Ninh Thư - Ngận Thị Kiểu Tình

Chương 128: Nữ Chính Khổ Không Chịu Nổi 7




Chuyển ngữ: Wanhoo“Em nghĩ ta có chuyện gì?” Ninh Thư tức giận.Nguyệt Lan bỗng như trút được gánh nặng, vỗ ng.ực, “Tiểu thư không có chuyện gì là may rồi, không có chuyện gì là may rồi.”Ninh Thư bảo: “Chúng ta đi nấu thêm cái gì ăn đi, ta có hơi đói.”“Thưa tiểu thư, đồ đạc trong phủ thừa tướng đều bị vơ vét đi hết rồi, thức ăn trong nhà bếp cũng không có.” Nguyệt Lan ỉu xỉu.Nguyệt Lan là một tiểu cô nương mười ba, mười bốn tuổi, mặt mũi non nớt, khi nhăn mặt cả mặt đều xô thành một cái bánh bao to.Điên thật rồi, đừng bảo Tư Đồ Kình Vũ định cho cô chết đói nhé.“Vậy chúng ta ra ngoài quán ăn.” Ninh Thư phẩy tay, trông có vẻ hào phóng, “Tiểu thư nhà em dẫn em đi ăn uống thịnh soạn.”Nguyệt Lan xị mặt nhìn Ninh Thư, “Bốn phương tám hướng đều bị thị vệ bao vây, chúng ta không cả ra khỏi phủ được.”Ninh Thư: …Ninh Thư cầm ngay còi đeo ở cổ, nhưng mà ng.ực quá to, Ninh Thư phải vạch các lớp áo móc cái còi ở sâu trong rãnh ng.ực ra mới lấy được.Cả đời trước và đời này, Ninh Thư chưa từng nghĩ mình sẽ có bộ ng.ực khủng như vậy, cô cảm thấy sống không nuối tiếc nữa rồi.Ninh Thư thổi còi, tiếng còi réo rắt thích tai.Thổi một hơi dài, ê cả quai hàm Ninh Thư mà ám vệ vẫn chưa xuất hiện.Ninh Thư: …Đừng bảo anh bạn ấy trốn rồi nhé, đúng là không đáng tin.

Giờ làm sao đây, chẳng lẽ phải bị chết đói à.Ninh Thư và Nguyệt Lan nhìn nhau.


Ninh Thư đằng hắng một tiếng, nói: “Quanh đây có lỗ chó nào không, chúng ta ra ngoài kiếm cái ăn.”Nguyệt Lan nhìn Ninh Thư, do dự: “Tiểu thư là thiên kim, sao chui lỗ chó được chứ?”“Không sao hết, việc gì tiểu thư em cũng làm được, cũng chỉ là chui lỗ chó thôi mà?” Ninh Thư không cần mặt mũi, chỉ cần đạt được mục đích, không gì là không thể.“Tiểu thư ơi nô tỳ thương tiểu thư quá, lá ngọc cành vàng mà phải làm cái việc này.” Nguyệt Lan lại bắt đầu rấm rứt.Ninh Thư sầm mặt, “Đừng kêu nữa, lỗ chó ở đâu?”Ninh Thư buộc tóc lên, búi tóc quá cầu kỳ không thuận tiện, sau đó quay sang bảo Nguyệt Lan: “Chúng ta đi.”Nguyệt Lan vẫn nhìn Ninh Thư bằng con mắt vừa áy náy vừa đau lòng, “Tất cả là tại nô tỳ không chăm sóc tốt cho tiểu thư, nô tỳ đã phụ lòng tin của lão gia.”Ninh Thư: …Con bé này có suy nghĩ nhiều quá không, trông cô có đáng thương thế à?Nguyệt Lan dẫn Ninh Thư đến sân sau vắng người trong phủ thừa tướng.

Cô vén lớp cỏ khô ở chân tường, hở ra một cái lỗ chó.Ninh Thư hỏi Nguyệt Lan: “Sao em biết ở đây có lỗ chó, em từng chui rồi à?”“Tiểu thư, sao người lại có thể nói nô tỳ như vậy?” Nguyệt Lan rưng rưng muốn khóc.Ninh Thư: Ta có đả động gì à?!“Nô tỳ là nha hoàn thân cận của tiểu thư sao chui lỗ chó được, nô tỳ luôn luôn đi bằng cửa ạ.” Nguyệt Lan bảo vệ tôn nghiêm của mình.Ninh Thư: …Vất vả chui ra ngoài từ lỗ chó, suýt nữa thì kẹt ng.ực.

Nếu không có Nguyệt Lan đẩy mạnh, có lẽ cô đã không ra được.

Lần đầu cô nhận thức được việc ng.ực khủng cũng không quá hoàn hảo.Ninh Thư xoa bộ ng.ực của mình, đau quá trời à.Nguyệt Lan dễ dàng chui từ lỗ chó ra ngoài, thấy Ninh Thư cau có thì vội vàng đi qua phủi bớt bụi bẩn và rơm rác trên người Ninh Thư.“Tội tình gì đầy đọa bản thân thế này, lão gia biết sẽ đau lòng lắm.” Nguyệt Lan trách.Ninh Thư chẳng bận tâm, ngần này đã là đầy đọa gì.


Trong cốt truyện, không chỉ Mộc Yên La đầy đọa bản thân, đàn ông cũng đầy đọa nàng ấy, mà còn không chỉ một tên đàn ông cơ.“Nhìn kìa nhìn kìa, hỡi ôi tiểu thư cao quý xinh đẹp, cảm giác chui lỗ chó thế nào?” Giọng Tư Đồ Kình Vũ đột ngột vang lên.Ninh Thư nhìn quanh nhưng không nhìn thấy Tư Đồ Kình Vũ ở chỗ nào.“Tiểu thư, hắn… hắn ở bên trên.” Hàm răng Nguyệt Lan run cầm cập.

Ninh Thư ngẩng đầu nhìn lên thấy Tư Đồ Kình Vũ áo lam tóc dài phất phơ, ra vẻ ta đây đang đứng trên bờ tường.Ninh Thư vuốt lại mái tóc có hơi rối, nói bình tĩnh: “Cảm thấy rất tiện, tuyệt vời.”“Hừ…” Tư Đồ Kình Vũ hừ lạnh, rồi giang hai cánh tay, nhún chân nhảy xuống trước mặt Ninh Thư, Ninh Thư lùi về sau một bước.Tư Đồ Kình Vũ đứng trước mặt Ninh Thư, nói lạnh lùng: “Ngươi thật to gan, không được bản tướng cho phép lại dám lén lút xuất phủ.

Ngươi nói xem bản tướng nên trừng phạt ngươi thế nào đây?”Ninh Thư kéo Nguyệt Lan lùi về sau, bảo: “Tiền dâm hậu sát hay tiền sát hậu dâm?”Tư Đồ Kình Vũ giận tím mặt, gằn giọng nói: “Trong lòng ngươi bản tướng là một con ác ma háo sắc à?”Ninh Thư gật đầu cái rụp, ngoại trừ ngươi ra thì không ai có thể là ác ma háo sắc b.iến thái.Tư Đồ Kình Vũ cười nhạt, “Bản tướng không làm chút gì đó thì thật có lỗi với cái biệt danh này?”Tư Đồ Kình Vũ nói rồi định tóm Ninh Thư, Ninh Thư hét lên: “Xem ám khí của ta đây, pì.”Ninh Thư nhổ một bãi nước miếng vào mặt Tư Đồ Kình Vũ, sau đó kéo Nguyệt Lan chạy vội.Tư Đồ Kình Vũ chuyển động nhẹ cơ thể thoát khỏi ám khí nước bọt của Ninh Thư, nhìn Ninh Thư chạy mất hút bằng đôi mắt đục ngầu.“Tiểu thư ơi nghỉ tý đi, nô tỳ chạy hết nổi rồi.” Nguyệt Lan sắp tắt thở.Ninh Thư dừng lại đi bộ, vừa thở hổn hển vừa nhìn trên dưới trái phải và không thấy bóng dáng Tư Đồ Kình Vũ đuổi theo.“Khổ cho tiểu thư quá.” Nguyệt Lan vẫn chưa trấn tĩnh sau dáng vẻ nhổ nước bọt hung dữ của Ninh Thư, “Tiểu thư cao quý nhã nhặn lại trở thành như thế, lão gia mà biết chắc chắn đau lòng lắm.”“Được rồi, đừng đau lòng nữa.


Giờ chúng ta đi đâu ăn gì đây?” Ninh Thư trông thấy nồi hấp bánh bao bên đường thì chảy cả nước bọt, “Chủ quán, cho hai lồng bánh bao.”“B.iến đi b.iến đi, ăn mày b.iến xa đi chút.” Chủ quán bánh bao đuổi Ninh Thư và Nguyệt Lan.

Nguyệt Lan dựng lông mày, “To gan, dám vô lễ với tiểu thư nhà ta như thế.”“Có b.iến đi không hay là để tao đánh chết chúng mày bây giờ hả lũ ăn mày này.” Chủ quán bánh bao quát Ninh Thư và Nguyệt Lan xa xả, thái độ hùng hổ khỏi bàn.Ninh Thư lại buồn rồi, dù gì cô cũng xem như một nữ chính, đi đến đâu cũng có quý nhân tương trợ, sao chủ quán này lại hung dữ với cô thế nhỉ, giống như có thù không bằng.“Ông biết tiểu thư chúng ta là ai không?” Nguyệt Lan lấy khăn lau vết bẩn trên mặt Ninh Thư, vén tóc vạch mặt Ninh Thư ra hỏi chủ quán: “Nhìn kỹ đi, nhìn kỹ tiểu thư nhà chúng ta là ai đi.”Chủ quán bánh bao trừng con mắt hạt đậu, gạt phăng: “Cần đếch gì biết chúng mày là ai, có tiền thì mua bánh bao, không tiền thì cút xéo.”Ninh Thư: …“Thôi chúng ta đi.” Ninh Thư nhìn người xung quanh ngày càng nhiều, thể chất nữ chính có vấn đề, đi đến đâu cũng gây chuyện sau đó bị vây xem..