Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 30



Vân Yên giãy giụa mấy cái, rồi bỗng nhiên không giãy giụa nữa.

Trầm Ám đi rất nhanh, không đến mấy bước thì bọn họ đã đến trước cửa nhà. Anh nhấn mật mã, cửa mở ra.

Vân Yên nhìn thấy, tự dưng trong lòng sợ hãi. Cô cũng không phát hiện giọng mình hơi run rẩy: “Trầm, Trầm Ám?”

Trầm Ám trở tay đóng cửa lại, cúi xuống không nói tiếng nào cởi giày cho cô. Hai chân cô bị đông lạnh buốt, anh ấp trong tay sưởi ấm.

Cách cánh cửa, Vân Yên nghe thấy gió bắc mang theo bông tuyết thổi qua. Trong lòng cô phát lạnh, thật sự không dám phản kháng.

Trầm Ám ngẩng đầu lên, lại tháo khăn quàng, cởi mũ cho cô. Lúc cởi mũ Vân Yên né tránh theo bản năng, đôi mắt không nhìn anh.

Anh ngừng một lát, vẫn cởi mũ xuống. Tóc cô rối bời, anh dùng ngón tay gỡ chải giúp cô, động tác cực kỳ ôn nhu.

Ôn nhu này khiến Vân Yên có phần muốn khóc.

Cởi cho cô xong, Trầm Ám lại cởi áo khoác của mình. Thừa dịp chốc lát ánh mắt anh rời khỏi người mình, Vân Yên thử giãy giụa. Hình như không nghĩ tới cô sẽ phản kháng vào lúc này. Khí lực của Trầm Ám nới lỏng không ít nên cô dễ dàng thoát khỏi. Dép cũng không thèm mang, chạy băng băng về phòng.

Tầm mắt Trầm Ám nhìn sang phương hướng cô chạy đi, ánh mắt u ám.

Không thể chờ đợi thêm nữa.


Cùng lắm thì anh giam cô lại, giam cả đời.

Trầm Ám bước từng bước đến trước phòng ngủ của Vân Yên, đúng như dự đoán, cửa đã khoá.

Anh không nhanh không chậm lấy chìa khoá ra, muốn mở cửa. Đột nhiên nghe thấy tiếng Vân Yên mang theo nức nở sau cánh cửa: “Trầm Ám.”

Anh ngừng một lát, kiên nhẫn đợi mấy giây.

Vân Yên nói: “Anh đi đi.”

Trầm Ám liếm liếm môi, nguy hiểm nheo mắt lại.

Két một tiếng, cửa mở ra từ bên trong.

Đôi mắt Vân Yên hơi đỏ, bộ dạng giống như vừa khóc xong. Trầm Ám thấy thì hơi sửng sốt, theo bản năng giấu chìa khoá đi.

“Mấy cái này cho anh.” Một tay Vân Yên siết chốt cửa, một tay siết mấy tờ tiền giấy. Cắn môi do dự trong chớp mắt, nhét tiền cho anh.

“Anh...” Cô ngước mắt nhìn anh một cái, lại nhanh chóng cúi xuống.

“Anh chú ý an toàn.”

Rầm, cô đóng cửa lại, nói xong lập tức lui về phòng.

----

Trời rất nhanh tối.

Vân Yên quỳ gối ngồi trên sàn nhà, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không biết từ khi nào tuyết lại bắt đầu rơi, bông tuyết còn lớn hơn lúc nãy.

Trầm Ám hẳn là đi rồi. Cũng không biết ngày tuyết rơi nhiều như thế này, bên ngoài có gọi được xe không?

Gọi được xe thì anh nên đi đâu đây? Nhà họ Trầm sao? Không được, đó là một ổ sói, chủ tịch Trầm thường xuyên không ở nhà, Trầm phu nhân và Trầm Minh không có khả năng sẽ giữ anh lại, nói không chừng còn nghĩ cách đối phó anh. Hay là khách sạn? Trầm Ám có mang thẻ căn cước theo không?

Anh ngốc hơn mười năm, đột nhiên tốt lên, có hiểu biết gì không. Có bị lừa bán không? Có bị lừa đảo không? Có bị đánh không? Có phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ không?

Vân Yên càng nghĩ thì trong lòng càng bất an.

Dù là nhân vật phản diện, dù trời sinh thông minh, nhưng không phải cái gì anh cũng làm được nha. Thậm chí, thậm chí không bao lâu sau, anh sẽ bị nam chính tính kế, lật cả người cả xe xuống vách đá.

Nói không chừng hôm nay từ biệt, cô sẽ không còn được gặp lại anh.

Nước mắt Vân Yên bỗng dưng tuôn trào, cô nhớ tới lần đầu tiên thấy Trầm Ám, anh lạnh lùng, không thèm trả lời cô, khiến cô suýt nữa tưởng anh bị câm. Sau đó cô đưa anh đi, mặc dù anh vẫn không thích để ý đến người khác, nhưng sẽ giúp cô xách hành lý rất nặng. Sau đó nữa, anh toàn tâm toàn ý tín nhiệm cô, thích làm nũng với cô, thích ôm cô, thích dụi dụi vào cổ cô, lúc sự chú ý của cô không đặt trên người anh, thì anh sẽ ghen tỵ mà nổi giận, cực kỳ ngây thơ.

Anh vừa sinh ra đã không có mẹ, ba ruột cũng không rảnh quan tâm anh, chứ đừng nói tới mẹ ghẻ lòng dạ độc ác đó. Trầm Ám lớn như vậy, cho đến bây giờ cũng không có ai đối tốt với anh.

Giống như cô vậy.

Từ nhỏ đến lớn Vân Yên chưa từng mất đi ai, đây là lần đầu tiên cô biết, hoá ra nói tạm biệt với một người quan trọng, lại khó chịu đến thế.

Đồng hồ báo thức tích tắc tích tắc, quay tới chín giờ rưỡi.

Vân Yên khóc lâu, đôi mắt vừa khô vừa xót, cô xoa xoa, tay chống vách tường đứng lên, muốn đi tắm nước nóng.

Phòng ngủ chính có phòng tắm, cô bước mấy bước đi qua, dừng lại. Đột nhiên quay đầu đi tới cửa phòng, mang chút hi vọng giấu kín đến chính mình cũng không nhận ra, mở cửa.

Trầm Ám đứng ngoài cửa, mặt không đổi sắc cúi đầu. Hành lang không mở đèn, sau lưng anh tối om, dưới chân tiền giấy màu đỏ rơi đầy đất.

Nghe thấy tiếng mở cửa, anh chậm chạp ngẩng đầu lên. Không kịp thích ứng với ánh đèn, lông mày cau lại.

Vân Yên há miệng một cái, không nói nên lời.

Trầm Ám ngước mắt nhìn cô, ánh mắt mất mát như chú chó bị chủ nhân vứt bỏ.

“Em không cần tôi sao?” Giọng anh khàn khàn, trầm thấp hỏi.

Vân Yên chớp mắt một cái, nước mắt lại rơi xuống.

Anh đưa tay lên lau sạch nước mắt cô: “Tôi sẽ tự ăn cơm, tự mặc quần áo, sẽ ngoan, sẽ nghe lời em, em đừng đuổi tôi đi.”

Hai mắt Vân Yên ngấn lệ mông lung, mơ hồ nhìn anh.

“Anh...”

“Thật xin lỗi.” Anh còn nói: “Hôm nay em chơi cùng đứa trẻ khác nên tôi tức giận. Sau này tôi sẽ chịu đựng không tức giận nữa.”

Chơi cùng đứa trẻ khác nên anh mới tức giận sao?

Đây là lời mà đại nhân vật phản diện sẽ nói ra khỏi miệng sao?

“Lạnh quá.” Trầm Ám khom người ôm lấy cô, tiền trảm hậu tấu: “Ôm một cái được không?”

Vân Yên do dự, ôm eo anh.

Làn da ma sát vải áo anh, Vân Yên nhịn không được oà khóc, thật lâu mới nặn ra một chữ: “...Được.”

----

Chu Mạn Chi phát hiện, bầu không khí giữa Vân Yên và Trầm Ám hơi kỳ lạ.

Trước kia hai người không kiêng kị chút nào, hai mươi bốn giờ đều dính chung một chỗ, lúc thì nắm tay, lúc thì ôm, giống như bị dính vào nhau. Bây giờ là Trầm Ám bám dính cô, cô tỉnh bơ tránh đi.

Vân Yên còn sai bảo Trầm Ám đi lấy đồ, ánh mắt nghiền ngẫm nhìn theo anh.

Chu Mạn Chi đặt ly trà xuống, trong lòng hiểu đại khái chuyện đang xảy ra, nhưng vẫn hỏi: “Em sao vậy?”

Vân Yên thu hồi tầm mắt, lại không yên tâm nhìn về phía Trầm Ám bên kia một cái, sau đó nhỏ giọng hỏi chị: “Chị cảm thấy... Trầm Ám có ngốc không?”

Vấn đề này cũng rất khó khăn.

Chu Mạn Chi cân nhắc trong chốc lát: “Chị nghe nói khi còn bé Trầm Đại thiếu thiên phú dị bẩm, trước khi xảy ra chuyện nhảy tận mấy lớp, có lúc còn giúp chủ tịch Trầm xử lý chuyện của công ty.”

Những thứ này không cần nói Vân Yên cũng biết, điều cô muốn hỏi không phải cái này.

Chu Mạn Chi tiếp tục: “Lần đầu tiên chị thấy Trầm thì không nhìn ra cậu ấy khác người bình thường chỗ nào cả, chị cảm thấy xem như cậu ấy xảy ra chuyện, thì chỉ số thông minh vẫn còn đó, năng lực học tập trời sinh mạnh hơn người bình thường. Nếu không nhiều năm như vậy, làm sao cậy ấy sống nổi ở nhà họ Trầm chứ.” Chị nói xong, lại nâng tách lên uống trà.

Vân Yên ngơ ngẩn, trong lòng suy nghĩ lời của Chu Mạn Chi.

Trầm Ám bưng một ly sữa bò tới, lướt qua Chu Mạn Chi một cái, đưa sữa bò cho Vân Yên.

Chu Mạn Chi bị sặc trà, ho khan mấy tiếng, đặt tách trà xuống: “Lý đạo diễn nói phải đi thành phố Giang lấy bối cảnh, vé máy bay cho em đã đặt xong, ngày mai chị tới đón em.”

Vân Yên không nghĩ tới cô còn có thể quay lại đoàn làm phim, nhưng cô không chú ý hỏi thăm cái này, lập tức hỏi Chu Mạn Chi: “Vé máy bay đặt mấy vé vậy?”

Chu Mạn Chi liếc Trầm Ám một cái, cầm túi đứng lên, cười như không cười nói: “Yên tâm đi, hai vé.”

----

Đi một chuyến không biết mất bao lâu, Chu Mạn Chi vừa đi, Vân Yên đã bắt đầu xếp hành lý.

Trầm Ám đi theo sau lưng cô vòng tới vòng lui, cũng không giúp được gì. Nếu là lúc trước, Vân Yên đã sớm đuổi anh ra ngoài rồi, nhưng lúc này lại không nói gì, cẩn thận xếp một cái áo lông của anh bỏ vào vali.

Hai người chia phòng ngủ đã mấy ngày, Trầm Ám sợ lộ chân tướng, cũng không dám thừa dịp Vân Yên ngủ mà vào phòng cô, trước mắt có thể ở cạnh cô một lúc, dù cô không để ý tới anh cũng được. Nhưng thời gian trôi qua rất nhanh, không lâu sau, đã xếp đồ xong.

Trời cũng tối.

Vân Yên nấu chút đồ ăn, Trầm Ám rất nể mặt ăn không ít. Lúc ăn vẫn nhìn cô, một bộ dạng muốn cô đút, lại không dám nói.

Cô cố ý không quan tâm anh, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn thử phản ứng của anh. Anh hoàn toàn trở thành một đứa trẻ muốn hấp dẫn sự chú ý người lớn.

Trong sách đại nhân vật phản diện ngày càng thay đổi, sao bây giờ Trầm Ám vẫn là bộ dạng này?

Vân Yên do dự một chút, gắp một miếng trứng đút cho anh.

Anh ăn hết, trong nháy mắt cao hứng, ánh mắt sáng lên.

Chuyện đầu tiên sau khi đại nhân vật phản diện khôi phục bình thường chẳng phải là đi trả thù hay sao, nào có thời gian rảnh ở lại chỗ này lừa gạt cô chứ, lừa gạt cô thì anh có được gì đâu? (Typard: Được vợ chứ được gì chị ơi.)

Tim Vân Yên mấy ngày nay bị treo lên cứ như vậy trở về chỗ cũ.

——

Ngày hôm sau, Vân Yên xuống máy bay, dựa theo địa chỉ Chu Mạn Chi cho đi khách sạn.

Khách sạn do đoàn làm phim đặt, phòng của diễn viên tốt hơn một chút, phòng của staff kém hơn một chút. Bởi vì bọn họ tới trễ, Vân Yên còn tốt, có một phòng của mình, nhưng Trầm Ám thì phải ở chung phòng với người khác.

Vân Yên cho là anh sẽ không vui, vẫn đang rối rắm có muốn để cho anh ngủ chung với mình hay không. Kết quả biểu cảm của anh bình thường, cũng không làm nũng với cô, gật đầu một cái đồng ý. Lần này Vân Yên muốn nói, cũng không tiện chủ động nói.

Thu xếp ổn thỏa, hai người đến đoàn làm phim.

Thành phố Giang lạnh hơn thành phố Nam rất nhiều, đoàn làm phim lấy bối cảnh ở nơi vắng lặng, căn bản không gọi xe được. Cũng may đoàn làm phim cách khách sạn không xa, hai người cứ như vậy đi tới, vốn xuống máy bay cũng đã là buổi chiều, cộng thêm trời lạnh đi chậm, lúc đến đoàn làm phim, trời đã tối rồi. Vừa vặn quay xong, staff đang thu dọn đồ đạc.

Lý đạo diễn căn bản không nghĩ tới hôm nay cô sẽ đến, nên người đã đi rồi. Còn lại mấy staff quan sát cô ánh mắt cũng hơi kỳ quái, ngay cả thợ trang điểm bình thường nói vài lời với cô cũng hơi né tránh.

Trong lòng Vân Yên hiểu, đại khái là do cô đánh Trầm Minh, khiến bọn họ "nhìn cô với cặp mắt khác xưa".

Người khác không để ý tới cô, cô cũng không mặt dày sáp lại nói chuyện. Cùng Trầm Ám theo đường cũ trở về, dọc đường đi hơi buồn buồn, không nói lời nào.

Trầm Ám ở lầu hai, Vân Yên ở lầu ba.

Vào trong thang máy, Vân Yên chờ Trầm Ám mở miệng muốn ngủ chung với cô, chờ mãi, thang máy dừng lại ở lầu hai, Trầm Ám từ đầu đến cuối vẫn không lên tiếng.

Trầm Ám cất bước sắp đi ra ngoài.

Vân Yên hoảng hốt, níu lại góc áo của anh. Trầm Ám nghi ngờ quay đầu.

"Anh, anh ngủ sớm một chút!" Vân Yên nói xong, lập tức buông tay ra, hai tay cũng giấu ra sau lưng, tầm mắt nghiêng qua một bên không nhìn anh.

Khoé môi anh hơi vểnh lên, gật đầu một cái rồi đi.

Vân Yên trở về phòng rửa mặt xong, mở vali ra tìm quần áo ngủ để mặc, bất ngờ phát hiện quần áo ngủ của Trầm Ám ở chỗ cô.

Quần áo ngủ là trước đây không lâu mua cùng lúc với quần áo ngủ của cô, trừ kích thước khác nhau, thì kiểu dáng cũng không khác nhau lắm. Lần này tới, bọn họ cũng chỉ mang theo hai bộ đồ ngủ này.

Làm sao đây? Bây giờ muốn cô đi đổi lại quần áo ngủ sao?

Nhưng là cô một nữ nghệ sĩ, nửa đêm đi gõ cửa phòng nam trợ lý của mình, tìm anh lấy đồ ngủ, có thể hơi kỳ quái không?

Phòng Trầm Ám còn có người khác thì sao, không chỉ một, là mấy người. Cô làm như vậy, có thể tưởng tượng được tương lai sẽ truyền ra nhiều bát quái đặc sắc.

Đúng rồi, điện thoại!

Vân Yên tìm điện thoại di động, gọi đến số của Trầm Ám, mấy giây sau, trong vali truyền ra tiếng chuông điện thoại.

Vân Yên: "..."