tự giác mà hướng Lý Trì Nguyệt làm nũng, nàng càng lúc càng thích thân cận phu nhân, nàng nhớ những ngày ở hầu phủ cùng phu nhân thì thầm tiếp xúc, vô tận triền miên.

Lý Trì Nguyệt cũng không muốn tiếp tục chuyện liếc mắt đưa tình trước công chúng trong cung này cùng Đồ Cửu Mị, tuy rằng Đồ Cửu Mị đã chọn một chỗ kín đáo nhưng rốt cuộc cũng không phải chỗ của nàng, khiến Lý Trì Nguyệt theo bản năng không có cảm giác an toàn. Nhưng Đồ Cửu Mị chấp nhất như vậy không đuổi là không được, cho nên Lý Trì Nguyệt đơn giản bắt lấy tay Đồ Cửu Mị, viết một chỗ trong bàn tay Đồ Cửu Mị, sau đó liền buông ra.

Đồ Cửu Mị nắm bàn tay mình cười khúc khích, Lý Trì Nguyệt bị Đồ Cửu Mị cười đến cả người không được tự nhiên.

"Ta còn phải đi thỉnh an mấy vị thái phi, ngươi lập tức quay về chỗ muội muội ngươi đi." Lý Trì Nguyệt lần thứ hai nhắc nhở, vừa rồi từ chỗ Hoàng Thượng đi ra liền đến chỗ muội muội nàng, đã là rất không quy tắc rồi, không thể lại phá hủy quy tắc, lễ nghĩ bề ngoài vẫn phải làm.

Đồ Cửu Mị nhìn thấy phu nhân quả thật còn có việc muốn làm, cũng không quấn quít lấy, vì vậy vô cùng không muốn mà nga một tiếng mới để Lý Trì Nguyệt rời khỏi. Nàng cảm thấy phu nhân ở trong cung thật ra rất câu nệ hơn nữa rất không hài lòng, một chút cũng không tự tại giống như ở Hầu phủ, phu nhân dường như từ sau khi nàng muốn đến kinh thành vẫn luôn có tâm sự, nàng muốn sớm cùng phu nhân quay về Bình Âm Huyện, trở về thì tốt rồi, nhưng nàng lại luyến tiếc muội muội, thật là có chút khó xử, bất quá trong đầu sớm đã nghiêng về phía sớm cùng phu nhân trở về.