Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Chương 828: Kỳ tích! Bất tử Lang Ma niết bàn (2)



Tần Tiêu chắp tay sau lưng thong thả qua lại, suy nghĩ hồi lâu chậm rãi lắc đầu:

- Không thể, điều kiện không cho phép. Theo trên bản đồ mà xem, ngươi nói Thiết Hoắc cốc nằm ngay giao giới Khiết Đan, Hề cùng Đột Quyết. Từ nơi này đi vòng qua ít nhất hơn ba trăm dặm. Ba trăm dặm, bộ binh phải đi bao lâu? Việc này còn chưa tính lộ trình sau khi các ngươi thành công đi vòng qua mật cốc giết tới nha trướng Khiết Đan. Không nói đâu xa, ta căn bản không đủ thực vật cho các ngươi nhiều ngày như vậy. Hơn nữa ngươi mang theo ba ngàn người đi đột kích, dù thành công cũng không thành đại sự gì. Binh mã Khiết Đan tùy tiện quay về đánh một chút, ba ngàn người đều phải chết sạch. Hơn nữa nói thật, ngươi lấy đi ba ngàn người còn lại nơi này cũng không biết có khả năng chờ đợi được sự thành công của ngươi hay không, điều này vô cùng khó nói.

Lý Vi Ấn thở dài một hơi, lắc đầu:

- Tôi cũng biết việc này rất khó thành công. Ba ngàn người xem như đem mình xử tử trước tiên mới có thể đi chấp hành nhiệm vụ như vậy. Hơn nữa nha trướng Khiết Đan không giống như thành trì Trung Nguyên, không có thành tường, tùy thời đều có thể di chuyển. Tôi thật sự không biết trong hai năm qua nha trướng Khiết Đan đã bị dời đến địa phương nào. Kỳ thật tôi chỉ là nghĩ sau khi tiến vào trong trung tâm Khiết Đan, tận lực chế tạo một ít hỗn loạn làm cho áp lực của đại soái giảm nhẹ hơn một chút. Đến lúc đó thử xem có thể xuất hiện được một đường sinh cơ hay không.

Tần Tiêu mỉm cười, vỗ vỗ vai Lý Vi Ấn:

- Ta biết dụng tâm lương khổ của ngươi. Nhưng chuyện như vậy ta sẽ không để cho ngươi đi làm. Cho dù chết chúng ta cũng phải oanh oanh liệt liệt chết cùng một chỗ.

Đúng lúc này bên ngoài trướng, ở hướng nam truyền đến thanh âm tiếng hát, chính là bài quân ca Đường quân “Tần Phong Vô Y”. Tần Tiêu nghi hoặc nói:

- Sao lại thế này? Vì sao hiện tại lại hát quân ca đây?

Lý Vi Ấn cũng nghi hoặc lắc đầu:

- Tôi cũng không biết!

- Đi, đi xem một chút!

Hai người rời khỏi soái trướng đi về hướng nam, phương hướng này đi thẳng tới Sĩ Hộ Chân Hà. Tần Tiêu chứng kiến ước chừng có hai ba ngàn Đường quân đang cùng nhau đứng bên cạnh bờ sông, hướng phương nam lớn tiếng hát quân ca.

- Khởi viết vô y, dữ tử đồng bào...

Thanh âm ngoại trừ mang theo vẻ hùng hồn cùng trào dâng, còn nhiễm thêm một tia thê lương cùng bi thương.

Hai người đi tới, vài tên sĩ binh lập tức nhìn thấy cuống quýt bái lễ.

Tần Tiêu hỏi:

- Các ngươi đây là...đang làm gì đó?

- Hồi đại soái.

Một tiểu tốt bế quyền, nói:

- Chúng tôi đang tiễn các huynh đệ hi sinh về nhà!

Tần Tiêu ngạc nhiên sửng sốt, lẩm bẩm nói:

- Tiễn các huynh đệ hi sinh về nhà...

- Phải đó, đại soái.

Tiểu tốt nói:

- Mãi cho tới hôm nay chúng tôi mới có thể hỏa táng các huynh đệ đã hi sinh. Vốn chúng tôi muốn cho đồng hương của các huynh đệ đem tro cốt của họ về cố hương an táng. Nhưng mà...chúng tôi rõ ràng có lẽ chính mình cũng không thể trở về. Hôm nay gió đông bắc nổi lên, thổi về phương hướng Trung Nguyên. Chúng tôi rải tro cốt của họ trên sông, hi vọng gió có thể đem anh linh của họ mang về cố hương Trung Nguyên.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, đưa mắt nhìn quanh. Lúc này hắn mới phát hiện cơ hồ trước người từng tướng sĩ đều thả một chiếc hũ. Trên từng chiếc hũ đều dán một tờ giấy nhỏ, viết dòng chữ như “quan nội Ung Châu, Trương Tam”...Trong hũ là tro cốt, các tướng sĩ vừa hát quân ca, vừa luân phiên đi tới bờ sông đem tro cốt trong hũ sái xuống bên dưới.

Trong lòng Tần Tiêu không khỏi dấy động cảm xúc, đây thật sự là huyết sắc lãng mạn của nam nhi tâm huyết! Có lẽ họ làm như vậy chỉ xuất phát từ một loại ý thức chất phác, so với phong hoa tuyết nguyệt, còn lãng mạn cùng chân thành tha thiết hơn nhiều!

Tần Tiêu đi tới vài bước, liên tục xua tay ý bảo họ không cần hành lễ. Sau đó tìm vài tiểu hiệu đầu lĩnh hỏi:

- Có Giang Châu không?

- Có ah, ba bốn người.

Lập tức có người đáp:

- Ở trong này. Giang Nam đều tập trung ở đây.

Tần Tiêu đi tới, cầm lấy hai hũ:

- Xem như tính thêm phần của ta đi. Để cho ta tiễn những anh hùng quay về nhà.

Hắn khom người cầm lên một hũ, đứng cạnh bờ sông, theo các tướng sĩ cùng nhau hát vang:

- Khởi viết vô y? Dữ tử đồng bào. Vương vu hưng sư, tu ngã qua mâu. Dữ tử đồng cừu! Khởi viết vô y? Dữ tử đồng trạch. Vương vu hưng sư, tu ngã mâu kích. Dữ tử giai tác! Khởi viết vô y? Dữ tử đồng thường. Vương vu hưng sư. Tu ngã giáp binh. Dữ tử giai hành!

Một khúc kết thúc, Tần Tiêu bốc một nắm tro cốt, lớn tiếng nói:

- Giang Châu anh hùng Phùng Viễn Lượng, về nhà!

Các tướng sĩ cũng không ngừng kêu to:

- Quan Tây anh hùng Triệu Minh, về nhà!

- Lũng Hữu anh hùng Đại Bao, về nhà!

Lý Vi Ấn đứng xa xa phía sau, ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng trước mắt, thầm nghĩ:

- Người đang ở trong sinh tử, không ngờ còn lòng thanh thản làm việc này? Đây là tinh thần cùng động lực thế nào, đang thúc đẩy bọn họ đây? So với Đường quân, tướng sĩ Khiết Đan bỏ mình chỉ được bỏ chung một chỗ, thỉnh vài vu sư nhảy nhót là xem như xong việc. Có đôi khi thậm chí không thu thập được thi thể, chỉ tìm y quan qua loa tắc trách...Xem bộ dáng của họ, tựa như thân nhân cùng thân huynh đệ của mình đã chết, còn có người khóc nức nở. Đường quân, người Hán...trong lòng các ngươi mong muốn thứ gì? Chẳng lẽ đây là văn hóa cùng tinh thần của người Hán hay sao?

Rải xong tro cốt, Tần Tiêu đứng bên bờ sông, dõi mắt nhìn về phương nam, âm thầm thổn thức:

- Để cho gió đưa tiễn các anh hùng Đại Đường của chúng ta về nhà đi! Lá rụng về cội, nơi này không phải địa phương cho họ yên nghỉ thiên thu. Có thể qua không được bao lâu, cũng sẽ có người đến rải tro cốt của ta chứ...

Đứng hồi lâu, Tần Tiêu xoay người lại, phát hiện sau lưng thật nhiều người cùng đứng, cơ hồ toàn bộ Đường quân đều đã tới. Còn có nhiều thương binh đều được chiến hữu dìu dắt cùng tụ tập đến nơi này. Mọi người lẳng lặng nhìn về phương nam, trong ánh mắt tràn đầy hoài niệm thâm tình cùng quyến luyến.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tần Tiêu bị cảm động, cơ hồ xuất phát từ bản năng, vươn hai tay cao giọng hô to:

- Gió ah, tiễn anh hùng của chúng tôi về nhà đi...

Các tướng sĩ cùng đi theo hô lớn:

- Gió ah, tiễn các anh hùng về nhà...

- Về nhà...

Hồi âm chấn chấn!

Thanh âm tiếng hô hùng hồn, vang xa sâu thẳm trên Sĩ Hộ Chân Hà. Nguyên bản nước sông đang chậm rãi trôi xuôi tựa hồ trở nên mãnh liệt mênh mông hơn thật nhiều, giống như hồi đáp lời kêu gọi của hơn vạn nam nhi tâm huyết.

Không biết là ai phát ra một câu:

- Đại soái, phát binh đi! Cùng người Khiết Đan quyết một trận tử chiến!

Nhất thời có người đi theo phụ họa, liên tục quát to lên:

- Phải ah, đại soái! Phát binh đi! Cùng người Khiết Đan quyết một trận tử chiến!

- Dây dưa mỗi ngày như vậy, còn không bằng chết trận sa trường cho thống khoái!

- Cho dù là chết trận, còn có gió đưa tiễn chúng ta về nhà!

Nhất thời câu nói này chiếm được vô số người hưởng ứng:

- Cho dù chết trận, còn có gió tiễn chúng ta về nhà!