Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 156: Nhớ Đau Cả Tay





Một bó hoa to tưởng như thể muốn lờ đi cũng khó.


Dưới những ánh mắt đang đồng loạt nhìn qua của đồng nghiệp, Lam Ngọc Anh hoảng hốt đứng lên: "À, tôi đây...
"Đây là hoa tặng cho cô phiền cô ký nhận lên trên này!" Nhân viên chuyển phát đi thẳng về phía cô, đồng thời đưa ra bỏ hoa trong tay.


Còn chưa kịp phản ứng lại thì trong vòng tay Lam Ngọc Anh đã có thêm một thứ nặng nề.


Mùi hoa hồng thơm ngát vấn vít quanh mũi, cô mới hít mấy hơi đã suýt ngất xỉu.


Sau khi nhận được chữ ký, người nhân viên nhanh chóng rời đi.


Đương nhiên những đồng nghiệp bên cạnh sẽ không bỏ lỡ cơ hội hồng chuyện, bọn họ nhanh chóng sần đến, mắt đảo đảo nhìn bỏ hoa rồi rút ra một tấm thiệp nhỏ "Ấy, sao một cái tên cũng không có vậy? Chỉ có ba chữ: Tặng Ngọc Anh."

Lam Ngọc Anh cũng đang khó hiểu không biết là ai tặng, nhìn thấy ba chữ này lập tức hiểu ra ngay.


Tôi qua anh vừa gọi cô như vậy.


Cô lại cúi đầu nhìn bỏ hoa hồng trong tay, cảm giác bỏ hoa này nóng bỏng như lửa vậy.
"Ngọc Anh, rốt cuộc là ai tặng vậy?"

Lần lượt có đồng nghiệp xúm lại, vậy xung quanh bỏ hoa "Đúng vậy đấy, một bó hoa to như thế này phải đến chín mươi chín bông hồng ấy nhỉ? Đúng là đẹp sắp mù mắt đến nơi rồi, quan trọng là hoa này bao nhiêu tiền chứ?"

Lâm Ngọc Anh cụp mất xuống không trả lời mà tạm thời đặt nó lên bàn: "Tôi vào nhà vệ sinh một lát

Nói xong, cô cầm di động chạy về phía nhà vệ sinh.



Sau khi đi vào, cô mở cánh cửa trong cùng ra rồi dựa vào bình ổn lại nhịp tim mấy giây, sau đó mới gọi vào số của Hoàng Trường Minh.


Đường truyền nhanh chóng được kết nổi, vài giây sau đó lập tức có người bắt máy.


Nhưng đầu ấy mãi không lên tiếng m lặng quả lâu, Lam Ngọc Anh đành nói trước: "Hoa rất đẹp...


Thích không? Bấy giờ Hoàng Trường Minh mới nói.
"Rất thích.
Cho dù biết anh không nhìn thấy, Lam Ngọc Anh vẫn khẽ gật đầu, giọng nói khẽ khàng như cánh bướm: "Cảm ơn anh." "Em biết anh cần lời cảm ơn kiểu gì nhất mà."

Cô nói lời cảm ơn, anh lập tức đáp lại một câu như vậy.


Nhưng hình như cảm xúc không đúng làm, hơn nữa nghe kỹ thì có vẻ anh cũng không ở trong phòng làm việc, có chút tạp âm.
Cô tò mò hỏi: "À...
Hoàng Trường Minh, anh đang ở ngoài sao?" "Ừm, vừa tới sân bay.
Hoàng Trường Minh ngừng lại một lát, khi lên tiếng giọng có vẻ buồn rầu: "Đột xuất có một dự án xây ra vấn đề, cần anh đích thân qua đó, có thể phải đi công tác vài ba hôm."

Lam Ngọc Anh "ô" một tiếng, biểu thị sự thông cảm.


Một người như anh, sẽ mãi mãi chẳng bán hết việc.
"Chả muốn đi!" Hoàng Trường Minh bất ngờ rầu rĩ lên tiếng.
"Ơ...
Lam Ngọc Anh chớp chớp mắt,

Đầu kia lại nhanh chóng truyền tới một câu nói như bật ra từ từng kẽ răng Sớm biết vậy, trưa nay không nên thả em xuống giường!" 1.
Lam Ngọc Anh đỏ mặt, người đàn ông này "Hay là em xin nghỉ phép, cùng anh đi công tác đi, được không?"

Âm cuối cùng còn ngân dài mang theo cảm giác dụ dỗ mê hoặc lòng người.


Trước kia khi giao dịch, anh cũng từng "đóng gói bắt cóc cô đi nhưng quan hệ giữa hai người bây giờ đã khác.
Chuyện này nghe thôi đã khiến người ta cảm thấy xấu hổ, những ngón chân trong đôi giày của cô như co quắp lại hết.
"Đừng mà..."

Lam Ngọc Anh ngứa ngáy trong lòng nhưng vẫn từ chối: "Em đợi anh quay về t

Hoàng Trường Minh có vẻ không mấy vui vẻ nhưng đầu bên kia, Phan Duy đã nhắc nhở về thời gian, cuối cùng anh đành thôi.


Ngắt máy xong, cũng giống như ban nãy, Lam Ngọc Anh phải cần mấy giây bình tĩnh lại thì mới đẩy cửa đi ra ngoài.


Trở về phòng làm việc, các đồng nghiệp vẫn còn tỏa ra ánh mặt trái tim nhìn có đầy ngưỡng mộ.


Trước kia hội đại học, trong ký túc xá luôn có những bạn học nữ nhận được hoa hồng của bạn trai, bầu không khí ngọt ngào đó dường như có thể lan tỏa tới mỗi ngóc ngách.
Đến tận khi tốt nghiệp cô vẫn chưa yêu đương gì, thế nên từ nhỏ tới lớn chưa biết nhận hoa của người khác giới là thế nào.


Lam Ngọc Anh vuốt ve những cánh hoa hồng, ngón tay cô thấm đảm hương th.


Có lẽ ngay chính cả Hoàng Trường Minh cũng không biết được anh đã mang tới cho cô biết bao nhiêu lần đầu tiên.



Bó hoa quá to đến nỗi tối về tới nhà, cô có thể hai vài bông ra để ngâm bồn tắm.


Lúc tỉnh dậy, cô có cảm giác người mình văn thơm nức, khi ra khỏi cửa, cô bất giác nhìn về phía cánh cửa đối diện.


Mới có một ngày mà đã có chút nhớ nhưng rồi...


Chập tối tan làm, Trương Tiểu Dư qua tìm cô đi dạo phố, hai người chen nhau lên xe buýt.
Giờ tan tầm rất đông đúc, gần như không còn khe hở.
Khi chiếc di động trong túi đổ chuông, trong giây lát cô không thể rút ra ngay được.
Trương Tiểu Du ở bên cạnh giúp đỡ lấy điện thoại của cô ra, nhảy mặt nhìn cô.
"Này, điện thoại của bạn trai kìa!"

Lam Ngọc Anh đón lấy, trên màn hình hiển thị ba chữ Hoàng Trường Minh

Dưới biểu cảm trêu chọc của cô bạn nhỏ, cô xấu hổ đặt điện thoại lên tại.
"Đang làm gì thế?"

Qua đường truyền, một giọng nam trầm vang lên.


Lam Ngọc Anh báo cáo với anh như cô vợ nhỏ: "A, em vừa tan làm nên muốn cùng Cá nhỏ ra ngoài đi dạo, lát nữa ăn ở ngoài luôn rồi mới về nhà...
"Ừ" Hoàng Trường Minh uể oải đáp.
Anh kéo hơi khá dài, nếu có đoán không nhầm thì anh nhất định lại đang hút thuốc.


Lam Ngọc Anh tò mò hỏi.
Khi nào anh quay về?" "Nhớ anh à?" Hoàng Trường Minh hỏi ngược lại cô.


Hơi thở của Lam Ngọc Anh như khựng lại, có ngượng ngập im lặng.
"Anh nhớ em."

Ba chữ này vọng tới, tại cô nóng rần lên, ngay sau đó cô lại nghe thấy anh nói tiếp: "Nhớ tới đau cả tay" "..." Lam Ngọc Anh hiểu ra chậm một nhịp, cô khẽ cần khỏe môi.


Thật đen tối...
"Chiều ngày kia anh về "Ồ, em biết rồi."

Lam Ngọc Anh nhẩm tính thời gian, vừa hay là thứ bảy.



Hình như ở bên đó anh vẫn đang bán công việc, có người xin chỉ thị gì đó, trước khi ngắt máy anh khẽ nói một câu "Đợi anh về, xem anh giải quyết em ra sao

Trương Tiểu Du giúp cô nhét lại điện thoại vào túi, dĩ nhiên cô ấy không hề buông tha cho cô.
"Ngọc Anh, cậu và tổng giảm đốc Minh nói chuyện gì thế?” "A thì..." Lam Ngọc Anh ấp ủng giây lát.
"Tớ biết rồi, nhất định lại là chuyện cầm trẻ con!" Trương Tiểu Du kêu lên.


Trên xe buýt rất đông người, vốn dĩ giọng Trương Tiểu Du đã khá to, vì thế tiếng kêu ấy khiến ai cũng quay lại nhìn hai người.


Lam Ngọc Anh mất mặt không dám ngẩng đầu lên, cũng may phía trước là tới trạm, cô kéo Trương Tiểu Du bon chen chạy xuống.


Trạm xe cách trung tâm thương mại không xa, qua một con đường là tới.
Tuy rằng bẩm sinh con gái sinh ra thích đi mua sắm nhưng cô thì bình thường, không ghét cũng không quá cuồng nhiệt, cảm thấy mua đủ là được, hơn nữa cô cũng quen đã mua đồ trên mạng, như vậy rất tiên và nhanh chóng.


Trương Tiểu Du vừa vào đã điên cuồng lượn khắp nơi.


Đi tới trước một tủ kinh, cô ấy kéo cô lại: "Ngọc Anh, chiếc váy này đẹp quá! Cậu mặc vào nhất định sẽ rất xinh!" "Đặt quá!" Lam Ngọc Anh nhìn giá rồi lắc đầu.
"Không sao!" Trương Tiểu Du đi nhiên hiểu ý của cô, cô ấy kéo cô chạy vào trong quầy "Chúng ta cứ vào thử đã, cho đỡ nghiện.


Sau khi đi vào cô nhân viên nhiệt tình tới tiếp đón.
Nghe Trương Tiểu Du nói xong, cô ấy cởi chiếc váy trên người ma-nơ-canh xuống, đồng thời dẫn cô vào cả phòng thay đồ.
khi cô đi ra thì thấy Trương Tiểu Du đang nhíu mày nhìn về một phía.



.