Phu Nhân Tại Thượng

Chương 58



Lý Trì Nguyệt nhìn vào trong gương thấy cổ mình bị quấn vài vòng, muốn bao nhiêu ngốc nghếch thì có bấy nhiêu ngốc nghếch, vì vậy nàng tức giận trừng Đồ Cửu Mị một cái.

Đồ Cửu Mị bị trừng đến rụt cổ lại, người ta thực sự không phải cố ý mà.

"Phu nhân cho dù cổ quấn băng vải, cũng là đẹp nhất." Đồ Cửu Mị nói lời này cũng không phải nói dối, trong lòng nàng phu nhân là đẹp nhất, dĩ nhiên nữ nhân đẹp nhất còn có muội muội nàng, nhưng nàng xấu hổ nghĩ như vậy, dù sao thì nàng cùng muội muội lớn lên quá giống nhau, khen muội muội như vậy người khác sẽ cho rằng nàng đang tự khen mình, đối nhân xử thế vẫn nên khiêm tốn một chút tuy rằng Đồ Cửu Mị cảm thấy bản thân quả thật cũng rất mỹ.

"Hừ!" Lý Trì Nguyệt hừ lạnh.

"Bang bang!" Có người ở bên ngoài gõ cửa, còn dùng lực không ít.

"Nhất định là tam ca đến gõ cửa rồi, nhất định là gọi chúng ta ra ngoài." Đồ Cửu Mị nói với Lý Trì Nguyệt.

"Hắn tỉnh rượu ngược lại rất." Tối qua uống đến nằm sấp, hôm nay sớm như vậy đã tỉnh, khôi phục rất nhanh xem ra thể chất người Đồ gia đều là vô cùng tốt.

"Say rượu đối với tam ca mà nói căn bản không phải vấn đề, chúng ta ra ngoài thôi." Đồ Cửu Mị đưa tay kéo tay Lý Trì Nguyệt, nhưng bị Lý Trì Nguyệt tránh được khiến Đồ Cửu Mị có chút mất mát.

" Chú ý một chút, ta đang cải nam trang." Đồ Cửu Mị thân cận đối với nàng là chút nào cũng không che giấu, nhưng trong mắt mọi người xung quanh không phải nữ tử thân cận đơn giản như vậy như vậy, quả thực quá rõ ràng rồi.

"Nga." Đồ Cửu Mị không muốn mà thu tay lại, sau đó mới đi mở cửa.

"Muội tế, cổ ngươi làm sao vậy?" Ánh mắt Tam ca lúc này nhìn Lý Trì Nguyệt lúc này so với hôm qua tuyệt nhiên bất đồng, thêm một chút kính phục, muội tế là người nhã nhặn không phải quê mùa thô kệch như hắn, văn nhược cũng có nguyên nhân, trong trấn này không mấy người có thể đánh gục hắn, không nghĩ đến muội tế thoạt nhìn văn nhược thật ra rất hào khí.

"Không có việc gì, chỉ là nổi một chút ban đỏ." Lý Trì Nguyệt đạm nhạt nói cho qua chuyện.

"Không phải là dị ứng rượu đó chứ?" Có chút có chút lo lắng hỏi, thân thể muội tế có liên quan đến hạnh phúc cả đời của Cửu Muội a.

"Không sao, ngày mai sẽ khỏi thôi." Lý Trì Nguyệt không muốn quấn quýt lấy vấn đề này.

"Hảo tiểu tử, biết rõ sẽ nổi ban còn dám cùng ta so tửu lượng chỉ vì khiến huynh đệ chúng ta nhìn với cặp mắt khác xưa, can đảm này đủ nam tử rồi!" Đồ tam ca dành cho Lý Trì Nguyệt sự khẳng định cao nhất.

Lý Trì Nguyệt kéo ra một nụ cười đáp lại, tam ca này cũng suy nghĩ quá nhiều đi, còn có đủ nam tử, nàng không cần a!

Đồ tam ca cho rằng Lý Trì Nguyệt chấp nhận, sau khi trải qua chuyện so tửu lượng tối qua, đối với muội tế rất có ý thân cận.

Muốn kề vai sát cánh làm hảo bàn hữu, tay mới vừa vươn ra liền bị Lý Trì Nguyệt tránh được, cùng lúc đó Đồ Cửu Mị cũng chắn trước mặt phu nhân, không cho ca ca chạm vào phu nhân.

"Tam ca, người nhã nhặn không động thủ động cước, ngươi cũng không nên tùy tiện chạm vào phu quân nhà ta." Sau khi Đồ Cửu Mị đem hai chữ phu quân nói ra liền cảm thấy mặt mình nóng rát.

Lý Trì Nguyệt nhìn về phía Đồ Cửu Mị, bất quá gọi một tiếng phu quân, có cần đỏ mặt như vậy sao, cũng may Đồ lão tam là một mãn phu, dĩ nhiên không nhận thấy muội muội khác thường.

"Cũng đúng, ta thấy người đọc sách đều không thích động thủ động cước." Tuy nói tất cả là hạ phẩm, chỉ có đọc sách là cao, nhưng Đồ tam ca trước đây chính là chướng mắt những kẻ đọc sách tay trói gà không chặt, nhưng hôm nay nhìn thấy muội tế có có đảm lược như vậy, thành kiến đối với người đọc sách cũng thu lại một ít.

Đồ tam ca thu hồi tay, hắn ý thức được muội tế cho dù có dễ gần thế nào thì cũng không cùng một loại người với hắn và các huynh đệ, nhã nhặn quý khí công tử ca có thể thấp tư thái cùng hắn so rượu đã xem thư rất sủng ái muội muội rồi, chỉ cần hắn yêu thương muội muội là được rồi.

"Muội tế, ta chính là là một mãn phu, nếu như có chỗ mạo phạm xin lượng thứ." Đồ tam ca hướng Lý Trì Nguyệt cười ngây ngô nói.

"Đồ tam ca là người thẳng tính, ta vì hoàn cảnh sẽ tương đối trầm lặng một chút, cũng mong tam ca không lấy làm phiền lòng." Lý Trì Nguyệt cũng cực kỳ khách khí nói.

" Thế nào lại phiền, chỉ cần ngươi đối tốt với Cửu Mị, muốn ta làm gì ta đều nguyện ý, nhưng nếu như ngươi không tốt với Cửu Mị ta sẽ mang theo dao mổ heo đến Hầu phủ các ngươi, mạng quèn này của ta là của Hầu phủ cùng Cửu Mị cứu về, đến lúc đó trả lại cho các ngươi cũng không sao." Đồ tam ca đối với chuyện Cửu Muội bị ép gả vào hầu phủ làm thiếp vẫn canh cánh trong lòng, hôm nay nhìn thấy Cửu Mị ở Hầu phủ không chịu ủy khuất mới có một chút yên tâm.

"Tam ca, ta ở Hầu phủ sống rất tốt, nàng cũng rất che chở ta, thực sự, không lừa ngươi, mẫu thân đều nói ta khí sắc càng ngày càng tốt." Đồ Cửu Mị dĩ nhiên cũng biết khúc mắc trong lòng tam ca, tự đáy lòng nói với ca ca mình.

"Nếu không phải nhìn ngươi khí sắc tốt, ta đã sớm lấy đao thiến tiểu tử này!" Đồ tam ca nói cũng là lời nói thật, tính cách của hắn dễ xung động, nếu không lúc trước cũng sẽ không gây sự, tuy rằng trải qua chuyện đó cũng đã thu liễm rất nhiều nhưng bản chất là rất khó thay đổi.

Lý Trì Nguyệt không nghĩ đến Đồ tam ca là nghĩ gì nói đó, tính tình thẳng đến độ không nhìn thấy nửa điểm cong vẹo.

"Tam ca, ngươi còn nói lung tung nữa, cẩn thận mẫu thân cùng tam tẩu giáo huấn ngươi." Đồ Cửu Mị nhắc nhở, cũng may phu nhân nghe xong cũng không nổi giận.

Nam nhân Đồ gia, nam quyền từ trước đến nay không thịnh. Đồ đại nương ngầm đồng ý các con dâu có thể giáo huấn các nhi tử, Đồ đại nương thì càng mặc kệ nhi tử đã thành thân hay chưa, lúc tức giận thì lỗ tai ai cũng dám nhéo, nhi tử Đồ gia có người nào chưa từng bị Đồ đại nương bạo hành đâu, chỉ ngoại trừ Đồ Cửu Mị, cho dù là Đồ Thập Mị cũng từng bị Đồ đại nương đánh bằng roi trúc.

"Ha ha, muội tế, ra ngoài ăn điểm tâm đi, tất cả mọi người đều đang chờ!" Đồ tam ca tam ca lúc này mới nhớ bản thân là đến gọi muội muội cùng muội tế ăn điểm tâm.

Sau khi Lý Trì Nguyệt ra khỏi phòng, ai nhìn thấy cổ của nàng đều phải quan tâm ân cần thăm hỏi một chút nguyên do, lúc đầu nàng còn có thể khách khí trả lời, chỉ là Đồ gia nhân số đông đảo, vấn đề lại nhiều, không phiền mới kỳ quái. Cũng may Đồ Cửu Mị biết bản thân làm chuyện xấu, cũng biết phu nhân tính nhẫn nại phải người nhẫn nại, liền chủ động đem vấn đề nhận về mình.

Lý Trì Nguyệt đương nhiên là ngồi chủ vị, ở lại chủ ốc dùng bữa, những người khác đều bị Đồ đại nương bảo đi ra ngoài, tuy rằng Đồ đại nương cảm thấy có chút kỳ quái, tối qua nàng ở lại trong phòng Cửu Muội rất lâu, khi đó phu nhân còn chưa phát ban, thế nào sáng sớm liền ra bệnh đây, vì vậy lớn tiếng quát Đồ tam ca một phen, sau đó xoay người nói chuyện với Lý Trì Nguyệt, quả thật ôn nhu hòa ái quan tâm an ủi.

Lý Trì Nguyệt khách khí trả lời một phen, ăn xong điểm tâm liền mở miệng cáo từ,, Đồ Cửu Mị sức ăn lớn còn phu nhân chỉ ăn một chút liền no, vừa nghe phu nhân lập tức phải đi nhất thời cái gì cũng ăn không vào nữa, chỉ cảm thấy thực khó khăn nuốt xuống, nàng luyến tiếc phu nhân rời đi.

"Trong phủ ta còn có chuyện, Cửu Mị làm phiền nhạc phụ nhạc mẫu, ca ca tẩu tẩu chăm sóc rồi." Lý Trì Nguyệt liền sai An Nhi cầm một túi bạc đặt lên bàn.

"Công tử nếu như nể mặt Đồ gia chúng ta thi thu hồi bạc lại đi, nếu ngươi đưa bạc, ta liền để các nhi tử của ta đem Cửu Mị cùng bạc đưa về Hầu phủ." Đồ đại nương nghiêm túc nói, vui đùa cái gì nữ nhi nàng thương yêu nhất về nhà mẹ đẻ ở một tháng, nào có đạo lý phải thu bạc, cho dù là nữ nhi ở lại cả đời Đồ gia nàng nuôi nuôi nổi.

Lý Trì Nguyệt để An Nhi thu hồi bạc, Đồ gia trái lại mỗi người đều rất chất phác, thảo nào nuôi Đồ Cửu Mị đến ngu ngốc như vậy, bất quá ngu ngốc có chút khả ái là được.

Mọi người đều muốn tiễn nàng, Lý Trì Nguyệt liền để mọi người tiễn đến cửa, ngoại trừ Đồ Cửu Mị cùng Đồ tam ca còn muốn đi theo một đoạn nữa.

Cũng sắp ra khỏi thôn trấn, Đồ Cửu Mị vẫn luyến tiếc rời khỏi.

"Không được theo nữa, nếu không ta sẽ tức giận." Lý Trì Nguyệt thế nào cũng không chịu để Đồ Cửu Mị tiễn nữa, cũng không phải sinh ly tử biệt, lại bị Đồ Cửu Mị dính lấy như vậy trời cũng sắp tối rồi, vì vậy nàng lạnh lùng nghiêm mặt nói với Đồ Cửu Mị.

"Phu nhân đừng tức giận, Cửu Mị không theo nữa là được." Đồ Cửu Mị không quen Lý Trì Nguyệt trở mặt, lập tức trở nên nghe lời.

"Đưa cánh tay ra." Lý Trì Nguyệt bảo Đồ Cửu Mị đưa cánh tay ra.

Đồ Cửu Mị làm theo Lý Trì Nguyệt kéo cánh tay trắng nõn của Đồ Cửu Mị cắn một ngụm, đây chính là dùng lức cắn một cái, gần như sắp nhìn thấy máu rồi.

Đồ Cửu Mị ăn đau, đôi mắt vốn dĩ có chút đỏ lúc này nước mắt liền tuôn ra như trân châu, trong lòng người ta đã khó chịu rồi phu nhân còn khi dễ người ta, còn vì dấu đỏ mà mang thù, phu nhân đáng ghét nhất.

Lý Trì Nguyệt không nghĩ đến bất quá cắn một cái mà thôi nhưng Đồ Cửu Mị lại phản ứng mạnh như vậy, nước mắt nói rơi liền rơi.

"Đừng khóc nữa, khóc nữa sẽ xấu." Lý Trì Nguyệt nâng tay lau vài giọt nước mắt, nóng hổi, Đồ Cửu Mị là làm từ nước đi, động một chút là rơi nước mắt.

Đồ Cửu Mị không để ý đến Lý Trì Nguyệt, chỉ khóc không ngừng.

Lý Trì Nguyệt không có cách nào, dùng môi dán lên gương mặt Đồ Cửu Mị, hôn lên đôi mắt Đồ Cửu Mị, quả nhiên không được nửa khắc nước mắt của Đồ Cửu Mị liền ngừng chảy.

"Được rồi, đừng khóc, cùng lắm thì chờ ta trở về cho ngươi cắn lại là được rồi." Ngữ khí của Lý Trì Nguyệt rốt cuộc mang theo dỗ dành.

"Là ngươi nói đó, trở về cũng cho ta cắn một cái, đến lúc đó ta nhất định phải ra sức cắn ngươi." Đồ Cửu Mị hờn dỗi nói, nàng vốn không muốn để ý phu nhân, nhưng phu nhân hôn nàng nàng liền không cách nào không để ý đến phu nhân.

"Tùy ngươi." Lý Trì Nguyệt gật đầu, nàng cũng không phải sợ đau giống Đồ Cửu Mị, cắn một cái, không có gì to tát, chỉ là Lý Trì Nguyệt cảm thấy dường như bản thân bị thiệt, rõ ràng người làm sai là Đồ Cửu Mị, nàng cắn một cái bất quá là đòi lại nhưng cuối cùng thế nào lại biến thành nàng phải bị cắn thêm một cái.

"Trở về đi, ngoan." Lý Trì Nguyệt nhìn Đồ Cửu Mị vẫn như trước nắm lấy tay nàng không buông, phải nhẫn nại dỗ dành.

"Phu nhân đừng đi có được hay không?" Đồ Cửu Mị chung quy là luyến tiếc, khi đó lúc nàng xuất giá cũng không luyến tiếc muội muội như vậy.

"Cũng không phải không trở lại nữa." Lý Trì Nguyệt bất đắc dĩ nói, thế nào cũng không chịu để Đồ Cửu Mị tiễn chân nữa.

"Nhưng người ta chính là luyến tiếc để ngươi đi mà." Đồ Cửu Mị vừa nghĩ đến một tháng không được gặp phu nhân liền cảm thấy trong lòng khó chịu, không tự giác nắm tay phu nhân chặt hơn nữa, quả thực tựa như trong lòng cũng theo đó bị ai đào đi một khối.

"Nghe lời." Lý Trì Nguyệt khẽ nhíu mày, Đồ Cửu Mị dính người như chưa dứt sữa vậy.