Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 42



Cô nhanh chóng tắt đi nhưng cũng không thể ngăn cản một biển tiếng kinh hô ở dưới đài.

Nghiêm túc mà nói, độ hot sắp tới của Vân Yên sẽ không thấp. Trước khi [Song Xu] phát sóng, bao nhiêu người mắng cô thì sau khi phát sóng có bấy nhiêu người chú ý cô. Hiện tại kỹ thuật diễn đã được chứng minh, trong đó có không ít anti chuyển thành fan. Cứ việc vẫn có một nhóm người cầm mấy lời đồn giả dối bôi đen cô nhưng vừa vặn cũng cung cấp một phần độ hot.

Cho nên trong lúc này, người nhìn chằm chằm cô còn rất nhiều, sau khi tiết mục phát sóng, người vì cô mà xem cũng sẽ càng không thiếu.

Trên đài đã yên tĩnh một giây, Kiều Yên Nhiên đang suy xét xem Vân Yên có phải là mượn lần này mà làm trò để lăng xê không. Lại liếc mắt nhìn Phó Tây Mộng ở bên cạnh, chị ta vậy mà lại lộ ra bộ dáng hiểu rõ.

Cậu lớn nhà họ Thẩm là một thằng thiểu năng, sẽ không biết gửi tin nhắn. Chẳng lẽ Vân Yên có bạn trai mới? Bạn trai mới của cô ta có biết cô ta đã từng kết hôn, hơn nữa chắc là sẽ không ly hôn không?

Cô rũ mắt suy tư, mà anh Béo với Hạ Tư Tư đã bắt đầu ồn ào. Bọn họ lại không cảm thấy Vân Yên là đang mượn cơ hội để lăng xê, dù sao hiện tại kịch bản như thế nào, mọi người cũng đều không biết, liền coi như có thể đoán được, em ấy cũng không có khả năng vừa vặn tìm được thẻ mình muốn trong sáu cái thẻ giống nhau như đúc kia. Hơn nữa, cho dù là làm trò để lăng xê thì bọn họ cũng không quan tâm, bọn họ chỉ quan tâm xem tiết mục có điểm hot không, khi lên sóng có thu hút người xem hay không.

Ngữ khí của Hạ Tư Tư khoa trương: “Ây da, bạn trai cũng đã có, đường tình duyên với sự nghiệp song thu!”

Anh Béo cũng đi theo chế nhạo: “Hâm mộ thật, hâm mộ thật”

Vân Yên không thừa nhận cũng không phủ nhận, nhiều đôi mắt đang nhìn như vậy, nếu cô bắt đầu giải thích thì sẽ rất gượng ép. Trên mặt miễn cưỡng nhếch lên một nụ cười ngượng ngùng, tròng lòng đã đấm cho Thẩm Ám nát bươm.

Lật đến phần lịch sử cuộc gọi, tên người gọi mới đây nhất là hai chữ -----Tên khốn.

Lúc hai người đang chiến tranh lạnh cô có đổi tên, tới giờ còn chưa kịp đổi lại.

Trước mắt bao người, Vân Yên chỉ có thể kiên trì nhất xuống phím gọi.

“Bíp bíp……” Điện thoại còn chưa vang được vài tiếng đã lập tức được nhấc lên.

Giọng nói của Thẩm Ám truyền qua microphone, lại rõ ràng vang vào trong tai mỗi một người ở trên đài lẫn dưới đài. Bên người anh có gió thổi, hẳn là đang ở bên ngoài, ngữ khi lại ngọt đến phát ngấy: “Vợ, nhớ anh à?”

Vân Yên: “……”

Giây tiếp theo lại trở nên tủi thân: “Làm sao? Không nhớ anh sao?”

“Tôi……” Vân Yên đưa cho Hạ Tư Tư một ánh mắt xin giúp đỡ, muốn biết lúc này có thể cúp điện thoại chưa.

Đáng tiếc Hạ Tư Tư là toàn tâm toàn ý xem kịch vui, chỉ có anh Béo ho khụ khụ hai tiếng, chào hỏi với Thẩm Ám: “Xin chào, chúng tôi là [Gặp nhau cuối tuần], tôi là anh Béo”

Thẩm Ám không biết "Anh Béo” là ai, chỉ nghe hiểu là lúc này Vân Yên đang quay tiết mục.

Anh rất nhanh một lần nữa nở nụ cười, vừa mở miệng liền công khai chủ quyền: “Tôi là bạn trai của Vân Yên, xin chào”

___

Phần thứ nhất đã kết thúc, phân đoạn còn lại Vân Yên vẫn thường thường bị lôi ra trêu ghẹo.

Kết thúc trò chơi, rốt cuộc cũng đến phân đoạn cuối cùng-----hỏi đáp. Câu hỏi nghe nói đều là do bạn trên mạng đưa ra, sau đó từ tổ chế tác sàng chọn ra vài câu được hoan nghênh nhất. Anh Béo phụ trách hỏi Vân Yên.

Trên màn hình thả ra một tấm hình, trong hình là Vân Yên xinh đẹp nở nụ cười, leo lên xe của chủ tịch Thẩm. Vân Yên quay đầu nhìn.

Anh Béo hỏi: “Trên mạng đồn là em với chủ tịch tập đoàn nhà họ Thẩm có quan hệ không bình thường, em thấy như thế nào?”

Vân Yên thu hồi tầm mắt, châm chước một lát rồi mới nói: “Chủ tịch Thẩm là một bậc trưởng bối của tôi”

Anh Béo cũng không phải nhà báo, nhận được một đáp án lập lờ rồi cũng không dây dưa nữa, là thật là giả đều nhường người xem đi cảm nhận đi. Bắt đầu hỏi câu tiếp theo: “Bạn trên mạng đều rất tò mò vì sao kỹ thuật diễn của em lại lúc thấp lúc cao. Có người nói [Linh Hi Truyện] là có người mang em vào, cho nên không chịu cố gắng hết sức?”

Câu hỏi này cũng thật quá đáng.

Vân Yên có chút không biết nói gì: “Lúc trước kỹ thuật diễn thật sự không được, cho nên em có học thêm với cô Lương Chi Hoa một thời gian. Thật sự cảm ơn bạn trên mạng đã chấp nhận kỹ thuật diễn của em trong [Song Xu], cũng thật sự cảm ơn sự giúp đỡ của cô Lương trong khoảng thời gian này” Nói xong, cô còn hướng máy quay cùng với người dưới đài, cúi đầu một cái 90 độ.

Anh Béo cùng khán giả dưới đài cùng nhau vỗ tay, liếc mắt nhìn thẻ kịch bản, hỏi ra vấn đề thứ ba: “Có người lộ ra em cùng với cậu cả nhà họ Thẩm, Thẩm Minh có quan hệ không bình thường lắm, anh ta đã từng đi xem cảnh có em đóng?”

"Không sai, anh ta có đến đoàn làm phim xem một lần, có điều……” Vân Yên nhìn Kiều Yên Nhiên suýt nữa không duy trì được gương mặt tươi cười ở bên kia: "Anh ta là đến xem chị Yên Nhiên, về phần tôi với anh ta, không quen”

Vân Yên không dám nói ra quan hệ thật sự giữa hai người, dù sao bây giờ còn chưa thể xác định được tình cảnh của Thẩm Ám, không thể xác định được nhà họ Thẩm bên kia có biết Thẩm Ám tốt lên hay chưa, càng không thể xác định được Thẩm Ám có nguy hiểm gì không, nhà họ Thẩm liệu có ra tay với anh hay không.

Anh Béo “À” một tiếng ý vị thâm sâu, liếc mắt nhìn câu hỏi kế tiếp, trên miệng liền treo lên nụ cười không có ý tốt.

“Nghe nói khi ở trong đoàn phim, quan hệ giữa em với Kiều Yên Nhiên không tốt, thường xuyên xảy ra mâu thuẫn tranh chấp với nhau, ngay cả ăn cơm cũng không ngồi ăn cùng nhau?”

“Cảnh diễn giữa hai chúng em rất ít, thường xuyên là vừa tới em thì chị Yên Nhiên đã kết thúc cảnh quay rồi, hoặc là chị Yên Nhiên vừa tới thì em đã đi thay quần áo, quả thật là không có cơ hội ngồi ăn cơm với nhau. Bất quá sau ống kính thì quan hệ giữa mọi người cũng khá tốt”

Vừa vặn bên kia Kiều Yên Nhiên cũng bị hỏi tới vấn đề giống như vậy, vừa rồi cô ta còn đang không vui, thế mà lúc này cũng cười híp mắt nói: “Không, quan hệ giữa chúng tôi tốt lắm”

Vân Yên nghĩ, người bình thường vừa nhìn thấy mặt đã hận không thể nhào lên bóp chết cô, vậy mà hiện tại có thể nói ra lời như vậy, cũng thật là làm khó cô ta.

Trả lời xong vài câu hỏi khó rồi, anh Béo lại hỏi thêm vài câu về bạn trai của Vân Yên. Bởi vì là câu hỏi do chính bản thân anh thêm vào tại chỗ, cho nên câu hỏi rất ôn hòa. Vân Yên cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi, cô nửa thật nửa giả mà trả lời.

Quay xong tiết mục, một đám người liền đi tới một nhà hàng truyền thống liên hoan. Tất cả mọi người đều không vắng họp, Vân Yên muốn từ chối cũng từ chối không được, đành phải đi theo mọi người.

Ở trước mặt người không quen thì Vân Yên rất ít nói. Trên bàn tiệc chén tới chén đi, cô bị gọi mời đi theo uống một chén, thời gian còn lại đều ngồi ăn cơm, vừa ăn vừa nghĩ, cái này còn không ngon bằng đồ Thẩm Ám làm, cái kia cũng không ngon bằng Thẩm Ám nấu, Thẩm Ám làm sao có thể nấu ngon như vậy……

Vừa nghĩ tới Thẩm Ám, Thẩm Ám đã gọi điện tới cho cô. Cô liếc mắt nhìn tên người gọi một cái rồi ra hiệu cho Phó Tây Mộng ngồi bên cạnh, sau đó ra khỏi phòng đi nghe điện thoại.

Đến một chỗ yên lặng, Vân Yên mới đặt điện thoại lên tai, ngữ khí không tốt lắm mà hỏi: “Có việc?”

“Cơm tối làm xong rồi, đều là món em thích ăn. Cục cưng, có đói bụng không?”

“Không” Vân Yên cố ý chọc giận anh: “Tôi ăn ở bên ngoài rồi, đồ ăn bọn họ làm còn ngon hơn anh nấu nhiều”

Ngữ khí Thẩm Ám lập tức thay đổi: “Em đang ở với ai? Nam hay nữ?”

“Đều có nha” Vân Yên nói: “Cực kì náo nhiệt, cực kì vui”

Thẩm Ám yên lặng một giây: “Được, anh đi đón em”

……

Vân Yên không muốn Thẩm Ám đón cô, vì thế sau khi về bàn liền chào tạm biệt với vài người, muốn đi về trước.

Cô không có trợ lý, người đại diện cũng không có mặt nên vốn dĩ Phó Tây Mộng muốn để cho trợ lý của mình đưa cô về, Vân Yên lại từ chối khéo, vừa nãy Chu Mạn Chi đã gửi cho cô một tin nhắn, nói sẽ lại đây đón cô.

Vân Yên mặc xong áo khoác đi ra ngoài, vừa ở cửa đợi vài phút thì có một chiếc xe lại đây.

Không phải là Chu Mạn Chi, Vân Yên nhìn thoáng qua đã nhìn sang chỗ khác. Cửa sổ xe cách cô không xa chậm rãi hạ xuống, lộ ra gương mặt của Thẩm Ám.

Dọc đường đi Vân Yên cũng chưa cho Thẩm Ám sắc mặt tốt.

Thẩm Ám lái xe nhưng vẫn thường thường nghiêng đầu qua nhìn cô, nói chuyện với cô.

Vân Yên chỉ hờ hững trả lời bằng mấy từ đơn, cô là vì suy nghĩ cho an toàn và mạng sống của bản thân nên mới không có nổi giận ở đây. Định về nhà đánh cho anh một trận, không cho anh ngủ giường, không cho anh hôn, bắt anh đi ngủ sofa.

Xe dừng lại, Thẩm Ám xuống xe trước, nhìn thấy cô không nhúc nhích mới đi vòng qua mở cửa xe bên kia, phát hiện bản thân cô đã cởi xong dây an toàn, anh cúi lưng muốn ôm cô nhưng kết quả là nghênh diện một nắm đấm.

Thẩm Ám nắm lấy cổ tay của cô, còn nhẹ nhàng hôn lên nắm tay cô một cái.