Nuôi Tà

Chương 1



Phần 01.

- --------------------------------------

1.

Ta là vị công chúa không được sủng ái, sống ở lãnh cung mười mấy năm không ai biết, không ngờ hôm nay thanh danh lại vang xa.

Thiên hạ này, không ai không biết đại danh của Tạ Kính, thế mà hôm nay hắn ta lại tới lãnh cung tìm ta, còn vô tình bị hoàng tỷ của ta bắt gặp.

Tạ Kính, tên tự là Tử Giám, là đích trưởng tử của Tạ gia, cũng là tình lang trong mộng của hoàng tỷ ta - Văn Ninh công chúa. Không cần nhìn thì cũng có thể biết được biểu cảm của hoàng tỷ lúc này ra sao.

Haizzz, hắn ta đúng là lam nhan họa thủy* mà.

(Lam nhan họa thủy: giống ‘hồng nhan họa thủy’, nhưng thay vì dùng cho phụ nữ thì câu này dùng cho đàn ông, có nghĩa là sắc đẹp thường mang đến tai họa)

Ta trừng mắt nhìn Tạ Kính.

Còn Tạ Kính thì im lặng giấu đồ chưa kịp đưa vào trong tay áo, rồi chắp tay hành lễ: "Thần gặp qua Văn Ninh công chúa!"

"Tạ lang, ngươi tới nơi này của… hoàng muội làm gì vậy?" Văn Ninh vừa cười với Tạ Kính, vừa liếc xéo ta.

Ta giả vờ ngơ ngác.

Tạ Kính: "Thần chỉ là vô tình đi qua nơi này, nhìn thấy hoa đào đang nở rộ, cho nên định hái một cành đem về tặng cho muội muội!"

Dường như hắn ta đang ám chỉ điều gì đó: "Chỉ là, lúc đến gần, chẳng qua cũng chỉ có vậy thôi!"

Trong nháy mắt, biểu cảm của Văn Ninh chuyển từ tức giận sang vui mừng.

Hai người bọn họ trò chuyện ríu rít trước mặt ta. Văn Ninh đảm nhiệm phần ríu rít, còn Tạ Kính chỉ thỉnh thoảng nói đôi ba câu.

Đầu ta dần dần trống rỗng, mắt nhìn chằm chằm vào mũi giày.

Cuối cùng thì Văn Ninh cũng phát hiện ra việc nàng ta khoe khoang trước mặt tên đầu gỗ như ta chẳng có ý nghĩa gì cả, nên nàng ta lập tức mời Tạ Kính tới cung điện thưởng trà.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Chưa thở xong thì cảnh sắc duy nhất ở lãnh cung này cũng ngã xuống.

Cánh hoa đào xinh đẹp rơi xuống, rồi bị một lão nô cố ý dẫm xuống bùn.

Là Văn Ninh sai người đến phá hoa đào của ta.

Đây cũng chẳng phải đồ vật đầu tiên trong đời ta bị nàng ta phá hủy.

Ta quen rồi.

Ta bước vòng qua thân cây hoa đào.

Chán nhỉ, mùa hè năm nay lại không có quả đào để ăn rồi.

Chán hơn nữa là giờ ta phải tìm cách ứng phó với tên kia.

Chắc là bây giờ hắn đang ở trong cung điện của ta, cực kỳ tức giận mắng ta không biết cố gắng đây mà.

2.

Quả nhiên hắn đang tức giận, bởi vì trong điện không khác gì bãi chiến trường.

Ta bình tĩnh nhặt ghế lên, lấy đồ ra sửa.

Hắn cực kỳ tức giận: "Úy Trăn! Ngươi là phế vật à?"

"Ngay bây giờ, ngươi lấy bừa cái gì đó rồi hiến tế cho ta ngay! Ta sẽ chơi chết đám chó má kia!"

"Đừng!" Ta từ chối thẳng thừng.

Chờ đến lúc người của Văn Ninh đi hết, ta mới bước ra khỏi điện.

Phía sau cung điện là nơi ta bí mật trồng rau. Mùa hè này không có đào ăn, ta càng cần phải tỉ mỉ chăm sóc vườn rau này thôi.

Mặt trời lặn. Ta quay về điện, thắp nến, rồi khẽ gảy bấc đèn.

Đèn vừa mới sáng thì đã bị một trận gió thổi tắt.

Đốt, rồi lại tắt.

Cứ thế lặp đi lặp lại.

Trước khi ta tức giận, hắn đã trầm giọng hỏi: "Úy Trăn, có phải ngươi chê ta là Tà Thần nên mới không cung phụng ta không?"

Ta phớt lờ lời hắn nói.

"Rồi rồi! Ta không giết nàng ta là được chứ gì. Ngươi đừng buồn nữa!" Hắn lúng túng đẩy gối kê đầu vào người ta.

Ta đẩy gối ra: "Ta không buồn, ngươi đừng lo!"

Chỉ là… ngón tay út của ta đang thể hiện tâm trạng ta lúc này - cực kỳ phấn khích.

Hắn càng ngày càng ngoan rồi.

Sớm thôi.

Hiển nhiên Tà Thần cũng không tin lời ta nói.

Hắn do dự mãi, rồi cuối cùng vẫn quyết định vươn xúc tu ra, trong giọng nói có chút tủi thân: "Đã lâu rồi ngươi chưa ăn mặn, ngươi có muốn ăn đồ được nướng bằng sắt* không?" (Từ gốc là Teppanyaki: là phong cách nấu nướng thức ăn bằng việc dùng một vỉ gang, sắt hoặc thép để nấu, bắt nguồn từ thời Thế chiến II)

"Nướng than cũng được!" Hắn vừa nói vừa tò mò.

"Ta cũng chưa ăn thử bao giờ, nếu không thì cứ nướng than đi!"

???

Thật ra cũng không cần đâu.

Nếu ta làm vậy thì lương tâm ta sẽ lên án chủ nhân của nó mất.

3.

Tại sao ta lại bị Tà Thần ngu ngốc này bám theo? Kể ra thì cũng phải nhờ công của Văn Ninh.

Lúc đó ta chỉ mới 5 tuổi, còn sống ở ngoài cung, vẫn đang là một tiểu cô nương hoạt bát vui vẻ.

Mẫu thân sẽ bí mật đưa ta ra ngoài ăn vặt, còn phụ thân sẽ làm ngựa cho ta cưỡi.

Mãi cho đến khi Doãn hoàng hậu và Văn Ninh xuất hiện, ta mới biết, phụ thân không phải là phu quân của một mình của nương, cũng không phải là phụ thân của một mình ta.

Phụ thân ta là chủ nhân của thiên hạ này, là trượng phu danh chính ngôn thuận của Doãn hoàng hậu, cũng là phụ hoàng của Văn Ninh.

Từ bé, Úy Văn Ninh đã rất hận ta.

Nàng ta lớn hơn ta một tháng. Nhưng khi ta còn chưa sinh ra thì đã cướp đi phụ hoàng của nàng ta rồi.

Doãn hoàng hậu đưa bọn ta về cung.

Thời thơ ấu vô tư của ta đã kết thúc từ khoảnh khắc cánh cửa đỏ thắm kia khép lại.

Năm đó, ta đã trải qua quá nhiều chuyện khủng khiếp, cho nên lúc ta bị Úy Văn Ninh đẩy vào lãnh cung, ta cũng không hề sợ hãi. Ta của lúc ấy chỉ biết ôm đầu gối, rồi mở to mắt nhìn chằm chằm vào bức tường.

Thị nữ của Úy Văn Ninh đứng ở bên ngoài cửa cung kể lại những câu chuyện về những phi tần đã phải chết thảm ở nơi này cho ta nghe.

Từng trận gió thổi qua, âm thanh của cung nữ kia càng ngày càng căng thẳng, dường như còn mang theo sự run rẩy, thỉnh thoảng còn dừng lại đôi chút.

Ta không sợ chút nào.

Ta đã từng chứng kiến điều còn kinh khủng hơn cả ma quỷ.

Đó là lúc hắn đến.

Tất nhiên, theo lời hắn nói thì lúc đó phải gọi là ‘giáng lâm’.

Xúc tu của hắn bịt lấy miệng cung nữ kia rồi xoắn lại, tiếng cổ bị đứt gãy vang lên.

Hắn cao ngạo nói với ta rằng: “Phàm nhân, ta đã thu được tế phẩm của ngươi. Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là tín đồ của ta.”

Vẫn còn đang đắm chìm trong sự đau khổ, cùng với tấm lòng đều là thuyết vô thần, ta kiểu:?

Ta hỏi: “Ngươi là?”

“Ta là thần minh!” Hắn đắc ý vung vẩy xúc tu: “Có cần ta cung cấp dịch vụ vứt xác cho ngươi không? Chỉ cần ngươi hiến tế cho ta, thì cái gì ta cũng có thể giúp ngươi!”

Ta cực kỳ chân thành hỏi hắn: “Không phải ngươi chủ động g.i.ế.t người à?”

Tà Thần trầm mặc, hắn suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Ngươi nói có lý.”

Ta kiểu: …

Ta chọc phải tai họa rồi, sầu quá đi thôi.

Nhưng tin tốt là hình như hắn không thông minh cho lắm.

4.

Tà Thần không giết ta.

Hắn nói, trong tương lai, ta sẽ trở thành một người vô cùng lợi hại.

Hắn còn nói, Tạ công tử nổi danh khắp thiên hạ, tương lai sẽ là hôn phu của ta. Hắn ta sẽ là thần tử trung thành dưới váy ta, sẽ vì ta mà lên núi đao xuống biển lửa.

Chỉ là… trong mười năm nay, ta vẫn đang phải sống ở chốn lãnh cung này, so ra thì ta còn không bằng cung nữ nhỏ bé.

Người được gọi là Tạ đại công tử, cho tới bây giờ, ta cũng chưa từng gặp mặt.

Ta mới chỉ nghe nói rằng, hoàng tỷ của ta là thanh mai trúc mã và có tình ý với hắn ta.

Loại nam nhân như thế này cũng sẽ chỉ trở thành phiền toái của ta mà thôi.

Tiếc là Tà Thần không hề bỏ cuộc, hắn luôn đem đến cho ta những thứ rất kỳ quái.

Bánh hoa quế Tạ Kính ăn thừa, ly trà Tạ Kính thích nhất, cùng vô số đồ vật khác của Tạ Kính.



Ta:!!!

Lúc hắn đem đồ đến bên mép giường ta, ta chỉ muốn bảo vệ nền hòa bình thế giới, tiêu diệt cái ác cũng chính là tiêu diệt tên Tà Thần không biết xấu hổ này.

Ta hét lên, bảo hắn cút: “Ngươi đi tìm tín đồ khác đi, ta sẽ không trở thành người trong ảo tưởng của ngươi đâu.”

Xúc tu tức giận vung vẩy khắp nơi: “Ngươi thật to gan!”

“Chỉ có tín đồ lợi hại nhất thiên hạ mới xứng với thần minh như ta!” Xúc tu của hắn vì đắc ý mà biến thành màu hồng nhạt.

Buồn cười quá.

“Tín đồ đó chắc chắn là ngươi!” Giọng nói của hắn vô cùng kiên định.

Ta không hiểu, sao hắn lại tự tin bảo đó là ta cơ chứ?

Ta cảnh cáo hắn không nên gây rắc rối nữa.

Ta nói: “Ta chỉ muốn bình an sống tới lễ cập kê, sau đó xuất cung gả cho một nam nhân bình thường mà thôi.”

Gả cho một công tử ăn chơi trác táng cũng được, thậm chí là đi hòa thân cũng không sao. Chỉ cần có thể rời khỏi cung cấm này, ta đều hài lòng.

Lần nào ta cũng nói như vậy.

Bất kể là ai hỏi ta.

Bùn lầy chốn lãnh cung không đỡ được tường cao, cũng không nhìn thấy ánh mặt trời bên cánh hạc.

5.

Chỉ là… không nghĩ tới trước lễ cập kê, ta còn có thể gặp lại Tạ Kính.

Lúc đó Doãn hoàng hậu đang truyền ta vào điện.

Lần nào cũng vậy, bà ta bắt ta quỳ xuống để thể hiện uy nghiêm của bản thân.

Bà ta bắt ta mở to hai mắt ra nhìn cung nữ dẫn ta đến đây chết như thế nào.

Giọng nói xin tha, tiếng hét chói tai cùng với vệt máu đọng lại.

Doãn hoàng hậu cười nói: “Ngươi nhìn đi, thật đáng thương làm sao! Lại có người vì ngươi và mẫu thân ngươi mà chịu chết cơ đấy!”

Ta thức thời rơi nước mắt, bà ta thấy chẳng còn gì thú vị nữa, nên nhanh chóng đứng dậy: “Đi thôi, nàng ta muốn gặp ngươi.”

Ta cụp mắt đi theo bà ta.

Phía sau là lầu các cao nhất của cung điện, khắp nơi đều treo rất nhiều lớp vải trắng. Khi có làn gió thổi qua, từng lớp vải trắng tung bay, giống như tiếng khóc của ma quỷ, khiến cho người người phải khiếp sợ.

Mẫu thân của ta, là Trân quý phi đương triều, lại bị cầm tù ở chỗ này.

Bà nghe thấy tiếng động, liền nhìn ra cửa.

Trước mặt mẫu thân ta, Doãn hoàng hậu ra lệnh một vú già câm điếc ấn ta xuống đất, vứt bỏ trang sức của ta, lột hết y phục của ta. Bà ta giống như gã bán gà đang vặt lông, thô lỗ sờ s0ạng người ta.

Sau khi xác nhận được trên người ta không giấu vũ khí sắc bén gì, bà ta mới cho phép ta đến bên người mẫu thân.

Mười năm qua, bọn ta đã quen với sự nhục nhã như vậy rồi.

Ta bình tĩnh nhìn mẫu thân.

Đừng khóc.

Thật ra, mẫu thân ta đã khóc nhiều đến nỗi hai mắt bị mù, bây giờ cũng không thể nào rơi nước mắt được nữa.

Mẫu thân vươn tay về phía ta, để có thể ôm lấy ta vào lòng.

Một nén nhang qua đi.

Doãn hoàng hậu hỏi: “Một năm tới sẽ có đại sự gì xảy ra?”

Bà ta đi tới, bóp chặt lấy cổ ta: “Lâm Nhược, ngươi nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời bổn cung.”

Mẫu thân ta gật đầu, ánh mắt nhìn vào lòng bàn tay.

Ngón tay của Doãn hoàng hậu đâm vào da thịt ta, máu bắt đầu chảy dọc theo tay áo đỏ rực.

“Buông nàng ra, ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Một người lúc nào cũng luôn vui vẻ tinh nghịch như mẫu thân, nay lại hèn mọn nằm trên mặt đất cầu xin kẻ thù đừng tra tấn con gái của người.

Chuyện đại sự mà người sắp nói ra, tất nhiên là ta không xứng để nghe.

Ta bị đuổi ra khỏi Phượng Minh điện.

Cũng chính vào lúc này, ta gặp Tạ Kính.

Tường cung đỏ thẫm, trời xanh như ngọc. Hắn ta mặc bộ quan bào màu đỏ, khuôn mặt tuấn tú, ung dung bước đến.

Mà y phục của ta lại vô cùng hỗn loạn, trên cổ còn lưu lại những vệt máu chưa đông.

Bọn ta bước qua nhau, tựa như cành hương bồ dựa vào cây ngọc bích.

Không hề xứng.

Ta cúi đầu, bước nhanh hơn.

Thật xui xẻo.