Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận

Chương 46: 46




Sau một lúc lâu phải chịu sự giày vò và đau đớn khi bị Lục Doãn Cung tra tấn thì tên đàn ông đó cũng bắt đầu cảm thấy sợ và biết thế nào là cái chết.
Lục Doãn Cung tiếp tục lên tiếng: "Thuốc giải ở đâu?"
Lần này đã là lần thứ hai anh ta nói câu này, âm điệu cực kỳ phẫn nộ.
Tên đàn ông kia ấy vậy mà vẫn cứng đầu cho dù có biểu cảm sợ hãi đi nữa: " Mày cần thuốc giải quá nhỉ? Nếu tao không đưa cho mày thì mày sẽ làm gì? Không có tao thì người phụ nữ của mày cũng sẽ chết thôi, nếu mày giết tao thì ít nhất tao cũng phải kéo theo người phụ nữ của mày… hay là chơi một trò chơi đi! Nếu mày chịu quỳ xuống cầu xin tao thì may ra tao sẽ nói cho mày nơi để thuốc giải.

Sao nào, hãy quỳ xuống và cầu xin tao đi, ông đây sẽ tha cho cô ta một con đường sống "
Lục Doãn Cung nghe xong, hắn nhếch môi cười rồi vuốt tóc.

Nụ cười tà mị mang đầy sát khí tới mức nhìn vào chỉ cảm thấy cái chết đang đến gần.
Không biết tên đàn ông đó đã đứt bao nhiêu sợi dây thần kinh mà dám nói ra những câu đó.

Gan cũng lớn nhỉ.

Lần đầu có người dám đặt điều kiện hay ra lệnh cho Lục Doãn Cung, tới đây thì cũng chẳng cần nghĩ nhiều… ông ta chết chắc rồi.


Những người bên cạnh đều biết rằng hắn đang rất bực mình nhưng bọn họ gương mặt vẫn lạnh như băng không hề có một biểu cảm nào khác ngoài lạnh nhạt.
Hắn trầm giọng nói: " Nói xong chưa? Muốn chết thì tôi sẽ cho ông toại nguyện! Ngục Tửu, cho ông ta uống đi "
Ngục Tửu gật đầu, lần này thay vì cầm kìm trên tay thì anh ta cầm một cái túi nhỏ, trong đó có vài viên thuốc màu trắng nhỏ bằng đầu đũa, nhìn thấy thứ thuốc đó người đàn ông biết có chuyện chẳng lành sắp xảy ra, ông ta càng giãy giụa mạnh hơn: " Mày định làm gì? Mày định cho tao uống thứ gì? "
Ngục Tửu không nói gì liền mạnh dạn giữ chặt người ông ta rồi thả hai, ba viên thuốc vào miệng, cứ thế ông ta theo phản ứng tự nhiên mà nuốt xuống.
" Mày vừa nhét thứ gì vào miệng tao hả thằng chó! " Ông ta thở hổn hển, mặt mày tái xanh, miệng thều thào nói với giọng kiệt sức do giãy giụa quá nhiều.
Lục Doãn Cung mỉm cười, sắc mặt như hài lòng, mi tâm dần giãn ra:
" Vốn dĩ tôi định cho ông một con đường sống, nhưng ông lại không nghe.

Vậy thì tôi đành chiều theo ý ông, thứ thuốc vừa rồi là thuốc độc.

Hừm, để xem nào… cái thuốc mà ông cho người phụ nữ của tôi uống là bị ăn mòn trong người đúng không? Vậy thì thuốc của tôi nó cũng như vậy.

Để tôi giải thích rõ cho ông nghe nhé! Thay vì ăn mòn thì nó sẽ phân hủy nội tạng của ông giống như ông là một xác chết.

Khi nội tạng bị thối rữa, những con côn trùng sẽ liên tục đào bới và ăn sâu vào người ông, cảm giác có thứ gì đó liên tục đào ngoáy, cử động trong người thì sẽ là cảm giác gì nhỉ? Những mùi thối sẽ dần bốc lên, cái cảm giác mà nội tạng bị phân hủy nhưng vẫn còn sống và phải ngửi mùi thối từ người mình ra… ông đoán xem có dễ chịu hay không? Lúc đó ông chỉ như một con chuột ăn phải bả bị ăn mòn dần rồi chết dần chết mòn… vậy ông thử nói xem? Độc nào nhanh chết hơn, của tôi hay của ông? "
Lục Doãn Cung nói một mạch, chỉ vài câu nói bình thường của hắn nhưng đối với ông ta là một câu nói gây chết người.

Ông ta bây giờ mới lộ biểu cảm của một người khi biết trước bản thân sắp chết mà không làm gì được, nhìn rất khó coi.

Lộ Du Mộc cũng khá ngạc nhiên, hắn có loại thuốc độc này sao? Sao từ trước giờ cô không biết!
Nhưng hắn cũng thật đáng sợ, loại thuốc độc này có khác nào đang cướp đi mạng sống của người khác từng chút một.

Khiến con người lâm vào cảnh sống không được, chết không xong.
Mặc dù độc của ông ta và độc của cô nó đều chung một đặc điểm là phá hủy con người.

Nhưng của cô là chỉ ăn mòn loại nhẹ, giống như nếu con người hút thuốc và ăn đồ ăn cay, có hại vào dạ dày nó sẽ bị ung thư, đau,...!rồi bị ăn mòn dần dẫn tới cái chết, thúc đẩy quá trình ăn mòn nhanh nhưng nó bắt đầu phát tác sau ba ngày, nếu trước ba ngày có thuốc giải thì không còn lo lắng gì.
Còn loại phân hủy thì rất khó để có thể cứu chữa, loại này nó sẽ phân hủy từ bên trong cơ thể giống như con người đã chết đi được nhiều ngày rồi.

Du Mộc cũng chưa từng nghe qua loại độc này bao giờ.

Nghe nó cứ giống như cho ông ta ăn bả chuột.

Hoắc Cẩn Kình, Lộ Nhập Thượng và cả cô gái đều bất ngờ trước hành động của hắn.

Bọn họ đương nhiên cũng từng nghe qua tên Lục Doãn Cung, hắn nổi tiếng là một ông trùm băng đảng khét tiếng trong giới hắc đạo, người có thế lực mạnh đứng nhất nhì trên thế giới.
Bọn họ là người trong ngành nên đương nhiên những đối thủ lớn như vậy bọn họ sẽ biết đến, tất cả đều biết rằng tên Lục Doãn Cung là người máu lạnh vô tình, độc ác và tàn nhẫn, nhưng bọn họ không nghĩ hắn tàn nhẫn tới mức như vậy.
Lục Doãn Cung tiếp tục lên tiếng: "Tôi hỏi lần cuối cùng, thuốc giải ở đâu? Nếu không nói ông cũng đừng mong được sống"
Lục Doãn Cung trước giờ chưa từng hợp tác hay muốn trao đổi, thứ hắn cần hắn sẽ tự tay cướp về.
Tên đàn ông bây giờ đương nhiên phải nói nơi để thuốc giải cho hắn, nếu không nói thì khác nào tìm đường chết, ông ta là người tham sống sợ chết, đương nhiên khi bị uống loại thuốc đó sẽ phải khai ra thứ thuốc giải kia.
Ông ta khẩn trương nói, nhưng giọng điệu lại cao ngạo có ý coi thường: " Tao không có thuốc giải, nhưng có một tên có thuốc giải "
Ngục Tửu đứng bên cạnh lên tiếng: " Là ai? "
Tên đàn ông nhanh miệng nói:
" Thằng đó tên Quinn, ngoại hình tóc trắng, mắt đỏ.

Tao chỉ biết như vậy thôi, mày mau đưa thuốc giải đây "
Tên đàn ông đó nói xong thì Ngục Tửu nhanh chóng vứt cho ông ta một loại thuốc khác vào trong miệng.


Ông ta nhanh chóng nuốt vào họng.
Du Mộc nghe thấy ông ta nói vậy liền thì thầm: " Quinn… tóc trắng, mắt đỏ…" Cô vừa lẩm bẩm vừa đưa mắt nhìn Lộ Nhập Thượng và cô gái đang đứng sau lưng Lục Doãn Cung.

Bọn họ cũng đối diện ánh mắt với cô, ba đôi mắt nhìn nhau rồi gật đầu như đang giao tiếp bằng tâm thức.
Chẳng phải người trong miêu tả của tên đàn ông kia chính là Quinn, đồng minh của cô sao? Anh ta tên Quinn, cũng tóc trắng mắt đỏ, chẳng nhẽ trên thế giới lại có một người khác trùng cả ba điểm như vậy.

bọn họ đoán ra ngay chắc chắn chỉ có người đó.
Lục Doãn Cung thấy Du Mộc liếc mắt nhìn hai người đứng sau lưng hắn, có ý trò chuyện bằng tâm thức ở khoảng cách xa, hắn cũng đoán ra được điều gì đó nên quay ra nhìn cô.

Du Mộc hiểu ý hắn đang muốn hỏi, không để hắn lên tiếng cô liền tự động trả lời: " Tôi biết người đàn ông đó ".
Lục Doãn Cung không trả lời, hắn gật đầu rồi bế Lộ Du Mộc đứng dậy rồi quay đi.

Ngục Tửu, Lộ Nhập Thượng và cô gái thấy vậy cũng liền đi theo sau.
~Nhạc Tử~.