Phân Cửu Tất Hợp

Chương 110: Cảm ơn



Giang Tĩnh Bạch không biết Ngư Hi bị cái gì kϊƈɦ thích, hoàn toàn không giống bình thường, tuy rằng cô rất thích Ngư Hi chủ động, nhưng không phải như hiện giờ, vậy nên cô kéo tay Ngư Hi đặt bên người mình, nhỏ giọng hỏi: "Sao thế?"

Giọng nói khàn khàn biểu lộ tâm trạng khó hiểu, dù là ai khi được người mình thích ngồi trêи đùi, được chủ động ôm, chủ động đòi hôn, cũng sẽ không tỉnh táo nổi. Giang Tĩnh Bạch kiềm chế ý niệm quay cuồng trong đầu, muốn hỏi rõ cô ấy trước.

Ngư Hi đặt cằm lên vai cô: "Không sao hết."

"Sao cậu không hôn mình?"

"Cậu không thích mình ư?"

Giang Tĩnh Bạch không theo kịp nhịp điệu của Ngư Hi, đôi mi thanh tú khép lại, màu đỏ trêи mặt dần dần dịu đi, cô nghiêm túc hỏi: "Ngư Hi, rốt cuộc là làm sao thế?"

Ngư Hi thấy không lay chuyển được cô, liền quay đầu lại hôn cô, Giang Tĩnh Bạch bình tĩnh nhìn Ngư Hi, đôi mắt trong veo, điềm tĩnh cố chấp. Ngư Hi hết cách, đành nói: "Lúc nãy ngồi trêи xe xem một bộ phim."

Giang Tĩnh Bạch không lên tiếng, đợi Ngư Hi nói tiếp: "Rất cảm động, nên nhìn thấy cậu liền không nhịn được."

Lời nói của cô khiến Giang Tĩnh Bạch bật cười: "Cảm động thế nào?"

Ngư Hi nói: "Kết phim hai nhân vật chính đều chết."

Giang Tĩnh Bạch:...

"Ngư Hi, cậu xuống trước đã." Giang Tĩnh Bạch đỡ eo cô, Ngư Hi lại không nhúc nhích, mà quay đầu nhìn Giang Tĩnh Bạch: "Cậu xác định?"

"Cậu nhất định phải để mình xuống?"

Sắc mặt nghiêm túc khiến Giang Tĩnh Bạch ngỡ mình đã nói gì sai, cô hết cách, tỏ ra bất đắc dĩ: "Chúng ta về nhà được không?"

Ngư Hi lắc đầu: "Không được."

"Phải ở đây."

Đầu mũi Giang Tĩnh Bạch ngửi được hương thơm thoang thoảng trêи người Ngư Hi, không phải mùi sữa tắm ở nhà, tay cô đặt lên tóc Ngư Hi, đúng như dự đoán, đuôi tóc vẫn ẩm ướt, cô mím môi: "Đến đây từ lúc nào?"

Ngư Hi quay đầu nhìn cô: "Cái gì?"

Giang Tĩnh Bạch ôm Ngư Hi: "Đến công ty từ lúc nào?"

Thấy không lừa được Giang Tĩnh Bạch, Ngư Hi thành thật thừa nhận: "Lúc La Thiên Như đi."

"Ngư Hi, mình và cô La..."

Ngư Hi ngắt lời cô: "Mình biết."

"Nhưng mình khó chịu."

Nói xong tựa trán mình vào trán Giang Tĩnh Bạch: "Nên rốt cuộc cậu có muốn làm hay không?"

"Ngay tại đây."

Giang Tĩnh Bạch đối mặt cùng Ngư Hi, nhìn thấy trong mắt cô ấy không chỉ u ám mà còn có chút bất an, nghĩ đến đây, cô bỗng nhiên im lặng không biết nói gì, điểm mấu chốt bắt đầu xao động.

"Mình..."

Ngư Hi nổi giận: "Không làm dẹp đi!"

Dứt lời liền đứng dậy, cổ tay lại bị kéo về, người lại ngã xuống vị trí ban đầu. Một tay vuốt ve gò má cô, tay kia ôm eo cô, Giang Tĩnh Bạch nhả chữ rõ ràng: "Làm."

Giọng nói như mang theo ma chú, từng tiếng đơn giản lại được trao ý nghĩa khác đi. Ngư Hi bỗng chốc nở nụ cười, khóe mắt đỏ hoe, con ngươi long lanh. Cô tựa lưng vào bàn làm việc phía sau, cúi đầu cắn môi Giang Tĩnh Bạch, môi thơm răng trắng mang theo hương vị ngọt ngào. Cô nghiêm túc chăm chú dùng đầu lưỡi vẽ hình dáng môi của Giang Tĩnh Bạch. Hai người quấn quýt nhau trong phòng làm việc. Đến khi quần áo đã trượt xuống một nửa, Giang Tĩnh Bạch ôm Ngư Hi, hai bóng hình dây dưa cùng đi vào phòng nghỉ trước mặt.

Ngư Hi không còn ở thế bị động như mọi khi mà nắm giữ quyền chủ động, dùng cả hai tay.

Đương nhiên đây không phải lần đầu tiên Giang Tĩnh Bạch nhìn thấy Ngư Hi chủ động như vậy, nhưng là lần đầu tiên nhìn thấy Ngư Hi chủ động đến quên mệt mỏi.

Cô bắt đầu cảm thấy đau lòng, tay trái liền giữ cổ tay Ngư Hi lại, khàn giọng nói: "Ngư Hi."

Ngư Hi ngừng gặm bánh bao, ngẩng đầu nhìn Giang Tĩnh Bạch, dường như không rõ vì sao người ấy lại gọi mình, gương mặt xinh đẹp hại người trở nên ngỡ ngàng, quyến rũ khôn tả. Giang Tĩnh Bạch nhìn khuôn mặt kia, bàn tay dùng thêm lực, hỏi: "Ăn no chưa?"

"Vẫn chưa..."

Vẫn chưa dứt lời, tư thế liền thay đổi, tay Giang Tĩnh Bạch nắm lấy tay Ngư Hi, mười ngón đan vào nhau, cô học tư thế vừa rồi của Ngư Hi bắt đầu dùng miệng nhỏ của mình ăn bánh bao, nhân thịt giữa bánh bao tỏa ra hương thơm ngọt ngào, cô không nỡ ăn hết, chỉ thưởng thức từng chút một. Cảm giác tê dại xông lên não Ngư Hi, tay cô nắm chặt tay Giang Tĩnh Bạch, móng tay bấu vào mu bàn tay người nọ.

Để lại từng dấu vết như trăng khuyết.

Rõ ràng.

Giang Tĩnh Bạch không vì đau đớn mà ngừng ý định tìm thức ăn, một tay của cô buông tay Ngư Hi, nhanh chóng tìm đến nơi món ngon lấp đầy. Vỏ sò vừa được tắm vẫn còn vương mùi thơm, khi chưa đến gần chỉ cảm thấy thoang thoảng, khi đầu mũi ghé sát mới ngửi được hương vị nồng nàn ngọt ngào.

Vỏ sò đã có dấu hiệu hé mở, ngón tay thon dài của Giang Tĩnh Bạch mở miệng vỏ tìm kiếm mà không gặp phải trở ngại nào. Khi chạm đến phần thịt mềm bên trong, cô cẩn thận mò mẫm, nước như rượu thơm trào ra ngoài. Ăn nhiều bánh bao, cô rất khát, liền cúi xuống dùng đầu lưỡi cạy mở lớp vỏ bên ngoài, hết mình nhấm nháp dòng rượu mới lên men. Khi vô tình chạm vào viên ngọc quý bên trong, cô cảm thấy thật tò mò, hàm răng khẽ cắn viên ngọc, cả vỏ sò bỗng run lên, rượu tươi tràn trề trêи mặt.

Chỉ trong một thoáng, Ngư Hi đã hóa thành vũng nước.

Mặc cho người hứng.

Hôm đó hai người qua đêm ở công ty, ngày hôm sau trời chưa sáng, Giang Tĩnh Bạch ngừng tìm kiếm đồ ăn, nghiêng đầu nhìn người nằm bên mình. Ngư Hi ôm chăn, cắn môi, thân thể cuộn tròn, thấy Giang Tĩnh Bạch nhìn mình liền giận dỗi trừng lại.

Giang Tĩnh Bạch ôm cả người lẫn chăn: "Đi tắm thôi."

"Tắm xong chúng ta về nhà."

Khi Ngư Hi xuống giường, hai chân đều mềm nhũn, tựa vào Giang Tĩnh Bạch mới có thể miễn cưỡng đứng lên, hai người vào phòng vệ sinh lần lượt tắm rửa rồi trở lại phòng nghỉ. Dưới mặt đất lộn xộn đều là quần áo, Giang Tĩnh Bạch dọn dẹp rồi cất vào túi, sau đó lấy một bộ quần áo sạch sẽ cho Ngư Hi. Toàn bộ công ty đều yên tĩnh, chỉ văn phòng mới có tiếng động thật nhỏ.

"Mình tự mặc."

Giang Tĩnh Bạch đứng sau lưng Ngư Hi, đưa tay cầm khuy cài: "Để mình đi."

Ngư Hi thu tay về: "Cậu đến đây."

Cô bĩu môi: "Ai cởi người đấy mặc, rất công bằng."

Vừa dứt lời, Giang Tĩnh Bạch đứng bên cô, đưa quần áo đến: "Đến lượt cậu."

Ngư Hi:...

Về đến căn hộ đã là hơn tám giờ, Ngư Hi về nhà liền ngã đầu xuống ngủ, trong lúc đó Giang Tĩnh Bạch gõ cửa phòng hai lần, lại bị Ngư Hi ném gối vào người. Thấy Ngư Hi không ăn cơm chỉ lo ngủ, Giang Tĩnh Bạch thật sự bất lực, đành để đồ ăn trong nồi giữ nóng, đợi Ngư Hi đói lại gọi cô rời giường.

Kết quả là Ngư Hi ngủ một giấc thẳng đến sáng sớm hôm sau.

Giang Tĩnh Bạch vốn là tựa trêи sô pha làm việc, chịu không nổi cơn buồn ngủ, cứ thế thϊế͙p͙ đi trêи sô pha. Bị tiếng động trong phòng đánh thức, cô cử động cánh tay, cảm thấy đau nhức, dù gì cũng không phải người sắt, chỉ là "di chứng" bây giờ mới phát tác.

Ngư Hi vội vàng ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Giang Tĩnh Bạch đang dựa vào sô pha, trước mặt còn đặt máy tính, cô dừng bước: "Cậu đang làm việc?"

"Sớm thế này?"

Giang Tĩnh Bạch lắc đầu: "Đến đây một chút được không?"

Ngư Hi vuốt tóc, đi đến bên cạnh: "Sao thế..."

Bàn tay bị nắm lấy, không có sức lực gì, Ngư Hi nhướng mày, nghe Giang Tĩnh Bạch nói: "Chân mình bị tê."

"Đưa mình vào phòng."

Ngư Hi nhìn chằm chằm trái phải cô vài giây, rốt cuộc không nhịn được cười thành tiếng. Hôm qua về nhà nghĩ đến hôm nay phải đi ghi hình nên cô vẫn luôn ngủ bù, trưa có tỉnh lại một lần, nhìn thấy Giang Tĩnh Bạch ngủ bên cạnh, cũng không nghĩ nhiều, nằm xuống ngủ tiếp, ai ngờ Giang Tĩnh Bạch lại thức đêm làm việc, không chịu lên giường đi ngủ.

Ngư Hi ôm eo Giang Tĩnh Bạch, lẩm bẩm: "Đáng đời!"

"Cứ coi mình là người sắt."

Giang Tĩnh Bạch bị mắng, gương mặt trắng nõn khẽ ửng hồng, sau khi ngồi xuống giường mới ngẩng đầu: "Cậu phải đi chưa."

"Trợ lý Chung sắp qua đúng không?"

Ngư Hi gật đầu: "Năm phút nữa Chung Thần đến."

"Mình đi thay đồ."

Giang Tĩnh Bạch tựa vào đầu giường, nhìn Ngư Hi lấy quần áo của mình trong tủ, sau đó chạy như bay đến phòng tắm, chưa đến vài phút lại đi ra, lẩm bẩm phải lấy thứ gì đó, giữa chừng quay lại, lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, Giang Tĩnh Bạch nhìn mà bật cười.

Đến khi Ngư Hi mở cửa phòng tắm lần thứ tư, Giang Tĩnh Bạch đứng trước cửa: "Muốn lấy gì?"

"Mình lấy giúp cậu?"

Ngư Hi nhìn xuống hai chân của cô ấy: "Không phải bị tê chân à?"

Giang Tĩnh Bạch cúi đầu nhìn theo ánh mắt của cô: "Đỡ hơn nhiều rồi."

Ngư Hi vừa gật đầu vừa nói: "Lấy hộ mình thỏi son HY trong ngăn kéo."

"Mình không mở được cái kia."

Khi Giang Tĩnh Bạch đưa cho Ngư Hi đã thấy cô chưng diện xong, trang điểm đậm hơn một chút so với mọi khi, đôi môi thoa son đỏ tươi, tóc dài gợn sóng xõa sau lưng lay động theo dáng người yểu điệu.

Ngư Hi không để cô ấy nhìn ngắm quá lâu, Chung Thần đã đến trước cửa, cô sửa soạn xong xuôi rồi tặng Giang Tĩnh Bạch một nụ hôn chào buổi sáng, Giang Tĩnh Bạch nắm tay cô: "Ghi hình ở đâu?"

Ngư Hi vỗ vai Giang Tĩnh Bạch: "Ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi đi."

Được ra lệnh, Giang Tĩnh Bạch không phản kháng, gật đầu: "Ừa."

Cô nhìn theo Ngư Hi dẫn Chung Thần vào thang máy, bên tai dường như còn có thể nghe được giọng nói trầm thấp của cô ấy.

"Mấy giờ rồi."

"Có bị muộn không?"

Chung Thần đáp: "Không đâu."

Cửa thang máy từ từ khép lại, Chung Thần nhận lấy hành lý từ Ngư Hi, đến khi xuống dưới mới lên tiếng: "Tập này không biết ghi hình ở đâu."

"Có khi nào vẫn ở trong thành phố không nhỉ?"

Ngư Hi hé môi: "Không biết."

Cô thật sự không biết, tổ chương trình này chưa bao giờ hành động theo lẽ thường, đoán được địa điểm ghi hình thì cô là thần tiên rồi. Hai người trò chuyện ngắn gọn rồi lên xe, nửa tiếng sau đến đài truyền hình.

Vì sự cố paparazzi lần trước, lần này Diêu Thanh báo mọi người tập trung trong đài truyền hình để phòng ngừa lại có chó săn trà trộn. Khi Ngư Hi vào trong, Triệu Thanh Bình và Chu Hiểu đang nói chuyện, hai người nhìn thấy Ngư Hi liền đứng dậy đón: "Ngư Hi."

"Đến đây lấy lì xì nào."

Trêи tay Diêu Thanh có mấy bao lì xì đỏ, nhìn thấy Ngư Hi và Chung Thần đến liền phát hai bao. Không lâu sau, những người khác cũng có mặt, Trương Nhạc Nhạc và Vương Ngữ Xuân đến cùng nhau, còn vui vẻ mặc đồ cùng màu, Chu Hiểu nhìn mà cười: "Ồ, đôi vợ chồng trẻ đến rồi kìa."

Một câu khiến tất cả mọi người cười lên, Trương Nhạc Nhạc đi qua muốn đạp Chu Hiểu, hai người cậu đuổi tôi chạy, chơi đùa vui vẻ không ngừng.

Ngay sau đó Liễu Ngọc Dao cũng đến.

Cô không đến tay không như mọi khi mà kéo theo va li, mọi người đều đi qua, chỉ thấy trợ lý của cô ấy theo sau, trêи tay cầm hai túi đồ uống nóng cực lớn. Thấy mọi người nhìn, trợ lý híp mắt cười: "Chúc mừng năm mới, mọi người chờ lâu chưa? Đến uống cốc nước ấm nào."

Trợ lý nói rồi lần lượt đưa nước cho mọi người. Ngư Hi liếc nhìn Liễu Ngọc Dao, thấy cô ấy vẫn tỏ vẻ kiêu căng như trước, gương mặt căng thẳng.

Mọi người nhìn nhau, Chu Hiểu lên tiếng trước: "Cảm ơn chị nha Ngọc Dao.'

Trương Nhạc Nhạc tiếp lời: "Đúng lúc khát, cảm ơn chị."

Gương mặt vẫn luôn căng thẳng của Liễu Ngọc Dao thoáng thả lỏng, cô ho khẽ, làm ra vẻ chẳng hề để ý nói: "Không có gì."

Ngư Hi bật cười trước dáng vẻ muốn hòa hợp nhưng cứ hậm hà hậm hực của cô ấy, cô nhấp một ngụm đồ uống nóng, Diêu Thanh bên cạnh đưa thứ gì đó qua, còn nói: "Đi thôi, trọng trách đội trưởng giao cho em đấy."

Cô quay đầu nhìn Diêu Thanh, không ngờ đội trưởng còn phải kiêm thêm trách nhiệm này.

Ngư Hi đi đến bên cạnh Liễu Ngọc Dao, thấy vẻ mặt cô ấy không còn lạnh như băng giống trước đây, nhưng cũng chưa hoàn toàn bớt làm giá, cô gọi: "Cô Liễu."

Liễu Ngọc Dao quay đầu, nhìn Ngư Hi, lại nhìn trêи tay cô vẫn cầm đồ uống nóng, còn tưởng muốn trả lại mình nên lập tức nói: "Cô uống thì uống, không uống thì vứt đi, đừng trả lại cho tôi!"

Ngư Hi bị logic của cô ấy chọc cười, đưa tay ra, một bao lì xì mới tinh nằm trong lòng bàn tay: "Cô nghĩ hơi nhiều rồi."

"Tôi chỉ giúp chị Thanh đưa lì xì cho cô thôi."

"Ngoài ra, đồ uống rất ngon, cảm ơn vì đã mời."

Liễu Ngọc Dao nhìn chằm chằm vào tay cô, lại nhìn xung quanh, thấy những người khác đều đang cười rạng rỡ nhìn mình, Chu Hiểu còn trêu: "Ngọc Dao nhanh nhận lấy đi!"

Trương Nhạc Nhạc cười: "Nhận xong chúng ta liền thành chị em tốt!"

Liễu Ngọc Dao nhận bao lì xì từ tay Ngư Hi, kéo khóe miệng: "Cảm ơn."

Ngư Hi chỉ thoáng cong môi, không nói gì.