Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 17: C17



Tần Như Lương vô cùng chán ghét nàng, chỉ cần đứng trong phòng của nàng là đã quá giới hạn chịu đựng của hắn ta. Dù có tức giận đến đâu thì hắn ta cũng không tiến lại gần giường của nàng một bước.

Tần Như Lương cười lạnh nói: “Cô giỏi lắm, chuyện cô có thai đã được lan truyền đầy ở bên ngoài, ta lại là người biết cuối cùng qua miệng của kẻ khác!”

Thẩm Nguyệt hỏi: “Chuyện này thì có gì lạ? Ta cũng là từ miệng của người khác mới biết được đó thôi”.

Tần Như Lương ra lệnh cho thầy thuốc: “Bắt mạch cho nàng ta đi”.

Thầy thuốc ngồi trước giường Thẩm Nguyệt, đặt hộp thuốc xuống, lễ độ nói: “Phu nhân, xin phu nhân đưa tay ra”.

Thẩm Nguyệt vẫn hợp tác, chủ động đưa cổ tay của mình ra.

Thầy thuốc cẩn thận bắt mạch rồi mới nói: “Tướng quân, phu nhân… quả thật đã có thai”.

Đây vốn là chuyện đáng vui mừng nhưng Tần Như Lương lại tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Bắt mạch lại đi!”


Tâm trạng Thẩm Nguyệt lại chùng xuống, nàng chợt nhận ra Tần Như Lương căm hận mình đến thế nào, chắc chắn hắn ta sẽ không vì chuyện đứa trẻ mà thay đổi. Cho dù ở thời cổ đại này rất quan trọng chuyện có con nối dõi nhưng nàng cũng không phải là người mà Tần Như Lương muốn có con với hắn ta!

Kết quả thầy thuốc bắt mạch cho Thẩm Nguyệt ba lần và đều đưa ra cùng một kết luận.

Thẩm Nguyệt thực sự đang mang thai.

Không hiểu tại sao Tần Như Lương lại tỏ ra hết sức phẫn nộ, rõ ràng nàng mới là người phải phẫn nộ.

Nếu như hắn ta chán ghét nàng đến như vậy thì hắn ta nên quản tốt th@n dưới của mình mới đúng.

Liễu Mi Vũ bước vào đúng lúc, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhiều, có thể thấy được chuyện này đã khiến cho nàng ta bị đả kích như thế nào.

Nàng ta tỏ vẻ vô cùng đáng thương, chưa kịp nói một lời thì đã bật khóc rấm rức: “Tướng quân…”, hai ngày trước nàng ta bị thương ở chân, bây giờ dường như vẫn còn rất yếu, cứ như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ ngã ngay vậy.


Tần Như Lương kiềm chế cơn tức giận, quay sang nói với nàng ta: “Nàng cứ ra ngoài đợi trước đi, ta nhất định sẽ đòi lại công đạo cho nàng”.

Liễu Mi Vũ cũng không hiểu nổi, tướng quân rõ ràng vô cùng ghét bỏ con ngốc này, tại sao lại động vào khiến cho nàng có thai được?

Liễu Mi Vũ luôn tự tin tin rằng mình có thể chiếm hữu hoàn toàn thể xác và tinh thần của Tần Như Lương.

Nhưng không ngờ nàng ta có cẩn thận đến mấy thì vẫn xảy ra sai sót.

Còn chưa nói đến chuyện tủi nhục xảy ra trong ngày hôn lễ, bây giờ lại biết chuyện Thẩm Nguyệt có thai chẳng khác nào sét đánh ngang tai Liễu Mi Vũ.

Liễu Mi Vũ tuy rất ấm ức nhưng vẫn tỏ vẻ rộng lượng khuyên nhủ: “Tướng quân bỏ đi, dù sao thì… công chúa cũng đang mang thai con của tướng quân”.

Thẩm Nguyệt nhếch miệng, diễn cho ai xem vậy?

Tần Như Lương muốn giải thích với Liễu Mi Vũ nhưng lời nói đến miệng thì lại nuốt vào trong, chỉ nói: “Mi Vũ, chuyện này nàng không cần phải quan tâm”.

“Nói thế nào thì đứa trẻ cũng vô tội…”

Tần Như Lương quay đầu lại nói: “Mang thuốc vào đi”.