Nữ Nhân Của Vương, Ai Dám Động!

Chương 22: 22





“Không cần giải thích với ta, ta đưa ngươi về bôi thuốc.

”Phượng Cửu Nhi biết ách nô đang muốn nói gì, tuy rằng hắn căn bản không thể nói chuyện.

Phượng Cửu Nhi của quá khứ không hề biết võ công, nhưng thân thủ của nàng rõ ràng là không tồi.

Hai tên thị vệ cứ như vậy trơ mắt nhìn Phượng Cửu Nhi dìu ách nô xuống khỏi giá gỗ.

“Cửu tiểu thư, ách nô trộm đồ của Bát tiểu thư, nhân chứng vật chứng đều có ở đây, hắn không thể chối cãi.


”Một tên thị vệ trong đó cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đỡ lấy tay phải đã bị chặt đứt gân tay của mình thở hổn hển.

“Cửu tiểu thư, người khăng khăng mang hắn về không sợ lão gia và lão thái gia quở trách xuống, người gánh vác nổi sao?”Còn có, tại sao Cửu tiểu thư trước mắt thoạt nhìn không giống người bình thường?Thậm chí, đôi mắt đen sẫm phủ đầy mây mờ của nàng, vậy mà lại lập loè tia quang mang cơ trí?Chẳng lẽ, nàng không phải đứa ngốc sao?“Vậy sao?” Phượng Cửu Nhi đỡ ách nô, nhìn tên thị vệ dưới đất, bỗng nhiên nhếch đôi môi mỏng lên nở nụ cười nhạt.

Rõ ràng là đang cười, nhưng mà nụ cười đó lại chứa đầy hàn khí lạnh như băng.

“Bản tiểu thư có thể gánh vác được hay không, hẳn là, không đến phiên ngươi quan tâm.

”Đột nhiên, ánh mắt nàng trầm xuống, xoay cổ tay một cái.

Chỉ thấy một tia ánh sáng màu bạc nhấp nháy, tên thị vệ trên mặt đất lập tức kêu lên một tiếng, lần này, đau đến trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

“Các ngươi rõ ràng biết ách nô bị oan, vậy mà còn muốn đánh cho nhận tội, giúp người xấu làm điều ác như vậy, thì đôi tay này giữ lại cũng là tai hoạ mà thôi!”Keng một tiếng, Phượng Cửu Nhi ném trường kiếm dính máu xuống đất, đỡ ách nô sải bước ra khỏi phòng giam.

Tên thị vệ còn tỉnh táo kia, nhìn đôi tay của tên thị vệ còn lại đã bị chặt đứt gân, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, hừ cũng không dám hừ một tiếng.

Cửu tiểu thư đột nhiên trở nên đáng sợ như vậy, quả thật không thể tin được!Nàng rốt cuộc là ngốc thật hay ngốc giả? Là bởi vì ngu ngốc mà không biết trời cao đất dày, ngay cả thị vệ của Bát tiểu thư mà cũng dám đả thương.

Hay là nói, nàng căn bản không ngốc chút nào, mà là gan to tày trời?Cuối cùng, sau khi Phượng Cửu Nhi đỡ ách nô rời đi, tên thị vệ kia lớn tiếng hô to: “Cửu tiểu thư cướp ách nô, người đâu! Mau báo tin cho Bát tiểu thư, mau đến đây!”……Trên người ách nô chi chít những vết roi.


Lúc Phượng Cửu Nhi cởi y phục cho hắn, hắn còn đỏ mặt, có chút kháng cự.

Dường như từ khi hắn hiểu chuyện tới bây giờ, còn chưa từng ở trước mặt cô nương gia cởi áo qua.

Ngay cả Phượng Cửu Nhi để hắn hầu hạ lâu như thế, cũng chưa từng thấy qua thân thể của hắn.

“Ngươi cứ xem như ta là đại phu không được sao? Ta sẽ không chiếm tiện nghi của ngươi.

”Phượng Cửu Nhi nắm lấy cổ áo hắn không nặng không nhẹ kéo kéo: “Chỉ là xử lý miệng vết thương, đừng suy nghĩ nhiều.

”Mặt ách nô lại càng đỏ hơn, tuy rằng trên mặt có vết sẹo nhưng sắc mặt đỏ ửng vẫn rất rõ ràng.

Nam nhân thời đại này quả thật rất bảo thủ, nàng còn chưa nói muốn cởi quần hắn mà.


Nếu đổi lại là thời hiện đại, cởi vài bộ quần áo thì tính là cái gì đâu chứ?Áo bị cởi ra, vết roi trên người ách nô lộ ra trước mắt Phượng Cửu Nhi.

Hết vết này đến vết khác, chồng chéo lên nhau, toàn bộ đều đang rỉ máu, máu tươi nhuộm đỏ một mảng!Đáng hận nhất chính là, đuôi của mấy chiếc roi da đó vậy mà còn mang theo gai ngược, bây giờ khuôn ngực trước mắt chỉ toàn là vết xước và vết máu rỉ ra, nhìn thấy mà giật mình.

Cho dù trước đây Phượng Cửu Nhi đã quen nhìn những vết thương lớn nhỏ khác nhau, nhưng sau khi nhìn thấy vết thương trên người ách nô, vẫn là nhịn không được mà hít một hơi lạnh.

Nghe nói hắn từ tối qua cho đến bây giờ, chẳng sợ bị tra tấn suốt một đêm, đến hừ cũng không thèm hừ một tiếng.

Sức chịu đựng mạnh mẽ như vậy, rốt cuộc là làm sao mà luyện ra được?.