Nhật Ký Xuyên Việt Sưu Tầm Mỹ Thực

Chương 203: Hành trình đi tuyết sơn



Không có sữa nhựa cây để uống, vậy ăn kẹo sữa đông đi, múc ra một chén sữa đông đưa tới trước mặt Điểm Điểm, lại đưa cái thì qua: "Nếm thử cái này, ca ca lần đầu tiên làm, người khác cũng chưa hưởng qua đâu."

Quả nhiên ca ca tốt nhất! Tuy đối với hình dáng của Đinh Tiếu gì đó cơ bản đã mơ hồ, nhưng loại cảm giác này vẫn tồn tại trong lòng, lúc trước vị ca ca đút thịt nướng thơm lừng kia so với bất cứ bán thú nhân ca ca nào cũng tốt hơn, đặc biệt là những cái thịt thịt đó ăn ngon nhất! (này này).

Tiếp nhận chén, Điểm Điểm còn chưa ăn liền nheo lại hai mắt, nếu không phải vẫn là hình người, nhóc đều muốn lắc lư cái đuôi: "Ca ca, cái này ăn sẽ no bụng sao?"

Đinh Tiếu không hiểu: "Không biết nữa, ăn một chén chắc chắn không no, sao lại hỏi như vậy?" Nhỏ như vậy liền biết đồ ăn có thể lấp đầy bụng là trân quý sao?

Điểm Điểm trả lời như thế này: "A, như vậy em liền có thể ăn trước, nếu ăn no thì sau khi ăn xong thịt rồi mới ăn cái này. Cái này mùi rất thơm, rất giống với hương vị trên người tiểu ấu tể." Nói xong liếm liếm môi, cầm lên cái thìa, thập phần nghiêm túc mà múc một thìa đưa vào trong miệng.

Đinh Tiếu hắc tuyến đầy đầu, mịa, ta biết ngay là không nên ôm cái ảo tưởng tốt đẹp gì với kẻ tham ăn mà! Mặc kệ là lớn hay nhỏ tuổi đều là cái tính cách muốn ăn đòn!!

"Yên tâm, ca ca sẽ ở lại nơi này rất nhiều ngày, em có thể mỗi ngày tới ăn thịt thịt ngon." Nếu biến thành hình thú thì càng tốt, làm thế nào để lừa gạt đứa nhỏ này biến thân nhỉ?

Đồ vật trong miệng thơm thơm, ngọt ngọt, hơn nữa thực mềm mại, ăn vào trong miệng liền hòa tan. Tiểu Điểm Điểm cho tới bây giờ đều chưa từng ăn qua loại đồ vật này, hơn nữa thú nhân giống đực khi sáu tháng tuổi đã cai sữa chuyển sang ăn thịt nát, tự nhiên đã sớm quên mất mùi vị sữa.

"Ca ca, cái này là gì thế? Ăn rất ngon nha! Hơn nữa còn ngọt ngọt!"

"Cái này à, là tìm được ở bên trong rừng cây ngoài kia, em ngửi ngửi mùi của nó, ra ngoài chắc chắn có thể tìm được. Mũi tộc Ngân Lang bọn em không phải là tốt nhất sao?" Đinh Tiếu nói nheo lại hai mắt: "Nếu tìm được rất nhiều, ca ca làm đồ ăn ngon hơn cho em!"

Nghe nói là tìm được ở khu an toàn thôn mình, Điểm Điểm lập tức hứng thú nói: "Được! Vậy em liền đi tìm! Cái mũi giống đực tộc Ngân Lang chúng em rất lợi hại! Em nhất định sẽ tìm được!" Nói xong chưa đợi Đinh Tiếu phản ứng, Điểm Điểm lập tức uống hết sữa đông trong chén, biến thành một con ngân lang to tầm chó Husky. Ngửi ngửi một hồi trên chén, sau đó "ngao ngao" hai tiếng chạy ra khỏi động.

Đinh Tiếu cảm thấy mỹ mãn mà nhìn thân ảnh Điểm Điểm chạy đi, ừm, qủa nhiên lớn rồi, trước khi khi nhìn thấy Điểm Điểm là bộ dáng một con cún nhỏ, hiện tại đã biến thành bộ dáng đại khuyển như vậy, thì ra lông màu trắng hiện tại đã bắt đầu có màu xám bạc, không được hoàn mỹ chính là dáng người này...hơi lớn!

Keo sữa đông rồi không thể trộn với mì để làm bánh quy sữa nữa, nhưng có thể cho vào màn thầu làm bánh bao hương sữa. Dựa theo trình động đông này, cơ bản không cần trứng, quấy chung với bột mì và đường thành dạng sệt, lại đem đi hấp chín, tuy chắc chắn có chênh lệch với bánh bao nhân sữa, nhưng hương vị đều thơm ngọt. Dù sao nơi này không có ai ăn qua bánh bao nhân trứng sữa, có thể được ăn đã khiến bọn họ vui rồi. Vì thế bột mì vốn định dùng để làm bánh bao nhân thịt dê hành tây liền bị lấy ra một phần.

Khôn về sơn động trước Giác và Điểm Điểm một chút, thu hoạch của hôm nay rất là phong phú. Một con tuyết lộc, thoạt nhìn phần sừng còn chưa hoàn toàn cứng rắn, đúng là một bộ lộc nhung loại tốt, hơn nữa phẩm chất so với bất cứ một loại lộc nhung nào mà bọn họ săn được lúc trước tốt hơn nhiều. Chủ yếu là vì người ta tính bình vị ôn, chỉ mỗi điểm này thôi đã khiến càng nhiều người được lợi. Ngoạn ý này thật là phải mang hoàn chỉnh về cho dì hiến tế!

Thịt lộc bị phân thành miếng lớn, đây là chuẩn bị làm thành thịt khô, hôm nay chủ yếu là ăn thịt của đầu bạo nha heo này. Đầu heo này kích thước lớn hơn rất nhiều so với con bắt được ở Bạc Sa lúc trước, vốn dĩ hai người bọn họ tính toán 4 người một nhà Giác sẽ tới hết, kết quả chỉ có Giác và Điểm Điểm tới, toàn bộ con heo này có lẽ ngay cả một nửa cũng ăn không hết.

"Điểm Điểm tới rồi sao?" Đây là câu hỏi đầu tiên của Khôn sau khi đem đồ vật đặt xuống. 

Việc Đinh Tiếu làm đầu tiên là múc một chén keo sữa đông đưa qua cho Khôn: "Ừ, em ở trong rừng phát hiện ra một thứ thú vị, hương vị không khác sữa là mấy, dùng nước nấu hòa tan, sau đó để nguội lền bị đông lại. Điểm Điểm chính là đang dựa theo mùi hương đi tìm thứ này trong rừng, anh trước nếm thử xem có thể ăn hay không."

Nơi có Tiếu Tiếu sẽ không lo không có đồ ăn, càng không cần lo lắng không có đồ ăn mỹ vị. Khôn hé miệng, lập tức làm ra một bộ chờ đợi được đút.

Đinh Tiếu vô ngữ rất nhiều, vẫn là lập tức múc một thìa sữa đông đưa tới miệng Khôn: "Thế nào?"

Quả nhiên là mùi của sữa, nhưng lại nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều.

"Không quá ngọt, ăn khá ngon." Loại cảm giác vừa vào miệng liền tan này rất giống với thạch trái cây làm từ củ cây thạch, nhưng có vẻ mềm hơn một chút. Kỳ thực Khôn cảm thấy, mình vẫn thích ăn bì heo nấu đông với gân lộc nấu đông hơn.

"Thứ này là nhựa mà cây chảy ra trên thân, thật thần kỳ, cư nhiên giống như sữa bò. Ăn trực tiếp giống như ăn kẹo sữa, có thể lấy nhiều một chút mang lên tuyết sơn, có thể bổ sung nhiệt lượng."

Khôn gật đầu, sau đó vỗ vỗ bộ ngực: "Ta có nhiệt lượng."

Đinh Tiếu dở khóc dở cười, nhưng vẫn liếc mắt nhìn hắn: "Băm nhân thịt đi!"

Bánh bao sữa, bánh bao nhân thịt dê hành tây, hai loại cơm nắm nướng, bốn loại món ăn chính này lại phối hợp với hai cái chân heo nướng tự tay Khôn ca chế biến, Đinh Tiếu đem cành lá cúc sông xào chung với thịt thăn thái lát. Cổ của chim cổ đỏ bọc qua một lớp bột sau đó tạc chín, rác thêm muối tiêu và bột thì là. Thịt chim cho thêm nấm để hầm canh, Đinh Tiếu còn đem thịt ba chỉ cắt thành miếng to, rửa qua nước cho hết máu, sau đó cho vào bình gốm. Cho chút rượu gạo, nước tương, đường và muối làm gia vị, cho thêm chút ngũ vị hương tăng hương, dùng diệp giấy che lại miệng bình rồi dùng bùn niêm phong kín lại, cho vào trong bếp lửa, liền có thể chờ nó chín.

Chân của chim cổ đỏ bị Khôn chặt thành đoạn ngắn như ngón tay, Đinh Tiếu dùng để kho tàu. Nhưng lúc đầu cậu đã cho rất nhiều nước vào, chờ tới khi nước canh gần cạn, keo từ da và gân đều chảy ra, cả nồi nhìn sền sệt. Khôn nếm thử, thịt chim cổ đỏ này không có hương vị độc đáo gì, tất cả đều là do nước sốt thịt kho tàu mỹ vị, nhưng loại cảm giác này giống như ăn bì heo nấu đông, khiến hắn rất quen thuộc. Đương nhiên xương chân chim cũng "răng rắc răng rắc"mà nhai rồi nuốt xuống. Khiến cho Đinh Tiếu cảm thấy răng hàm thực nhức nhối.

Bạch đậu được Đinh Tiếu cắt thành miếng nhỏ, trộn chung với bột mì và bột thì là sau đó cho vào dầu tạc đến khi bên ngoài biến thành màu vàng xốp giòn. Đây là đồ vật cho Điểm Điểm ăn, đương nhiên, nhắm rượu cũng tốt.

Khi Giác xách theo con mồi đi vào sơn động, Điểm Điểm còn chưa trở về, khi biết được con trai đi làm gì, Giác bất đắc dĩ lắc lắc đuôi: "Điểm Điểm đặc biệt thích ăn gì đó."

Đinh Tiếu phun tào trong lòng: Điểm Điểm như vậy ta thấy quá nhiều! 

Nhưng trong miệng lại nói như này: "Điểm Điểm còn nhỏ, thích ăn là chuyện tốt, có thể lớn lên là tốt."

Giác gật đầu: "Đúng vậy, nó so với ấu tể cùng tuổi cao hơn một chút, nhưng có rất nhiều thức không hiểu bằng con nhà người ta."

"Đó là tính cách Điểm Điểm tốt, trong bụng không có nhiều cong cong vòng vòng như vậy, chỉ cần không bị bắt nạt, trong lòng không có nhiều tạp niệm cũng là chuyện tốt. Đúng rồi Giác thúc thúc, ngài như thế nào không đem thím với ca ca của Điểm Điểm cùng tới?"

Giác nói: "Ta và Điểm Điểm tới đây kỳ thật là mời các ngươi tới nhà ta ở." Hai người cũng đã quá sức, còn một nhà bốn người đều tới ăn, điều này có vẻ không tốt lắm.

Có thể thấy được người bộ tộc Ngân Lang người ta có bao nhiêu lễ phép nha!! Từ việc lúc trước Chu tuyệt đối không vào sơn động khi người ta đang ăn gì đó, đến bây giờ Giác chỉ dẫn theo một mình Điểm Điểm, còn mang theo một con dê tới đây làm đồ ăn trao đổi. Này thật đúng là càng nghĩ càng khiến người cảm động! Tộc Ngân Lang quả nhiên không giống với đám sư tử hổ báo gì đó! A không, cũng không giống với tên Nạp Nhất kia nữa! Quả nhiên chó gì đó vẫn là đáng tin cậy nhất! (Này này!)

Khi Điểm Điểm quay lại, thật sự mang theo hai mươi mấy viên keo sữa. Trải qua Đinh Tiếu giới thiệu cùng với Điểm Điểm miêu tả khi ngắt, Giác càng thêm cảm thấy Đinh Tiếu và Khôn tới tộc Ngân Lang là sẽ mang đến vận may cùng với chỗ tốt cho bọn họ. Hắn cũng cho một viên nhựa cây vào trong miệng, quả nhiên hương vị thực nồng đậm, là mùi vị của sữa.

"Nếu không phải các ngươi, chỉ sợ chúng ta vĩnh viễn cũng không biết loại nhựa cây màu trắng này có thể ăn. Chúng ta chỉ biết lựa chọn nhựa cây có độ dính tốt để xây nhà."

"Ta chính là ngửi thấy một chút mùi sữa, cho nên mới thử liếm một chút, không nghĩ tới hương vị cũng không tệ lắm, liền lấy để ăn. Ngài ăn thử bánh bao này xem, bên trong có dùng loại nhựa cây này này làm nhân. Thím và ca ca của Điểm Điểm cũng chưa tới, ta còn để lại mấy cái trong nồi, ngài mang về cho bọn họ nếm thử đồ mới." Nói xong, Đinh Tiếu đem bánh bao sữa đưa cho Điểm Điểm, đương nhiên Giác không cần cậu đưa tới tận tay.

So với bánh bao sữa, Giác tự nhiên là càng vừa ý bánh bao nhân thịt dê. Khiến hắn cảm thấy ngoài ý muốn chính là Đinh Tiếu cư nhiên đem chân chim cổ đỏ làm ăn ngon như vậy, có vẻ như ăn còn ngon hơn phần thịt chim. Cảm giác khi nhai khiến hắn cảm thấy thập phần vui sướng, đặc biệt là sau khi nhai nát xương đùi chảy ra cốt tủy, thật là mỗi một miếng đều ngon chết người. Không biết Đinh Tiếu có chịu dạy cách làm món này không, nếu được thì để bạn lữ mình tới đây học thử xem? Hoặc là để con trai làm xấu? (Bán manh càng có hiệu quả)

Khôn thông minh như nào, thấy Giác thập phần thích cái món chân chim cổ đỏ kho tàu này, lập tức nói: "Cái này làm rất đơn giản, Đinh Tiếu dùng tương thịt kho tàu chúng ta bán nấu, thời gian nấu đủ, sẽ ra như vậy. Ngài thích ăn, hai ngày này chúng ta làm hai bình tương thịt kho tàu tặng cho các ngươi, mỗi lần cho một muỗng nhỏ vào là được, rất đơn giản." Có hai bình liền đủ cho các ngươi ăn mấy tháng, có chút ưu đãi nhỏ này, chút đồ vật này để mượn hai người chỗ người hẳn không thành vấn đề đi?

Giác lập tức cảm thấy ngượng ngùng: "Sao có thể lấy không đồ của các ngươi được, nhưng chúng ta hình như cũng không có thứ gì có thể đổi với các ngươi. Bằng không ta dùng bối mua đi." Tuy rằng hắn biết, lấy thân phận của Đinh Tiếu và Khôn như vậy, sao có thể thiếu bối được chứ.

Khôn nói: "Đây là lễ vật chúng ta đưa cho ngài."

Đối phương đã nói như vậy, mình còn từ chối thì quá giả tạo, nhưng Giác chắc chắn sẽ không lấy không là được.

"Các ngươi đến thôn Thanh Phong chúng ta là vì việc gì?"

Quả nhiên là người thông minh, lập tức get tới trọng điểm.

Tiếu Tiếu còn đang cùng Điểm Điểm ăn đến vô cùng vui vẻ, đương nhiên chủ yếu là Tiếu Tiếu nhìn Điểm Điểm ăn cũng thấy vui, Khôn bắt đầu cùng Giác thảo luận chính sự, lúc ăn cơm, rất dễ liên lạc tình cảm.

"Chúng ta định đi tuyết sơn một chuyến."

Giác lập tức nhíu mày: "Tuyết sơn rất nguy hiểm, tuyết thú phi thường khó đối phó, cho dù có năng lực, một người cũng không đối phó được tuyết thú."

Khôn gật đầu: "Điều này ta có nghe nói qua, nhưng cũng không cần giao thủ với tuyết thú, lấy tốc độ của ta, chạy đi vẫn là có thể."

Giác sửng sốt một chút, sau đó gật đầu: "Đúng vậy, tốc độ tuyết thú không nhanh, nếu không phải tuyết thú công kích thôn xóm bộ tộc chúng ta, ở trên tuyết sơn đụng phải tuyết thú đúng là có thể đào tẩu. Nhưng trên tuyết sơn có báo tuyết, tốc độ chúng nó phi thường nhanh, hình thú tuy cũng không khác con báo bình thường mấy, nhưng lực lượng so với con báo bình thường lớn hơn rất nhiều. Quan trọng là chúng nó một thân tuyết trắng, còn có thể che dấu hơi thở bản thân, ẩn nấp ở tuyết sơn căn bản không thấy rõ lắm, chờ tới khi phát hiện cũng đã vào phạm vi công kích của nó. Nhưng giống đực tộc Ngân Lang chúng ta một chọi một cũng có thể đánh thắng báo tuyết, chỉ là khó tránh khỏi bị thương. Chỗ đáng sợ nhất của tuyết là động băng, ngươi không biết đi tới chỗ nào sẽ bị ngã xuống, phía dưới là cái gì có bao nhiêu sâu cũng không ai biết. cho nên căn bản không có ai sẽ đi lên tuyết sơn, các ngươi muốn đi làm gì?"

Khôn trả lời: "Y cuốn của bộ tộc chúng ta có ghi lại, trên tuyết sơn có dược liệu Thần Thú ban ân, có thể chữa khỏi rất nhiều loại bệnh mà các dược liệu khác không chữa được. Cho nên hai chúng ta muốn đi tìm xem. Đương nhiên nếu tìm được rồi chúng ta sẽ không mang đi hết, chắc chắn sẽ để lại cho các ngươi một nửa, hơn nữa dạy cho các ngươi sử dụng như thế nào. Nhưng chỉ có hai người ta và Đinh Tiếu đúng là có ít người một chút, không biết Giác thúc thúc có thể hỗ trợ tìm hai người đi cùng không?"

Dược đối với các thú nhân mà nói đều là trân quý. Nội dung y cuốn của các bộ tộc khác nhau, mình cũng không phải hiến tế, lại không biết chữ, cũng không có khả năng biết trên tuyết sơn có cái gì hay không. Nhưng bất luận là một loại dược liệu trị bệnh cứu người nào cũng đều đáng giá. Dù sao cuộc sống dần dần tốt lên, mỗi năm cũng có rất nhiều người bởi vì không chữa được bệnh mà chết đi. Nhưng chuyện này đúng là không phải một mình mình có thể làm chủ được.

"Chuyện này ta muốn trở về thương lượng với thôn trưởng một chút."

Khôn gật đầu: "Đây là việc tất nhiên, a đúng rồi, Tiếu Tiếu nói ở khu an toàn của các ngươi có rất nhiều thứ tốt có thể ăn, chúng ta còn phải ở đây một thời gian để nghỉ ngơi chỉnh đốn, sẽ đem mấy thứ này ăn như thế nào dạy cho các ngươi."