Nuôi Trong Nhà Một Con Quỷ Hút Máu

Chương 3: Lần đầu gặp gỡ một tiểu quỷ



 Đôi lời của editor : Bọn mình biết những chương đang edit hiện h các bạn đã đọc nát qua những bản edit trước hoặc hơn nữa là đọc nát bản QT của truyện này. Nhưng cái gì cũng phải có khởi đầu rồi mới có kết thúc, nên khi bọn mình đã quyết tâm khởi đầu lại thì có nghĩa bọn mình sẽ gắng sức kết thúc được nó. Nên mong trong quá trình này các bạn đọc hãy ủng hộ cho bọn mình bằng cách cm, nếu không lười quá thì chỉ cần 1 cái vote thôi cũng làm bọn mình có tinh thần hơn. Thanks.
=====
Để tạo môi trường tự nhiên trong lành, yên tĩnh, bệnh viện đã cho xây dựng xung quanh một vườn thực vật khổng lồ. Mặc dù cách trung tâm thành phố không xa nhưng nhờ vườn cây như bức bình phong tự nhiên nên trong viện luôn có cảm giác rất yên bình. Cái Thấm Nhã gọi là “sáng sớm”, thực chất chính là thời điểm đêm khuya thanh vắng. Nhưng có lẽ ánh trăng sáng ngời làm cô cảm thấy thanh tĩnh lạ thường, hiếm khi nào có hứng nhàn nhã thưởng thức cảnh đêm như vậy nên cô quyết định để lại xe gara trong bệnh viện, tự mình đi bộ về nhà.

Ra khỏi khuôn viên, Tịch Thấm Nhã rẽ vào con đường cái dọc theo vườn cây ẩm ướt. Không lâu sau, cô đột nhiên có cảm giác không tốt lành. Dường như có người đang đi theo cô! Tịch Thấm Nhã hơi nghiêng đầu, khóe mắt nhìn thấy đằng sau có vài bóng đen. Mặt không biến sắc, trong đầu cô lập tức suy nghĩ cách thoát thân, chân cũng bắt đầu bước nhanh hơn.

Mấy bóng đen dường như cũng biết Tịch Thấm Nhã đã nhận ra, nhanh chóng đuổi theo. Thì ra là bốn gã đại hán vạm vỡ. Chúng mau lẹ chạy đến bao vây lấy cô. Bất ngờ bị một bàn tay tóm lấy vai, Tịch Thấm Nhã dừng bước, giẫm mạnh lên chân gã đàn ông kia, đồng thời mượn lực vung khuỷu tay ra sau.

“Ui da!” tên kia bị Tịch Thấm Nhã đánh ngã, kêu thảm một tiếng, hai tay ôm bụng và bả vai lăn lộn trên mặt đất.

Tịch Thấm Nhã đứng thẳng người, vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt lạnh như băng. Đây chính là khí chất băng sơn của Tịch nữ vương, khí thế “động dao không chớp mắt” trên người thường ngày khiến ai ai cũng phải kính nể ba phần. Mấy người kia thấy vậy, quả nhiên bị uy hiếp, kinh sợ không dám tiến lên.

Nhưng dù cô có là cao thủ karate thì cũng vẫn là phụ nữ chân yếu tay mềm, hơn nữa lại phải đối mặt với bốn người, hiện tại chỉ có thể nhất thời hù dọa bọn chúng, nếu động thủ thì cô tuyệt không đánh lại. Thấm Nhã dù đối mặt với hiểm cảnh nhưng trong lòng vẫn điềm tĩnh phân tích tình huống. Nơi này thỉnh thoảng có nhân viên kiểm lâm đi qua, phải tận lực kéo dài thời gian mới được.

“Các anh là ai? Có mục đích gì?” Tịch Thấm Nhã lạnh lùng lên tiếng.

Bốn gã đại hán đưa mắt nhìn nhau, một tên trong đó tức giận nói: “Bọn tao muốn cho mày câm miệng, sau này không thể xen vào việc của người khác nữa! Lên!!” Tên này vừa dứt lời, những kẻ khác cũng rút dao từ sau lưng ra, lao đến chỗ Thấm Nhã.

Lúc này, Mặt Trăng trên cao bỗng trở nên chói mắt, nhưng không phải ánh trăng như mọi ngày mà lại phát ra ánh sáng mang màu đỏ. Một luồng khí tức lạnh lẽo nhanh chóng tiến đến ngay sát bọn họ. Đó là loại khí tức quỷ mị, lại mang theo chút mê hồn, khiến người ta tuy kinh hãi nhưng lại không thể dời mắt, giống như hút thử thuốc phiện vậy. Mấy tên đại hán dừng bước, không kìm lòng được, quay đầu nhìn về phía Mặt Trăng, mặc dù không biết lý do nhưng lại không sao rời mắt đi được.

Từ phía xa, một cô gái mặc trường bào màu đen xuất hiện, trên tay áo của trường bào có thêu hình lá sen tinh xảo bằng chỉ vàng mang theo phong cách Trung Cổ, đôi mắt màu đỏ, có vẻ bề ngoài vô cùng xinh đẹp, điều đặc biệt nhất chính là trên người nàng lại phát ra một loại khí chất tà ác. Nó không giống với của những kẻ độc ác, sự tối tăm hay u ám, cũng không giống với những kẻ suy nghĩ bệnh hoạn, tà dâm, nham hiểm. Đây là một loại tà khí thuần khiết, vừa khiến người khác sợ hãi nhưng lại chứa đầy mê hoặc chẳng khác gì thuốc phiện.

Tất cả mọi người đều đứng ngây ra như tượng, bốn gã đàn ông thậm chí vẫn còn duy trì tư thế ban nãy. Thân ảnh của Y Nặc Mễ từ phía xa bắt đầu như ẩn như hiện, mỗi lần xuất hiện lại rút ngắn một khoảng cách lớn. Nàng lững thững dạo bước đến trước mặt một tên, nở nụ cười khát máu, làm lộ ra hai răng nanh sắc nhọn.

Máu, dòng máu nóng hổi ngọt ngào, là cội nguồn cho năng lượng và sinh mạng của nàng …

“A! Phì phì! Tên này vừa hút ma túy lại vừa cắn thuốc, đắng quá, đắng quá!” gương mặt xinh đẹp mang đầy tà khí đột nhiên nhắm chặt lại, vội vàng phun “đồ ăn” bị ô nhiễm ra.

Tặc lưỡi một cái rồi lại bắt lấy một người khác, “Ọe! Máu bẩn như vậy, suy nghĩ của ngươi hèn hạ quá đấy!”

Nhe răng, lại gặm: “Buồn nôn! Toàn bệnh với tật … Hu, lại sắp bị đau bụng rồi.”

Đông người như vậy mà cắn một cái là một lần cảm thấy ghê tởm. Bây giờ thức ăn càng ngày càng khó tìm, vất vả lắm mới bắt được một đám mà tên nào cũng “khó ăn” thế này. Nàng quả là một con quỷ hút máu số khổ mà. Y Nặc Mễ nổi giận, vung nắm đấm về phía Mặt Trăng, nhe răng trợn mắt, “Gào! Làm thức ăn thì phải ra dáng thức ăn chứ, ngươi thế này sao đáng cho ta cắn một miếng. Đâm đầu vào cây hết đi cho ta!”

“Còn các ngươi nữa! Khó ăn cũng không phải lỗi của các ngươi, nhưng đã khó ăn đến vậy sao còn không biết xấu hổ vác mặt đi ra ngoài hả! Biết điều thì dùng nước rửa lại cho sạch sẽ đi!” Mắt Y Nặc Mễ phát ra tia lửa, chỉ tay vào hồ nước đầy lục bình bên đường, mấy gã đàn ông không chút do dự lập tức nhảy vào.

“Ừm… hương vị ngọt ngào~” Y Nặc Mễ nheo mắt lại, con ngươi màu đỏ rực càng trở nên sáng rõ, trong nháy mắt khí tức trên người bộc phát, giống như mãnh thú đã chuẩn bị sẵn sàng, có thể lao về phía con mồi nàng ưa thích bất cứ lúc nào.

 Nàng dường như đã quên mất việc nàng xuất hiện ở chỗ này cũng chỉ vì nhất thời nảy lòng tham. Khi đi qua khu vực này phát hiện thấy mấy gã đàn ông đang kiếm chuyện với một người phụ nữ nên nàng mới ghé ngang qua bắt mấy tên kia làm con mồi, cũng tiện tay giáo huấn bọn chúng một chút – Y Nặc Mễ này thực chất là một con quỷ hút máu tốt bụng, trọng chính nghĩa mà. Không biết rằng nhờ vậy mà lại phát hiện ra được báu vật suốt hàng trăm năm chưa từng gặp qua. Máu của người này có sức hấp dẫn vô cùng quỷ dị, sau khi khí tức bẩn thỉu của mấy gã đàn ông kia bị nước che lấp, mùi vị mê hoặc chết người này ngay lập tức phát ra.

Tinh khiết, thanh lạnh, lại mang theo một loại linh lực đặc biệt mà ông trời chỉ ban cho những ai có linh hồn cao quý. Y Nặc Mễ liền chảy nước miếng, khẽ liếm môi, trên mặt xuất hiện nụ cười xấu xa, nham hiểm. Nàng nhìn thẳng vào ánh mắt của cô gái kia, chầm chậm nhích đến gần: “Thật không ngờ lại thu được báu vật trời ban, đến đây nào… Cho ta no nê một bữa. Ngươi sẽ không nhớ được bất cứ chuyện gì cả. Lúc trước coi như là ta cứu ngươi một lần, ngươi cũng nên báo đáp ta chứ nhỉ…”

Nhẹ nhàng nắm lấy bả vai người kia, há mồm lộ ra hai răng nanh sắc nhọn, con ngươi như ruby phát ra tia sáng yêu dã mà dụ hoặc, hướng đến cái cổ mê người kia…

Bỗng nhiên một âm thanh lạnh lùng, điềm tĩnh vang lên: “Cô muốn làm gì?”

“Ối!” Y Nặc Mễ giật mình, kêu oai oái, lùi về sau ba bước. “Thức ăn” nói chuyện, thức ăn của nàng nói chuyện!

“Cô ban nãy… vừa làm cái gì vậy?” - ánh mắt Thấm Nhã vẫn vô cùng bình lặng. Vừa rồi cô chỉ yên lặng suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra. Cô bé mặc trang phục quái dị này vừa xuất hiện, mấy gã đàn ông kia như bị phù phép, ngoan ngoãn đứng trước mặt nàng. Nàng dường như đã cắn họ, nhưng khi vừa buông ra thì nhưng vết thương trên cổ lại biến mất nhanh lạ thường. Cuối cùng lại nghe lời nàng, bảo nhảy xuống nước thì nhảy xuống nước, bảo đâm vào cây thì đâm vào cây. Chẳng lẽ đây thật sự là … ma thuật?

“Chị … sao chị có thể nói chuyện được!” đêm hôm khuya khoắt, dọa chết “quỷ” rồi, thật là!

“Tôi tại sao lại không thể nói chuyện?” Thấm Nhã suy nghĩ chốc lát, “Cô biết thuật thôi miên sao?”

Y Nặc Mễ không hề lên tiếng trả lời, ngược lại cẩn thận đánh giá người phụ nữ trí óc minh mẫn trước mặt. Trên thế giới từ xưa đến nay, chỉ có rất ít người có khả năng không bị đồng tộc của nàng quấy nhiễu tư tưởng. Những người này thường có ý chí vô cùng kiên định và năng lực tự kiềm chế cực mạnh. Nếu như những người phi thường này gặp được Huyết tộc, thì bọn họ phần lớn sẽ trở thành nhân vật kiệt suất, có khả năng thay đổi lịch sử nhân loại.

Trong nhóm người đó bao gồm người đã đưa loài người từ tín ngưỡng hoang dã đi đến tôn giáo; gồm rất nhiều nhà khoa học đã đưa văn minh nhân loại phát triển lên tầm cao mới; những vị tướng, nhà vua đã thay thế kẻ thống trí lạc hậu, ngu muội để tạo ra trật tự mới….

Người phụ nữ thoạt nhìn vừa xinh đẹp lại ngon miệng này vậy mà lại không bị linh lực của nàng thôi miên, từ trước đến nay nàng chưa từng gặp ai như thế. Nói đi cũng phải nói lại, cô gái này thật sự rất đẹp, vóc người yểu điệu, cử chỉ tao nhã, khí chất toát ra vừa già dặn, từng trải lại lạnh lùng, cô độc, lông mày lá liễu, ngũ quan tinh xảo. Mỹ nữ mặc dù rất nhiều nhưng người vừa có linh hồn cao thượng, vừa có tài năng thiên bẩm như người đang đứng trước mặt đây thì nàng chưa thấy bao giờ.

Nghĩ ngợi một hồi, “thức ăn” này xem ra càng lúc càng ngon miệng, Y Nặc Mễ nuốt nước miếng, đói quá đi mất… Đã rất lâu rồi nàng chưa được ăn no, dù đã đến đêm trăng tròn, nhưng một chút thức ăn nàng cũng chưa được nếm qua. Bây giờ “thức ăn” cực phẩm lại được bày ra trước mặt, hu hu, nàng cảm thấy đói bụng đến mức đầu óc choáng váng.

“Này, chị không bị thôi miên thì cũng không sao. Ta chỉ cần cắn một cái, hút một chút, một chút xíu thôi.” - nói xong lộ ra vẻ mặt “hồn nhiên” cười tà ác, còn nói rõ ràng rằng nàng “chỉ hút một chút thôi”, sau đó há mồm nhe ra răng nanh.

“A~ hu…”

Thấm Nhã chống một tay lên mặt Y Nặc Mễ, đẩy khuôn mặt đang nhe răng trợn mắt ra: “Cô là ai, muốn làm gì?”

Cô bé này trang phục quái dị, nói năng xằng bậy nhưng kỳ lạ là lại có thuật thôi miên thần kỳ, chỉ dùng ánh mắt mà trong một thời gian ngắn đã có thể thôi miên người khác. Đứa bé này rốt cuộc là ai?

Thơm quá! Răng nanh của Y Nặc Mễ bị kẹt vào giữa ngón tay của mỹ nữ, lưu luyến lè lưỡi liếm “thức ăn” một cái.

Trên thế giới này, quỷ hút máu là loài được định sẵn là sẽ vĩnh viễn cô độc. Khi Mặt Trăng ban tặng họ sinh mạng vĩnh hằng cũng là lúc khiến cho cuộc sống đó phải mãi mãi trôi qua trong cô tịch.

Mấy trăm năm qua, nàng đã quen với việc mỗi khi con người nhìn thấy nàng là lại lộ ra vẻ mặt kinh hoàng, hoảng hốt, thế nhưng cô gái này lại không hề sợ hãi. Điều này làm nàng có cảm giác trước nay chưa từng xuất hiện, nàng rất có hứng thú với cô gái này.

“Chị tên là gì?” mặc dù đói bụng đến choáng váng nhưng bây giờ nàng có hứng với chuyện khác hơn.

“Cảm ơn cô tối nay đã cứu tôi, bèo nước gặp nhau, tên không cần quan tâm.” Thấm Nhã lãnh đạm gật đầu cảm ơn, đối với vấn đề “bắt chuyện làm quen” thì hoàn toàn thờ ơ.

Chậc chậc, vẻ mặt lạnh như băng. Khóe mắt Y Nặc Mễ cong lên: “Chị không nói với ta cũng không sao. Nhớ kỹ, ta là Y Nặc Mễ, quỷ hút máu. Máu của chị ta đã hút rồi, sau này sẽ lại tới tìm!”

Vừa dứt lời, nhanh như chớp chụt lên mặt Tịch Thấm Nhã một cái, sau đó với tốc độ cực nhanh giống như khi nàng xuất hiện, khi ẩn khi hiện bay về phía trăng tròn.

Thấm Nhã đứng lặng hồi lâu mới có phản ứng, nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt vừa bị hôn của mình, hồi tưởng lại hình ảnh lúc cô bé kia bay đi. Một gạo nếp? (*) Quỷ hút máu…


(*): Một gạo nếp – Nhất nhu mễ: phát âm giống tên của Y Nặc Mễ.