Nữ Phụ Quay Đầu

Chương 20



20.

Nhưng cuối cùng tôi cũng không cho Bùi Thần lấy bản kế hoạch kia.

Không phải là tôi tốt đến mức tránh làm việc ác mà đơn giản là tôi thấy bản kế hoạch của Lâm Kỳ rất gai mắt.

Đối với tôi mà nói, thật là xúc phạm khi phải biến đồ của Lâm Kỳ thành của mình.

Ngày cạnh tranh đến rất nhanh, tôi trang điểm thật đẹp rồi đến công ty.

Khi gặp Lâm Kỳ, cô ả níu lấy tay áo của tôi rồi rụt rè gọi: “Chị ơi… Chúng ta đừng thế này nữa được không? Ba cũng đâu muốn chúng ta như vậy…”



Trước kia tôi là cô gái ưu tú nhất trong lòng tất cả mọi người.

Còn bây giờ tôi lại là đứa con gái hư hỏng người gặp người tránh.

Nếu đây là một cuốn tiểu thuyết, vậy thì chắc gần đến hồi kết rồi nhỉ?

Nữ chính lương thiện ngây thơ gây dựng sự nghiệp, mở ra một cuộc sống mới.

Còn nữ phụ độc ác như tôi sẽ phải bay màu.

Nhưng thế giới này thật sự có thể phân biệt đen trắng, đúng sai ư?

Đây chính là đợt phản công cuối cùng của tôi với số mệnh.



Kết quả là… thất bại thảm hại.

Quả thật đây chính là cuộc cạnh tranh được thiết kế dành riêng cho Lâm Kỳ.

Nhiều đơn vị hợp tác ở đây đều có quan hệ với Tưởng Thư Hoài.

Gặp lại bạn trai cũ, tôi cảm thấy như mình đã trải qua mấy kiếp rồi.

Sau khi cuộc cạnh tranh kết thúc, Tưởng Thư Hoài mang giày Tây ngăn tôi lại ở góc cầu thang.

Trên mặt gã toàn là vẻ châm chọc.

“Lâm Hà, tôi đã nói với cô là tôi sẽ khiến cô hối hận mà. Cô xem cô bây giờ đi, thảm hại quá. Đây chính là cái giá cô phải trả vì đã bắt nạt em gái mình.”

Tôi vẫn cúi đầu.

Có lẽ gã cảm thấy tôi chẳng còn ý chí chiến đấu nữa nên xùy một tiếng. Đúng vậy, bây giờ tôi chả còn gì cả. Bạn bè xa lánh, còn sắp bị đuổi khỏi ngôi nhà mình ở từ nhỏ, lúc này đây tôi chỉ biết mặc cho người ta chà đạp.

Nhưng ngay lúc gã đang định rời đi thì tôi chợt lên tiếng: “Tôi không chịu thua đâu. Tôi sẽ không bao giờ nhận thua.”

Tưởng Thư Hoài giễu cợt lắc đầu, gã sải bước rời đi với điệu bộ khinh thường vô cùng.

Bây giờ tôi sẽ không bao giờ có thể uy hiếp bé yêu Lâm Kỳ của gã nữa.

Tôi chống tường từ từ đứng dậy.

Nói thế nào nhỉ? Con người tôi là vậy đấy, cho dù có trăm khó nghìn khổ chồng chéo trước mặt thì tôi vẫn sẽ cố gắng bước tiếp. Cho dù bộ phim đã kết thúc thì tôi vẫn muốn lưu lại những dấu ấn khó phai trong lòng người xem.