Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 380: Anh Nguyễn Phong Gọi Cho Em





Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên TruyệnApp.

**********
Chương 380: Anh Nguyễn Phong gọi cho em
Chớp mắt đã đến ngày đi công tác, cả gia đình ba người đáp chuyến bay quốc tế đến New York.

Ngay sau khi kiểm tra an ninh, họ đã xếp hàng để lên máy bay, Bánh Bao trông rất thích thú, vẫy vẫy hai cánh tay ngắn ngủn
Sau khi Lam Ngọc Anh ngồi xuống, cô cúi người thắt dây an toàn cho con trai.

"Bé cưng sắp bay rồi!"
Bánh Bao cười toe toét, đôi mắt lấp lánh.

Cậu bé thích đi máy bay nhất, hơn nữa lần này cậu cảm thấy vui hơn vì được bay cùng Ngọc Anh.

Sau khi máy bay bay nhẹ nhàng xuyên qua những đám mây rồi bình ổn lại, Lam Ngọc Anh đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Từ cửa sổ máy bay nhìn ra, ánh mặt trời chiếu lên mây, mây như núi trập trùng, Bánh Bao ngồi ở giữa hai người, miệng nhỏ hé mở thu hút sự chú ý.

Tuy nhiên, Hoàng Trường Minh đang ngồi cạnh cửa sổ máy lại không có hứng thú với cảnh đẹp như vậy, từ lúc kiểm tra an ninh đến giờ lông mày anh cứ nhíu chặt lại.


Bánh Bao chớp chớp mắt tò mò hỏi: "Ba, ba không vui sao?"
Hoàng Trường Minh nhàn nhạt liếc nhìn con trai.

Dù nhìn thế nào đi nữa cũng cảm thấy có một bóng đèn trên đầu con trai.

Không có ý trả lời, anh trải tờ báo trong tay ra, vẻ mặt như ai mắc nợ mình.

"Con biết tại sao ba không vui!” Bánh Bao chớp chớp mắt, vẻ mặt như hiểu rõ bắt đầu phân tích “Bởi vì ghen tị với con, Ngọc Anh thắt dây an toàn cho con chứ không thất cho ba!" "...!Hoàng Trường Minh khỏe mỗi giật giật.

Dù không hoàn toàn có ý đó,nhưng nó cũng đúng ở một mức độ nào đó.

Bánh Bao mím chặt miệng cười ngượng ngùng: "Nhưng mà ai bảo Ngọc Anh thích con nhất!" “Con chắc chứ?” Hoàng Trường Minh hừ lạnh.

“Vâng!” Bánh Bao gật đầu một cách chắc chắn, đôi mắt to đen như quả nho không giấu được niềm tự hào, “Ngọc Anh trước đây từng nói, cô ấy thích con nhất trên đời! Ba, ba có đang nghe không?
Hoàng Trường Minh ném tờ báo trong tay đi, hai tay nhắm mắt lại, "Đừng quấy rầy, ba muốn ngủ!"
Bánh Bao cong cong khỏe miệng ngẩng đầu nhìn Lâm Ngọc Anh đã từ nhà vệ sinh trở lại, cậu lập tức làm nũng giống như cún con vẫy đuôi khi thấy chủ nhân, "Ngọc Anh, cô đã về rồi ~"
Chuyến bay kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đến nơi.

Bởi vì Hoàng Trường Minh còn bận việc, sau khi sáp xếp ổn thỏa ở khách sạn, anh ta thay quần áo rồi có xe đến đón.

Do chênh lệch múi giờ nên Bánh Bao đã đi ngủ, hôm đó Lam Ngọc Anh cũng không đưa cậu bé ra ngoài mà chỉ nghỉ ngơi trong phòng, sau đó tạm thời dành một ngày trong nhà hàng và khu giải trí của khách sạn để điều chỉnh lại.

Đến tối, cả gia đình ba người lại ngủ chung một giường.

Chỉ là tắt đèn không bao lâu sau, khi Lam Ngọc Anh đang ngẩn người ôm Bánh Bao chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, một bàn tay to vươn ra bế cô vào phòng tắm, sau đó là một tiếng thở dốc cố ý kìm nén.

Ngày hôm sau, đúng như dự đoán, cô là người thức dậy cuối cùng.

Bên ngoài nắng chói chang, đã trưa rồi, gọi phục vụ phòng vào, sau khi dùng bữa trong phòng, thể lực tăng thêm rất nhiều, Lam Ngọc Anh cuối cùng cũng cảm thấy mình sống rồi.

Nhìn thấy bóng dáng cao lớn vừa cúp điện thoại đi từ phía cửa sổ tới, cô không khỏi hỏi: "Hoàng Trường Minh, bây giờ chúng ta ra ngoài chơi sao?" “Ừm” Hoàng Trường Minh kéo môi.

“Vậy em đưa Đậu Đậu đi thay quần áo!” Lam Ngọc Anh vội vàng nói.

Hoàng Trường Minh ánh mắt lóe lên, có chút mơ hồ, "Di di"
Lam Ngọc Anh nắm tay Bánh Bao đi vào phòng ngủ, lựa chọn trong số những bộ quần áo mang theo trong vali hồi lâu, cuối cùng cũng thay được bộ đồ ưng ý, nghĩ xem có thể chụp danh lam thắng cảnh nào để làm kỷ niệm, cô cố tình chọn trang phục cùng tông màu để tạo cảm giác giống đồng phục gia đình.


Hơn mười phút sau, hai mẹ con hào hứng từ trong phòng đi ra.

Lên xe, Lam Ngọc Anh nằm lấy bàn tay mềm mại của Bánh Bao, "Chúng ta đi đâu? Hay là đi Quảng trường Thời đại trước, là nơi sầm uất nhất, em nhớ dọc theo phố đi bộ có rất nhiều cửa hàng thú vị!" "Không vội.” Hoàng Trường Minh hai chân trùng xuống, chậm rãi nói: “Tới chỗ chú trước.

“...Chú?” Lam Ngọc Anh ngây người.

Không ngờ anh lại có kế hoạch như vậy, nếu là chú thì hẳn là chồng của Hoàng Thanh Thảo.

Hoàng Trường Minh gật đầu, hai lông mày nghiêm nghị trịnh trọng nói: "Chú đã lâu không gặp Đậu Đậu, chú rất nhớ thằng bé." "Ừ." Lam Ngọc Anh gật đầu, cảm thấy anh nói có lý.

Xe đậu trong khuôn viên biệt thự, nhìn xung quanh như một bức tranh, ngoài sân cây xanh um tùm.

Lam Ngọc Anh và Hoàng Thanh Thảo rất hợp nhau, cô cũng đã hơn một lần nghe hai cô cháu họ kể về người chú này.

Khác với tưởng tượng, cô nghĩ ông sẽ là một người lớn tuổi nghiêm túc, thật không ngờ, ông lại là một người đàn ông trung niên rất lịch lãm, đeo kính, nâng gọng kính cận mỗi khi nói, giọng nói chậm rãi và chắc chắn.

Ông cũng thực sự thích Bánh Bao, từ khi bước vào cửa, ông ấy gần như không rời mắt khỏi Bánh Bao.

Có lẽ ở tuổi của họ, con cháu của thế hệ sau sẽ được đối xử đặc biệt.

Một giờ sau, Lam Ngọc Anh bị Hoàng Trường Minh âm thầm kéo ra khỏi biệt thự, đến khi ra khỏi cổng sân cô vẫn hết lần này tới lần khác ngoái lại vẻ mặt do dự.

“Có gì không ổn?” Hoàng Trường Minh khỏe môi giật giật, phản bác.

"Nhưng...!Lam Ngọc Anh cảm thấy có lỗi.


Vốn định đưa Bánh Bao đi du lịch, nhưng không ngờ lại trở thành thế giới của hai người.

“Không có nhưng gì cả!” Hoàng Trường Minh hừ lạnh ngắt lời cô, khoác vai cô sải bước đi về phía trước xe, dường như không muốn cho cô cơ hội quay lại, “Em không phải vừa mới nói là muốn đến Quảng trường Thời đại, bây giờ chúng ta đi!
Khi cửa xe mở ra, điện thoại di động của Lam Ngọc Anh vang lên.

Cô lấy ra xem qua, ánh mắt có chút kinh ngạc, đưa lên tai.

Hoàng Trường Minh thấy vậy cúi người đóng cửa xe cho cô, lúc đi vòng qua ngồi ở bên kia điện thoại của cô vừa cúp, cô cầm điện thoại di động nhìn sang.

“Sao thế?” Anh ngả người ra sau, lười biếng hỏi.

Lam Ngọc Anh mơ hồ nói: "Hoàng Trường Minh, e rằng chúng ta không thể đến Quảng trường Thời đại.." “Tại sao?” Hoàng Trường Minh mặt nhất thời đen lại.

Lam Ngọc Anh ra hiệu với chiếc điện thoại đang cầm, quan sát ánh mắt anh, sau đó rất cẩn thận nói, "Cuộc gọi vừa rồi là của anh Nguyễn Phong..." “Nguyễn Phong?” Hoàng Trường Minh đôi mắt chợt híp lại.

Dù đã bốn năm trôi qua, nhưng không ai có thể quên được sự tồn tại của Nguyễn Phong.

"Ừm..." Lam Ngọc Anh gật đầu, nuốt nước bọt, thấp giọng ngập ngừng giải thích, "Ngày hôm qua đến khách sạn, em đăng bài lên mạng xã hội, nhân tiện đặt định vị.

Anh Nguyễn Phong xem thì biết em tới, cho nên muốn cùng nhau ăn cơm.".