Phải Yêu Em Suốt Đời Anh Biết Chưa

Chương 31: Đưa Ra Quyết Định





19h tối, Tư Hạ nhận được tin nhắn của An Tâm, cô hẹn gặp Tư Hạ ở một quán ăn bình dân.
Tư Hạ để lại ba cho mẹ chăm sóc, cô về khách sạn tắm rửa thay đồ rồi nhanh chân tới chỗ hẹn.
An Tâm đã ngồi chờ sẵn ở ngoài quán, một bàn đồ ăn nhỏ cũng được bài sẵn.

Tư Hạ vừa mới bước xuống khỏi taxi thì An Tâm đã vui vẻ vẫy tay.
- " Mỹ nữ,...!tớ ở đây."
Tư Hạ mỉm cười ngọt ngào đi tới ngồi đối diện An Tâm.
Tư Hạ chưa kịp ngồi thì An Tâm đã gặp thức ăn vào bát cho cô.

- " Nào...!cậu mau ăn đi, mấy hôm nay cậu cũng mệt lắm rồi...!ăn nhiều vào cho lại sức."
Tư Hạ cũng nhịp nhàng phối hợp, cô gắp một miếng sườn xào chua ngọt bỏ vào bát của An Tâm.
- " Cậu cũng vất vả đâu kém gì tớ..."
Tư Hạ bỏ miếng thịt ba chỉ vào miệng nhai ngấu nghiến miệng tấm tắc khen ngon.
- " An Tâm,...!sao cậu tìm được quán này vậy?...!Được lắm."
An Tâm bĩu môi tâm đắc.
- " Quán ruột của mình đấy,...!Thấy ngon thì ăn nhiều vào."
30 phút sau, bữa cơm kết thúc, Từ Tư Hạ hạnh phúc xoa xoa cái bụng no căng.
- " Bây giờ cậu nói được rồi chứ?."
Vì bất ngờ nên sắc mặt An Tâm hơi ngơ ngác.
- " Hả??."
Tư Hạ tiếp lời.
- " Tớ thấy cậu cứ thấp thỏm suốt bữa ăn,...!nói đi...!lí do cậu hẹn tớ ra đây ấy."
Ánh mắt An Tâm thoáng buồn.
- " Thực ra,....!tớ có 2 chuyện muốn nói..."
Vừa nói An Tâm vừa giơ 2 ngón tay lên, ánh mắt cô như đang thăm dò Tư Hạ.
Tư Hạ liền ngồi nghiêm túc, dựng thẳng lưng lên, hai chân khép lại.
- " Được rồi,...!cậu nói đi.!"

An Tâm không nhìn thẳng về phía Tư Hạ, cô đưa tay chọc chọc vào chai nước trên bàn.
- " Chuyện thứ nhất,...!chắc tới phải trở về thành phố trước...."
Tư Hạ điềm nhiên gật đầu.
- " Ừm."
An Tâm lặng một lúc không thấy Tư Hạ hỏi thêm liền tròn mắt nhìn cô.
- " Cậu không hỏi lí do sao?."
Tư Hạ mỉm cười lắc đầu.
- " Không hỏi."
Cô đưa 2 ngón tay lên.
- " Thế còn chuyện thứ 2??.".
An Tâm lại cúi xuống, giọng nói ấp úng.
- " Thật ra....!chiều nay...!tớ vô tình nghe được chuyện của cậu và Tử Du...!"
An Tâm mỉm cười.
- " Cậu đoán ra rồi?."
An Tâm buồn rầu gật đầu.
- " Tớ cũng mơ hồ đoán ra...."
Không gian bắt đầu im lặng, cả 2 người không ai có ý định nói thêm, chỉ ngồi yên đó.
Một lúc sau, Tư Hạ lấy một hơi dài rồi thở ra như trút hết muộn phiền, cô đưa mắt nhìn lên bầu trời sao rồi khẽ cười.

- " Tớ nghĩ kĩ rồi,....!Sau khi ba ổn định,...!tớ sẽ ra nước ngoài một thời gian...!Chuyện của Vương Vũ Thần, chuyện của gia đình,...!chuyện với Tử Du...!Thực lòng tớ không muốn nghĩ nữa."
An Tâm nhìn cô bằng ánh mắt đồng cảm.
- " Ừm,...!ra nước ngoài cũng tốt...nhưng cậu phải thường xuyên liên lạc với tớ đấy!...!Tớ sẽ nhớ cậu lắm."
Tư Hạ mỉm cười.
- " Tớ biết rồi."
......................
Sáng hôm sau, Vương Vũ Thần thức dậy trong căn nhà mà trước khi kết hôn anh đã thuê, anh mệt mỏi nhoài người dậy dựa vào giường, đôi mắt còn mê ngủ từ từ mở ra, ánh nắng ban mai chiếu vào khuôn mặt anh tuấn làm anh nheo mắt lại.
30 phút sau, Vương Vũ Thần trở lại với vẻ đẹp trai lịch lãm, mặc trên người bộ âu phục màu đen đứng trước tấm gương lớn đang vuốt lại những lọn tóc.
Sau khi đã hài lòng với diện mạo của mình, Vương Vũ Thần chỉnh lại nút thắt cà vạt rồi đi qua cầm lấy chiếc điện thoại đang đặt ở chiếc tủ cạnh giường ngủ.
Bàn tay anh nhanh nhẹn lướt trên màn hình vài giây rồi một tin nhắn nhanh chóng được gửi đi.
(Cậu cứ làm đúng như lời tôi dặn!.

Tuyệt đối không được nóng vội.)
Nhắn xong anh bỏ điện thoại vào túi áo trong, thuận tay, Vương Vũ Thần mở ngăn kéo lấy ra một cuốn sổ nhỏ hơi cũ kĩ rồi đi ra ngoài..