Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 198: Thử giường



Dưới tấm nệm mềm êm ái kia, toả ra một mùi hương thơm mát, lúc các cô nằm xuống, cảm giác thật thoải mái, cả cơ thể như được tấm nệm bao bọc lấy.

Khung giường thật chắc chắn, mặc kệ các cô ở trên giường chơi đùa như thế nào, cũng không có phát ra những tiếng ngoài lề, trên giường đặt bốn cái gối, hai cái gối dùng để dựa, hiện tại một cái đã rơi trên mặt đất.

Kỳ Thanh tuỳ tay nắm lấy chăn, nghiêng đầu chôn ở trên gối, có chút thở không nổi, Lục Uyển Đình cười kề sát mặt cô, vuốt ve những sợi tóc hỗn loạn, sau đó đưa ra đánh giá về cái giường mới, "Thật mềm mại thoải mái, rắn chắc dùng rất bền, chị rất thích nha."

Ngực Kỳ Thanh tê dại, bất giác mà rùng mình, nhất thời không rõ được là Lục Uyển Đình đang đánh giá giường mới hay là đang đánh giá cơ thể của cô.

Cô quay đầu nhìn Lục Uyển Đình, đối diện với ánh mắt ôn nhu, chứa đầy tình yêu mật ngọt, từ từ ghé vào người cô.

Lục Uyển Đình cúi đầu hôn lên mí mắt, Kỳ Thanh nhấp môi lên sau đó nhắm mắt lại, cả hai đôi môi chậm rãi mà nhấm nháp nhau, nụ hôn từng những cái thật ngắn biến thành một nụ hôn vô cùng sâu, cướp lấy hơi thở của nhau.

Lúc các cô bắt đầu ra trận, thì cửa phòng ngủ rộng mở ngênh đón một vị khách không mời mà đến, người máy quản gia đứng ở cửa nói, "Chủ nhân, phu nhân, trợ lý Hoa sắp đến, đoán chừng 10 phút nữa đến nơi."

Hệ thống an ninh sẽ đem thông tin khách đến nhà chơi gửi cho người máy quản gia, bản thân là tiểu quản gia của Kỳ Thanh, cho nên có nhiệm vụ nhắc nhở chủ nhân.

Lục Uyển Đình quay đầu liếc mắt nhìn nó một cái, Kỳ Thanh che mặt, "Quên đóng cửa."

Ở đầu giường có trang bị hệ thống khoá từ xa Kỳ Thanh mở hệ thống khoá ra, điều chỉnh đóng cửa lại, đem người máy quản gia nhốt ở bên ngoài.

Người máy quản gia lui về sau, tông vào cửa, lại lui về sau một lần nữa, tông vào cửa tiếp, sau khi tông cửa hai lần đành bỏ cuộc, ở bên ngoài mà nhắc nhở, "Chủ nhân, lát nữa nhớ mặc quần áo nha."

Nhưng mà không ai thèm trả lời tiểu quản gia này.

Lục Uyển Đình xoay người nằm bên cạnh Kỳ Thanh, ôm lấy cô hỏi, "Trợ lý Hoa tới làm gì?"

"Chắc là mang ít đồ đến." Kỳ Thanh nhích gần tìm vị trí thoải mái trong ngực Lục Uyển Đình, vừa nhấc đầu đã đụng đến cằm của Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh cười hôn một cái, "Không có việc gì hết, em ấy đặt ít đồ rồi sẽ đi."

Lục Uyển Đình hôn lại Kỳ Thanh, giọng nói cố tình thấp xuống, ma mị Kỳ Thanh, "Vậy chúng ta tiếp tục thử giường chứ?"

Kỳ Thanh rụt người vào trong chăn, đôi mắt chờ mong nhìn Lục Uyển Đình, "Được a, tiếp tục thử."

Đến lượt cô làm chủ.

Trên người Lục Uyển Đình chỉ còn hai món đồ, một cái là sợi lắc chân, một cái là cái đồng hồ, mà hai cái này đều là do một người tặng.

Mà người tặng cho cô, giờ phút này đang cùng với cô thử nghiệm giường mới.

Lục Uyển Đình hơi híp mắt lại, quay đầu sang một bên, trên sô pha là quần áo của các cô, Kỳ Thanh thì thầm mà gọi tên cô, cơ thể Lục Uyển Đình run lên, xoa lấy tóc Kỳ Thanh, lại khó mà duy trì được sự tỉnh táo, đầu ngón tay luồng vào trong mái tóc của Kỳ Thanh, đôi mắt dần dần nhắm lại, đắm chìm trong cảm xúc mà Kỳ Thanh mang đến.

Trợ lý Hoa ôm một thùng nước khoáng xuất hiện ở cửa nhà các cô, ôm từ xe ra đến thang máy, từ thang máy đến cửa, đi qua không ít con đường, mệt đến thở hồng hộc.

Mật khẩu cửa nhà vẫn như cũ, là cái dãy số dài trăm năm không đổi kia. Trợ lý Hoa đặt thùng nước xuống dưới đất, rất thành thục mà nhập mật khẩu vào, cửa lập tức mở, người thì đi vào.

Người máy quản gia nhận diện được trợ lý Hoa, chạy đến cửa chào hỏi, "Trợ lý Hoa, cô tới rồi, mời vào trong."

Mới vừa nói xong, trên người có một đồ vật đặt lên, trợ lý Hoa đem thùng nước đặt lên trên người của nó.

"Oa, cô mang theo đồ tặng cho tôi nha." Người máy quản gia rà quét nhìn trên thùng, phát hiện là nước khoáng.

"Mang vào nhà bếp." Trợ lý Hoa theo thói quen mà sai bảo nó.

"Tuân lệnh." Người máy quản giá hớn hở mang thùng nước đi vào nhà bếp, đứng đó chờ trợ lý Hoa dỡ xuống đất.

Trợ lý Hoa dùng tay xé bỏ đi lớp bọc bên ngoài, đem từng chai nước khoáng bỏ vào trong tủ lạnh, xong việc, cô nhìn thoáng qua phòng ngủ.

Vừa nhìn thấy liền giật mình.

Kỳ tổng đã về nhà!

Cửa phòng ngủ đóng chặt lại, đoán không bên trong không chỉ có Kỳ tổng mà còn có Lục tổng nữa, trong lòng trợ lý Hoa có chút sợ hãi hỏi người máy quản gia, "Kỳ tổng ở nhà sao?"

"Đúng rồi, ngài ấy và phu nhân ở trong phòng ngủ." Người máy quản gia đứng tại chỗ xoay hai vòng, do dự có nên giúp trợ lý Hoa gõ cửa không.

Nhưng mà phản ứng lúc nãy của chủ nhân làm cho nó biết, các cô không muốn bị quấy rầy.

Thê thê hai người ở phòng ngủ còn có thể làm cái gì nữa, trợ lý Hoa không phải là người từng trải nhưng mà cũng biết rõ quá rồi, cô đưa tay vẫy vẫy với người máy quản gia, rón ra rón rén đi ra ngoài.

"Tôi đi đây, ngươi không cần nói tôi có tới."

"Tuân lệnh." Người máy quản gia tiễn cô ra đến cửa, "Trợ lý Hoa, hoan nghênh cô lần sau lại đến nga."

Chỉ sợ là Kỳ tổng không hoan nghênh, về mặt này thì trợ lý Hoa tự hiểu.

Tắm xong, Kỳ Thanh và Lục Uyển Đình mặc áo tắm từ trong phòng ngủ đi ra, người máy quản gia nghe được động tĩnh, từ phía sau sô pha lại hỏi thăm hai người.

"Chủ nhân, phu nhân, một giờ trước trợ lý Hoa có đến đây, mang nước đến xong đi rồi." Nói xong lại trở về phía sau sô pha.

Lục Uyển Đình xoa xoa tóc đi đến sô pha ngồi, Kỳ Thanh đi vào bếp cầm bình nước đi ra, vặn cái nắp đưa cho Lục Uyển Đình, hỏi người máy quản gia, "Máy sấy để ở đâu?"

Vừa dứt lời, ngăn kéo ở dưới tivi chậm rãi mở ra, người máy quản gia chạy đến bên cạnh ngăn kéo nói, "Chủ nhân bảo bối của tôi, máy sấy đặt ở đây, sau này phải nhớ đến nha."

Kỳ Thanh đi lấy máy sấy qua, quay lại phát hiện, Lục Uyển Đình đang nhìn người máy quản gia mà suy tư cái gì đó.

"Làm sao vậy?" Kỳ Thanh cắm máy sấy vào ổ điện sấy tóc cho Lục Uyển Đình, tay vỗ vỗ mái tóc ướt đẫm của cô, cùng với Lục Uyển Đình đánh giá người máy quản gia.

"Ngày mai, chị mở họp." Lục Uyển Đình nói, "Loại bỏ người máy quản gia."

Cảm giác được bản thân sắp bị vứt bỏ, người máy quản gia run bần bật, đứng ở một góc nhỏ không dám nhúc nhích, cũng không dám làm nũng với các cô.

Lục tổng còn ghen được với người máy a, Kỳ Thanh bật cười, "Đổi hình thức là được rồi, không cần loại bỏ đâu."

Người máy quản gia nhanh chạy lại cứu vớt đời mình, "Chủ nhân, tôi có rất nhiều hình thức nha, nếu ngài cảm thấy tôi quá đang yêu, có thể đem tôi chuyển sang phong cách lạnh lùng nha."

Lạnh lùng? Nhìn cái dáng người nhỏ gọn này còn đòi lạnh lùng sao?

Kỳ Thanh cười nói, "Được a, chuyển sang phong cách lạnh lùng."

Thay đổi phong cách, từ màu sắc nhu hoà thân thiết, chuyển sang lạnh lùng cường thế, "Tôi đã chuyển sang phong cách lạnh lùng."

Hoá ra chuyển sang phong cách lạnh lùng, là đổi giọng nói, bỏ bớt mấy câu làm nũng đi.

Lục Uyển Đình nghiêm túc cùng với Kỳ Thanh mở cuộc họp nhỏ giữa hai người, "Người máy quản gia trong giai đoạn thử nghiệm không hiệu quả lắm, loa cũng đã đủ quản lý thiết bị trong căn hộ rồi." Lục Uyển Đình ngẩng đầu nhìn Kỳ Thanh, "Chị sẽ bảo bộ phận thị trường đi làm cuộc khảo sát khách hàng, nếu như trải nghiệm của mọi người không tốt, thì sẽ loại bỏ việc bắt buộc phải có người máy quản gâ, sửa lại chủ nhà thích thì mua.'

"Vâng, Lục tổng. Cảm ơn ngài đã duy trì tôi." Kỳ Thanh điều chỉnh lại sức nóng, nhìn tiểu quản gia đứng ở góc tường hỏi, "Vậy còn nó thì sao? Đem nó đi đâu?

Người máy quản gia phong cách lạnh lùng a một tiếng, "Đưa tôi đến nhà trợ lý Hoa đi."

Kỳ Thanh: "....."

Tiểu quản gia này coi trọng trợ lý Hoa sao?

Mà ngoài trừ các cô, hình như nó cũng chỉ nhận biết được trợ lý Hoa.

Lục Uyển Đình không có chút do dự nào mà đồng ý, "Được, đem đưa cho trợ lý Hoa đi."

Gió nóng rất nhanh làm khô tóc, Kỳ Thanh thu dọn lại máy sấy, nhìn nhìn tiểu quản gia sau khi chuyển sang phong cách lạnh lùng thì không nói thêm gì, hỏi Lục Uyển Đình, "Thật sự đưa cho trợ lý Hoa sao?"

Hình như tiểu quản gia đang chê cuộc đời quá dài, lạnh lùng nói, "Cầu mà không được."

Cuối cũng vẫn không đem tiểu quản gia đi cho người khác, Kỳ Thanh và Lục Uyển Đình rời khỏi đây trở về nhà chính, trước khi đi còn khôi phục lại phong cách ban đầu của nó, để cho nó cô độc ở lại giữ nhà.

"Hai người mua nhà mới sao?" Nhìn thấy giấy chứng nhận bất động sản, Lục Vân Tạ cầm lấy nhìn nhìn, nhìn thấy địa chỉ có chút ngạc nhiên, "Đinh Hà Uyển... chị muốn tặng cho chị dâu à?"

Lục Uyển Đình lấy lại giấy chứng nhận bất động sản lại, "Đây là Kỳ Thanh mua tặng chị." Sẵn tiện để lộ ra cái đồng hồ ở bên cổ tay trái.

Lục Vân Tạ ngốc, "Cái này không phải bất động sản thuộc Lục Thị chúng ta sao?"

Đây là cái kiểu tình thú gì vậy? Mua căn hộ từ Lục Thị rồi sau đó đem tặng cho tổng tài Lục Thị?

Căn bản là không để ý đến cái đồng hồ.

Cô không để ý, thì Lục Uyển Đình chủ động nhắc đến, "Đúng là thuộc bất động sản của Lục Thị, nhưng mà căn hộ này Kỳ Thanh mua tặng chị." Lục Uyển Đình giơ tay ra nói, "Còn tặng cái đồng hồ này nữa."

Lục Vân Tạ ngắm nhìn cái đồng hồ trên cổ tay, trong lòng còn nuốt xuống một câu, 'Còn dấu hôn cổ nữa kìa chị hai yêu dấu.'

Tất cả đều là Kỳ Thanh đưa...

Ở công ty đã mệt mỏi rồi, không nghĩ đến về nhà tâm càng mệt hơn.

Kỳ Thanh ở trong nhà tắm đi ra, cuộc đối thoại của hai chị em cô đều nghe thấy, đi đến cái bàn trà, mắt nhìn đến cái hộp trên bàn, cầm lấy giấy chứng nhận sở hữu bất động trên tay Lục Uyển Đình, "Giấy chứng nhận sở hữu bất động sản cần phải cất."

"Em đặt vào két sắt đi." Khoé môi Lục Uyển Đình cong lên, "Mật khẩu thì em biết rồi đó, chìa khoá đặt ở kệ sách tầng thứ hai."

Trong nhà có hai cái thư phòng, một cái là của Lục Uyển Đình, cái kia là của Kỳ Thanh, lời nói này của Lục Uyển Đình ý bảo là đặt vào trong két sắt của Lục Uyển Đình.

Kết hôn đã lâu vậy rồi, đây là lần đầu tiên Kỳ Thanh mở két sắt của Lục Uyển Đình, mật khẩu thì ngày đầu tiên Lục Uyển Đình mang cô về nhà đã nói cho cô biết rồi.

Nhìn cái két sắt màu nâu cao 1 mét, Kỳ Thanh nhớ lại chuyện cũ, khi đó cô nhìn thấy Lục Uyển Đình khom lưng mở két sắt, xem đến mặt đỏ tai hồng, mà lúc đó Lục Uyển Đình lại hiểu lầm là cô tò mò với cái két sắt này, bị bắt gặp cho nên mới đỏ mặt.

Mật mã bao gồm 8 chữ số, 09132712, Kỳ Thanh niệm trong đầu một cái, sau đó nhập mật khẩu.

Mà khoan đã cái mật khẩu này, 0912 là sinh nhật của Lục Uyển Đình, vậy ở giữa 1327 ý là...

Kỳ Thanh quay đầu lại, trong mắt có chút không xác định, Lục Uyển Đình hình như đoán được cô sẽ có phản ứng này, cười ôn nhu, "Đến giờ, em mới biết được a."

Lục Uyển Đình giúp cô đem giấy chứng nhận bất động sản bỏ vào trong két sắt, đặt chung với các giấy tờ bất động sản khác, đóng cửa lại. Thuận tay ôm Kỳ Thanh vào trong ngực, "Chị cứ nghĩ rằng, lúc đó em đã phát hiện ra điều gì đó, sau đó sẽ hỏi chị cái mật mã này là ý gì."

Quả nhiên là ý này.

Kỳ Thanh hổ thẹn mà cúi đầu, giọng nói mỏng manh, "Em lúc đó trầm mê trong sắc đẹp của chị, không có nghĩ đến chuyện khác."

"Sắc đẹp?" Lục Uyển Đình nhớ lại ngày đó, "Hoá ra không phải hiếu kỳ đồ trong két sắt mà đang nhìn chị." Lục Uyển Đình sờ mặt, nâng đầu cô lên, "Vậy tiểu Kỳ tổng còn có thể nhớ rõ mật khẩu, thật sự rất lợi hại."

Lời này nói ra nghe vào trong tai, luôn thành ý khác, đặc biệt cái câu rất lợi hại, Kỳ Thanh ôm lấy Lục Uyển Đình, mặt chôn vào hõm vai, khích lệ Lục Uyển Đình, "Chỉ cần chị nói, em sẽ nhớ kỹ."

Chỉ là đi cất cái giấy chứng nhận bất động sản thôi mà cũng phải mùi mẫn với nhau, cái này mới lợi hại hơn nè. - Lục Vân Tạ nghĩ.

Lục Vân Tạ gõ cửa, mở hé cái cửa, đánh gãy hai con người đang mùi mẫn với nhau, "Chị, chị dâu...cơm nấu xong rồi, xuống ăn cơm."

Tay nghề dì Trương rất tốt, những món ăn dì làm các cô đều thích ăn, giúp các cô soạn cơm tối, cởi tạp dề ra hỏi, "Đại tiểu thư, phu nhân, hai người có muốn làm tiệc tân gia nhà mới không?"

"Bọn cháu còn chưa định dọn qua đó ở." Kỳ Thanh nói, "Chỉ là ngẫu nhiên sẽ ở bên đó một hai ngày."

"Như vậy a." Dì Trương cười hiền từ, nói thêm đôi câu, "Nhà mới tốt nhất vẫn nên mời bạn bè đến chơi, để trong nhà có hơi ấm, tụ nhân thụ khí, vận tài mới tốt."

Lục Uyển Đình trầm ngâm một hút, "Được nha, vậy đêm mai chúng ta mời mấy người bạn đến, dì Trương cũng đến nha."

———-

Trong chương 3, Lục Uyển Đình có chuyển 1.314.627.000 cho Kỳ Thanh

Còn mật khẩu két sắt là 09132712.

Họ của Lục Uyển Đình khi phát âm là số 6.

Họ của Kỳ Thanh là Qī tương ứng với số 7.

Cho nên trong lúc làm nhẫn Từ Bạch Diệp cũng nói 2 con số đó tượng trưng cho hai người.

Còn số 2 là yêu.

Vậy 1314627 nghĩa là Lục yêu Kỳ trọn đời trọn kiếp, còn 1327 nghĩa là mãi mãi yêu Kỳ.

Chỉ còn 15 chương nữa chúng ta sẽ tạm biệt Kỳ tổng và Lục tổng rồi!