Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 162: Tổng Giám Đốc







**********

Minh rất tức giận

Lam Ngọc Anh không muốn chân chừ một giây nào, lập tức gọi lại.


Đầu kia bắt máy rất nhanh, cô vô thức đứng thẳng dậy: "Alo?" "Hoàng Trường Minh, anh nghe rõ không?"

Mãi không có ai đáp lại, cô hỏi với vẻ ngờ vực.


Đợi thêm vài giây, cuối cùng mới có một câu nói trầm trầm vọng tới: "Em đang ở đâu?" "Em ra ngoài ăn cơm..." Lam Ngọc Anh rụt vai lại, không dám giấu giếm gì anh: "Với anh Nguyễn Phong, còn có cậu chủ Vân nữa!"

Cô đặc biệt nhấn mạnh câu cuối cùng, tỏ rõ thái độ rằng cô không ra ngoài riêng lẻ cùng Nguyễn Phong, "Anh đồng ý chưa? Hoàng Trưởng Minh vẫn hạ thấp giọng.


Cho dù cách nhau đường truyền điện thoại nhưng cô vẫn cảm nhận được sự không vui của anh, Lam Ngọc Anh lí nhí giải thích: "Lúc trước em có gọi điện cho anh, tuy nhiên gọi mãi anh không bắt máy, về sau em có nhân tin cho anh mà

Hoàng Trường Minh trở nên trầm mặc.
"Em chỉ đi ăn với hai anh ấy thôi, sẽ về nhanh mà

Lam Ngọc Anh cắn môi, khi lên tiếng giọng có chút lấy lòng: "Tối nay, em đến với anh nhé?"

Tuy rằng cảm giác hai chân không thể khép chặt lại rất đáng sợ, cô thật lòng muốn được nghỉ ngơi nhưng vẫn liều mạng.


Nghe xong, Hoàng Trường Minh lại phản ứng rất bình thản: "Nói sau đi, anh tiếp khách đây."

O!


Lam Ngọc Anh nhìn màn hình di động sau khi bị ngắt máy, chống tay lên trán.


Trước đó anh chỉ không vui khi bị thắng nhỏ quấy rầy nhưng rõ ràng bây giờ là anh đang giận.


Cô nhớ tới câu thoại kinh điển trong một bộ phim điện ảnh nào đó, nhăn mặt lại.


Tổng giám đốc Minh giận dữ, hậu quả rất nghiêm trọng...


Trở về phòng không lâu thì bữa cơm của họ cũng kết thúc.
Hôm nay Tiêu Thành Vân đã uống rượu nên anh ấy tìm tài xế lái thuế, Nguyễn Phong chỉ uống trà nên phụ trách đưa cô về nhà.


Ảnh đèn trong tiểu khu đã sáng lên, Lam Ngọc Anh để ý thấy chiếc Land Rover màu trắng vẫn chưa xuất hiện.


Sau khi xe dừng hẳn, Nguyễn Phong ngập ngừng định nói gì đó.


Anh nhíu mày, cuối cùng vẫn lên tiếng: "Ngọc Anh, lần trước anh có nói với em về chuyện dọn khỏi khu này, em suy nghĩ thế nào rồi?" “Tạm thời em không muốn đi ạ." Lam Ngọc Anh lắc đầu, ấp ủng nói: “Chỗ này khá gần công ty của em, em ở cũng đây quen rồi, hơn nữa tiền phòng còn chưa đến kỳ thanh toán.
"

Nguyễn Phong yên lặng ngôi nghe, dường như mỗi lý do của cô đều có vẻ giống viện cớ.
"Ngọc Anh." Anh nhíu mày, trầm ngâm giây lát mới lại lên tiếng: "Lần trước về nhà, Châu Châu có nói với anh rằng thằng bé nhìn thấy em và chú sống ở đối diện hôn nhau.
Em và tổng giám đốc Minh..."

Lam Ngọc Anh ngượng ngập.


Thì ra vẫn bị thắng bé nhìn thấy thật không hay chút nào.



Họ đầu chỉ hôn nhau, còn làm chuyện không thể miêu tả kỹ càng nữa kìa, vả lại còn làm suốt cả đêm...


Nhìn thấy ánh mắt gấp gáp và quan tâm của Nguyễn Phong, Lam Ngọc Anh giải thích: "Bọn em đang hẹn hò." "Hẹn hò? Em và Hoàng Trường Minh sao?" Nguyễn Phong sững sờ.


Có vẻ vì quá bất ngờ, anh thậm chí còn không gọi là "Tổng giám đốc Minh" như mọi khi.
"Vâng." Lam Ngọc Anh gật đầu.


Khóe miệng Nguyễn Phong giật giật, nhất thời không kịp tiêu hóa thông tin này.
Anh nhìn thấy cô gật đầu, đôi mi cụp xuống run rẩy, hoàn toàn là dáng vẻ của một cô gái đang yêu "Anh Nguyễn Phong, cũng không còn sớm nữa, em lên nhà đây." Lam Ngọc Anh đã tự tháo dây an toàn: "Anh lái xe về chậm thôi, đi cẩn thận nhé!"

Rất lâu sau, Nguyễn Phong mới bật ra một tiếng: "Được!"

Nhìn theo bóng cô biến mất ở cửa tòa nhà, anh vẫn không thể hoàn hồn trở lại được.


Bây giờ cho dù không muốn thi Nguyễn Phong vẫn phải thừa nhận Ngọc Anh của anh đã càng ngày càng xa rời anh rồi.


Sau khi leo lên nhà, Lam Ngọc Anh không tắm rửa ngay mà bò lên cửa sổ ngồi đợi, mãi vẫn không thấy chiếc Land Rover ấy.


Từng giây từng phút trôi qua, đến tận hơn mười giờ tối.


Cô bắt đầu gọi điện thoại cho Hoàng Trường Minh, lần này không phải không có ai nghe mà vừa "tút" một tiếng thì đã có người ngắt máy, khi gọi lại thì vẫn tình trạng như vậy.



Lần này Lam Ngọc Anh hoang mang thực sự, cử đi đi lại lại trong phòng.


Ngầm nghĩ một chút, cô chỉ còn cách bẩm bụng gọi cho một người khác: "Alo, trợ lý Duy ạ? Tôi là Lam Ngọc Anh, anh đang ở cùng với Hoàng Trường Minh phải không

Nửa tiếng đồng hồ sau, taxi dừng lại trước cửa hộp đêm.


Lam Ngọc Anh cầm lấy chỗ tiền lẻ được trả lại rồi rảo bước chạy vào trong.
Ra khỏi thang máy, cô lần theo số phòng mà Phan Duy nói, nhanh chóng tìm được phòng bao.


Cửa phòng mở hé, bên trong đang có tiếng hát vọng ra.


Có rất nhiều người, cả nam lẫn nữ mùi rượu và mùi thuốc lá trộn lẫn vào nhau.
Lam Ngọc Anh đi vào trong, cổ gắng kiểm tìm Hoàng Trường Minh trong không gian u tối.
Đi được một nửa thì bỗng nhiên trước mặt cô có thêm một cái bóng.
"ỘI Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm chứ"

Lam Ngọc Anh ngẩng đầu lên lập tức bắt gặp đôi mắt hoa đào đó: "Bác sĩ Sinh..."

Dường như chỉ cần cởi chiếc áo blouse trắng đó ra là anh ấy sẽ lập tức trở về với hình tượng một công tử ăn chơi trác táng.
Cứ thay đổi thân phận liên tục như vậy quả thật khiến người ta không thể thích ứng nổi.
Nhưng cô bất chợt nhớ tới cảnh tượng đã nhìn thấy ở dưới nhà cô bạn Trương Tiểu Du, nếu không phải vì bây giờ đang không tiện thi cô nhất định phải hỏi cho rõ ràng.
"Cô Ngọc Anh chạy tới đây làm gì vậy?" Trần Phong Sinh nhìn thấy cô thì có vẻ như rất kinh ngạc.
"À, tôi tìm Hoàng Trường Minh..." Lam Ngọc Anh ngượng ngập.
"Tim Trường Minh à? Lần trước gặp, chẳng phải cô nói không có quan hệ gì với cậu ấy sao?" Trần Phong Sinh nhưởng cao mày, cố tình nói.
Thấy cô đỏ mặt, anh ấy bèn bật cười xua tay "Được rồi, không chọc cô nữa, cậu ấy ở kia kia!"

Nhìn theo hướng ấy, cô quả nhiên nhìn thấy Hoàng Trường Minh đang ngồi xoay lưng lại.


Lam Ngọc Anh thở phào nhẹ nhõm, bên cạnh anh không có cô gái nào, chỉ có một mình Phan Duy mà thôi.


Cô nghiêng người đi tới, Phan Duy thấy cô thì lập tức đứng dậy: "Cô Ngọc Anh!"

Lam Ngọc Anh gật đầu, ngồi xuống cạnh anh.



Hoàng Trường Minh chỉ hờ hững tiếc nhìn cô một cái, rồi lại tiếp tục hút thuốc, cố tình coi cô như không khí.
"Hoàng Trường Minh..


Cô dè dặt gọi một tiếng, rồi lại thận trọng hỏi: "Anh vẫn còn giận à?" "Con mặt nào của em nhìn thấy anh đang giận?" Hoàng Trường Minh hừ lạnh một tiếng.
"..." Bên mắt nào cũng thấy cả.


Thấy anh vừa hút hết một điều thuốc lại định rút thêm điều nữa, cô buộc phải giữ tay anh lại: "Anh đừng hút thuốc nữa, uống chút nước đi!"

Hoàng Trường Minh ném chiếc bật lửa lên mặt bàn, đúng là không hút nữa nhưng vẫn lờ cô đi.
"Tổng giám đốc Minh không để tâm đến em, hay là qua đây chơi xúc xắc với mấy anh đi?"

Bên cạnh có người cười trêu chọc ghé sát tới nhưng chưa chạm được vào cô thì Trần Phong Sinh đã giơ chân đá một cước: "Qua bên kia, muốn chết hả?" "Tớ đùa ấy mà!" Đương nhiên đối phương sẽ hiểu ngay, vội vàng cười hạ ha: "Cô gái, muốn dỗ đàn ông vui thì đơn giản quá mà, hát cho tổng giám đốc Minh nghe một bài đi!" "Thôi bỏ đi, nếu buổi vui này của chúng ta còn muốn tiếp tục thì đừng bắt cô đây hát!" Trần Phong Sinh lập tức nói.
"..." Lam Ngọc Anh mất mặt.
"Ai nói vậy!" Có người bất bình thay cô, là Phan Duy đứng bên: "Tôi từng nghe cô Ngọc Anh hát rồi, không là ca kịch, kịch Hoàng Mai, cực kỳ hay luôn!

Trước kia khi đến thành phố Đà Lạt công tác, dưới lời đề nghị của quản lý,

Lam Ngọc Anh đích thực từng hát...


Sau câu nói ấy, tất cả mọi người trong phòng đều tập trung sự chú ý lên người cô rồi hô hào muốn nghe, hơn nữa còn bật sẵn nhạc, đưa luôn cả micro cho cô.


Lam Ngọc Anh như một con vịt bị khiêng lên giá nướng.


Cô liếc nhìn Hoàng Trường Minh ngồi bên cạnh, thấy anh không buồn ngước mắt lên nhìn mình thì đành phải đứng dậy đi về phía màn hình.
Cô không hề chú ý thấy một đôi chân dài cũng




.