Nữ Hoàng Hàng Đầu: Sau Khi Xuyên, Tôi Đã Nổi Tiếng

Chương 10: Chương 10





Sự tình đại khái là như vậy.

Ban đầu, chương trình ghi hình rất tốt, mấy vị tiền bối thấy Lạc Diêu vẫn yên lặng cũng không làm yêu gì, còn thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả đến phiên giới thiệu 《Hí Xuân Đồ》, Lạc Diêu phát tác.

《Hí Xuân Đồ》 này vốn là một bức họa nổi tiếng của Trung Quốc, nhưng đã thất truyền ở nước ngoài từ lâu.

Chỉ cách đây không lâu đã xuất hiện tại một nhà đấu giá quốc tế.

Nhưng Viện văn hoá không có ai đi.

Nhưng ai có thể ngờ Dịch Trạch Ngôn lại hiện thân tại hiện trường đấu giá, bỏ ra 600 triệu để mua bức tranh này.

Kết quả quay đầu liền quyên góp miễn phí cho Viện văn hóa.

Lão Hoàng lúc ấy đã rất cảm động, Viện văn hóa còn đề nghị cho Dịch Trạch Ngôn làm bộ trưởng, bị Dịch Trạch Ngôn cự tuyệt.

Các thành viên của Viện văn hóa kích động, không nghĩ là báo đáp, quyết định để cho mọi người biết Dịch Trạch Ngôn là một người yêu nước thật sự.

Vì vậy, anh được mời làm khách mời đặc biệt của chương trình.

Dịch Trạch Ngôn tính tình khó nhưng mà ý tốt của tiền bối, kết quả thế nhưng lại đồng ý.

Nhưng làm tổ đạo diễn vui đến hỏng rồi, Thái tử gia tương lai của tập đoàn Dịch thị lại nguyện ý hạ mình để đến nơi nhỏ bé của bọn họ để lên chương trình.

Lão Hoàng kích động giới thiệu nguồn gốc của 《Hí Xuân Đồ》này!
Kết quả Lạc Diêu vẫn an tĩnh này cư nhiên lại bắt đầu có tinh thần.


Lạc Diêu đến gần hỏi, "Có thể để cho cháu nhìn kỹ không?"
Lão Hoàng thấy Lạc Diêu chủ động yêu cầu xem tranh, ông không nghĩ gì, cho rằng cô muốn xem một chút danh hoạ, vì thế gật đầu đáp ứng.

Ai biết Lạc Diêu im lặng không lên tiếng nhìn bức tranh trong chốc lát, nhướng mày, tự nhiên mở miệng nói 《Hí Xuân Đồ》 này là đồ giả.

Cả trường quay đều kinh hãi.

Đạo diễn nghe vậy ngửi được một mùi hot search trên 《Văn Hóa Vĩnh Lưu Truyện》, lập tức cười ra vẻ mặt hoa cúc, yêu cầu đoàn làm phim đưa máy quay.

Phí Trọng Sơn thấy Lạc Diêu vẫn nhịn không được bắt đầu làm yêu tức giận thổi râu trừng mắt.

Thì ra vừa rồi Lạc Diêu an tĩnh đều là giả vờ, hiện tại bắt được cơ hội liền muốn thu được sự chú ý.

May mà ông còn tưởng rằng lời đồn đãi là sai, nữ minh tinh họ Lạc này không có đáng ghét như vậy, nên chờ ở đây!
Phí Trọng Sơn rốt cục nhịn không được, tức giận châm chọc nói, "Nói lung tung! Ngôi sao bây giờ để nổi tiếng thực sự là dùng tất cả thủ đoạn ah!" Lão Phí chỉ thẳng vào Lạc Diêu, trong nháy mắt phảng phất như không khí đều ngưng kết.

"Không.

Bức tranh này thực sự là đồ giả!" Lạc Diêu thay mình biện giải, lại thiện ý nói với Dịch Trạch Ngôn và lão Hoàng, "Các người có phải bị lừa hay không? Cái này căn bản không đáng giá 600 triệu, đây chính là một cái đồ giả cao cấp."
Lão Phó bị cô làm tức giận đến mức run rẩy, cảm giác một giây sau sẽ lấy thuốc cứu tim cấp tốc ra uống, thậm chí còn muốn đánh Lạc Diêu xuống.

Lạc Diêu vội vàng giải thích, nhưng lão Phí căn bản không nghe cô nói.

Lúc này lão Hoàng vừa rồi vẫn không nói gì lại mở miệng, "Cô gái nhỏ, cháu nói 《Hí Xuân Đồ》 này là đồ giả, là nói bậy hay là thật sự cảm thấy như vậy?"
Lạc Diêu nhìn khóe mắt lão Hoàng mang theo nụ cười, cảm giác vấn đề này cũng không có ác ý, giống như thật sự đang hỏi ý kiến của cô.

Lạc Diêu cảm thấy lão Hoàng này hẳn là so với lão Phí hiểu lý hơn.

Vì thế kiên định gật đầu nói, "Chính là đồ giả, cháu không phải nói bậy.


Có lý có thể dựa vào."
Hoàng Hỉ Minh nghe vậy gật gật đầu, "Xin lắng tai nghe."
Phí Trọng Sơn thấy thái độ này của Hoàng Hỉ Minh trong lòng lộp bộp một chút, chẳng lẽ nha đầu này không có nói bậy, bức tranh này thật đúng là đồ giả?
Không thể nào, nó đã được mua với giá 600 triệu!
Ánh mắt mọi người đều hướng về Lạc Diêu, ngay cả Thái tử gia tập đoàn Dịch thị luôn luôn kiêu ngạo giờ phút này cũng hứng thú nhìn cô.

Chỉ thấy Lạc Diêu không nhanh không nhanh không chậm đứng lên, cầm lấy 《Hí Xuân Đồ》 này nói chi tiết.

"Trong quá trình truyền bá thư pháp cổ và hội họa, bề mặt của thư pháp và bức tranh sẽ tự nhiên hình thành một loại gỉ, sáng và mịn.

Khi ngửi, nó cũng có hương vị cổ."
"Nhưng...!" Lạc Diêu chỉ chỉ bức tranh này, "Nhìn giấy và lụa.

Mặc dù có lớp gỉ nhưng lớp gỉ bóng sáng chói mắt, có thể thấy nó không phải lớp gỉ cũ."
"Mặt khác..." Cô thoáng suy tư một chút, có chút không chắc chắn về nó.

"Cứ nói không sao." Hoàng Hỉ Minh cổ vũ nói.

Lạc Diêu do dự một chút nói, "Cháu ngửi thấy bức tranh này có mùi chua nhàn nhạt, liền mạnh dạn đoán, có lẽ người ta đã thêm một lượng nhỏ Garcinia vào.

Làm bằng cách này để làm cho mực mới thành cũ."
"Hẳn là còn lấy tro hương che dấu." Lạc Diêu lại bổ sung thêm một câu.

Lão Hoàng nghe xong trầm mặc trong nháy mắt, không nói một lời, khiến cho những người khác có chút sờ không ra ông là có ý gì.

Chỉ có Dịch Trạch Ngôn bình tĩnh nhếch khóe miệng.


Đối mặt với sự trầm mặc bất thình lình của lão Hoàng, Lạc Diêu vẫn như cũ mặt không đổi sắc.

Lão Hoàng nhìn chằm chằm Lạc Diêu quan sát trong chốc lát, thấy cô chậm chạp không chiếm được lời khen ngợi của ông vẫn bình thản, không hỏi cũng không phản bác, trong lòng đối với cô tán thưởng càng nhiều.

Trên người cô gái này có loại trầm ổn của người thành đại sự*, thật là khó có được.

*Kiểu điềm đạm mà làm nên chuyện lớn
"Không sai, cháu nói hoàn toàn chính xác." Lão Hoàng mở miệng tán thành nói.

"Bản gốc《Hí Xuân Tích》 vẫn còn ở Viện văn hóa, đang được một số đồng nghiệp của chú nghiên cứu.

Bức tranh này cực kỳ quý giá.

Chúng ta lo lắng rằng bức tranh đã bị hỏng, nó vẫn đang được sửa chữa, vì vậy chú đã đưa ra chính sách này.

"
Lạc Diêu vừa nghe được lão Hoàng này tự mình làm vậy, trong lòng nhẹ nhõm một hơi.

"Bộ trước mắt này tuy là hàng nhái, bất quá cho dù là chuyên gia cũng nhìn thật lâu mới có thể nhìn ra, thật không ngờ cháu lại liếc mắt một cái là có thể phân biệt được bức tranh này là hàng nhái.

Thật sự là hậu sinh khả úy."
Lời này của Hoàng Hỉ Minh đối với Lạc Diêu tán thành rất cao, làm cho những người khác ở đây hít một hơi khí lạnh.

*Là một câu thành ngữ dùng để chỉ tài năng của lớp trẻ, cho rằng họ đáng được tôn trọng, vì họ thông minh, dễ thích nghi, biết cầu tiến, siêng năng, tương lai sáng sủa.

Hoàng Hỉ Minh chính là viện trưởng Viện văn hóa, nhân vật cấp quốc bảo quốc gia, có thể được Hoàng Hỉ Minh đánh giá như thế, chứng tỏ Lạc Diêu này thật sự rất lợi hại.

Lão Đường cùng lão Phí vừa rồi vẫn luôn tức giận, bây giờ đều khiếp sợ.

Phí Trọng Sơn còn có chút phản ứng không kịp.

Đường Nguy rốt cuộc là người đã dẫn chương trình mấy chục năm, loại tình huống gì cũng đã gặp qua, phản ứng cực kỳ nhanh.


Đường Nguy thấy thế lập tức khen Ngợi Lạc Diêu, không cho chương trình lạnh lùng, "Không thể tưởng tượng được Lạc Diêu lợi hại như vậy sao? Thật sự là thâm tàng bất lộ a!"
Lạc Diêu cười nhạt, "Vừa vặn đối với cái này có chút nghiên cứu mà thôi, không đáng nhắc tới."
Phí Trọng Sơn vẫn có chút khó tin, bất quá trải qua chuyện này, coi như là một lần nữa đối với Lạc Diêu xem xét lại.

"Đứa nhỏ, là ta hiểu lầm cháu.

Cháu quả thật rất có bản lĩnh, ngay cả ta cũng không có nhìn ra là cao mô phỏng, cháu cư nhiên liếc mắt một cái là có thể nhận ra." Phí Trọng Sơn mặt già đỏ lên, có chút ngượng ngùng.

Lạc Diêu mỉm cười, lão già này rất thú vị, cô cũng không chán ghét.

Người đến tuổi già còn nguyện ý cùng tiểu bối thừa nhận sai lầm của mình thật sự là khó có được.

"Không sao, cháu không để ở trong lòng." Lạc Diêu nghiêm túc nói.

Đạo diễn cũng không ngờ lại có kết quả như vậy, ông còn tưởng Lạc Diêu làm yêu.

Thật không ngờ người ta thật sự có bản lĩnh, đạo diễn ở trong lòng cũng yên lặng sám hối một chút, cảnh cáo mình không nên nghe mà tin.

Đạo diễn đột nhiên nhớ tới, anh vẫn tập trung vào mấy vị khách mời khi sự việc bắt đầu.

Hiện tại xem ra, từ đầu đến cuối hình như Dịch Trạch Ngôn bình tĩnh nhất.

Ai, tổng giám đốc không hổ là tổng giám đốc, tuổi còn trẻ không lộ ra mặt.
....!
Orange có lời muốn nói:
Đạo diễn: Tổng giám đốc không hổ danh là tổng giám đốc, không bị sốc!
Dịch Trạch Ngôn: Hừ! Tôi đã nhìn thấu tất cả mọi thứ.

(Mặt Tsundere) Tôi chỉ cần chuyên tâm thưởng thức vợ tôi là đủ rồi!
Lạc Diêu: Lại là một ngày bị ép buộc kinh doanh ~
....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại [email protected]].