Nhật Ký Tìm Vợ Của Thiếu Gia Ma Em Đừng Hòng Trốn

Chương 50: Quan Tài Trên Máy Bay



Bất cần đến nỗi, cô ta ném cả ly nước lên người tôi khiến cho tôi khắp người toàn nước như mới tắm xong.

Tôi ngửi thấy một mùi hăng của máu xộc thẳng vào mũi.

Thứ nước chảy trên người tôi này vốn không phải là nước chanh mà là máu mới đúng.

Tôi lập tức bật dậy, tiếp viên hàng không kinh hãi nói: “Không thể nào.

Hũ nước chanh này vừa mới mở ra.

Làm sao có thể biến thành máu được?”

Loại nước chanh này là của một nhãn hiệu nổi tiếng, dù là hàng nhái thì cũng không thể nào là máu được.

“Này, làm sao mà hộp cơm trưa của tôi đều là đồ sống vậy” Một hành khách khác phía trước nói:

“Vẫn còn nguyên cả lòng ruột, làm sao chúng tôi có thể ăn được?”

Cô tiếp viên sững sờ, lấy hết hộp cơm từ trong xe ra xem, đồ ăn bên trong đã hết biến thành nội tạng đẫm máu.

“Ting!”

Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên, lò vi sóng đặt ở phía sau cabin đột nhiên bắt đầu hoạt động, một tiếp viên khác vội vàng đi tới mở nó ra.

Nhưng khi vừa nhìn vào trong, cô ta đã trợn mắt ngất đi bởi trong lò vi sóng có một cái đầu người.

Người chồng đang ngồi trước tôi bỗng đứng bật dậy: “Hiểu Mẫn”

Cái đầu đó chính là của người vợ đã mất tích của anh ta.

Tiếng hét của anh ta đã thu hút sự chú ý của tất cả những người trên máy bay, tiếng hét nối tiếp nhau cứ thế vang lên, cơ trưởng lập tức bước tới, đóng rèm sau khoang máy bay: “Mọi người bình tĩnh, về chỗ ngồi đi.”

Hành khách chất vấn cơ trưởng về sự việc, anh ấy chỉ có thể trấn an hành khách, nói với họ rằng phía máy bay đã liên hệ với sân bay, và anh ấy nhất định sẽ cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng.

Khi máy bay bay trên bầu trời, điều đáng sợ nhất là hành khách phát sinh hoảng loạn, hậu quả sẽ rất khó lường.

Người đàn ông ngồi cạnh tôi vô cùng quan tâm: “Cô gái này, cô có muốn thay quần áo không?”

Tôi nhìn chiếc váy đẫm máu của mình và cảm thấy mình thật sự xui xẻo.

“Để tôi đưa cô đi.

Nhà vệ sinh hiện tại không an toàn.

Cô có thể thay nó ở phòng chờ của tiếp viên hàng không ở phía sau” Anh ta nói.

Tôi từ chối lòng tốt của anh ta, tiếp viên dẫn tôi đi thay quần áo, tôi nghe thấy họ nhỏ giọng nói chuyện, âm thanh có chút kinh hãi: “Cơ trưởng, tôi đã kiểm tra.

Tất cả đồ uống trong bếp đều biến thành máu.

Tất cả thức ăn cũng đã trở thành thịt băm và nội tạng”

“Im lặng” Thuyền trưởng nói nhanh: “Không được cho hành khách biết.”

“Tôi biết, nhưng mà Cơ trưởng à, chuyện này quá ác độc rồi.

Dù cho tên sát nhân biến thái có ở trên máy bay, cũng không thể giết rồi chia xác như vậy, dù có phân thân cũng không thể chia xác thành thể này.”

Cơ trưởng kia im lặng một lúc rồi nói: “Bình tĩnh, chú ý an toàn, nhớ đừng đi lại một mình, rõ không?

Bây giờ tôi sẽ nói chuyện với những người trong khoang hạng nhất”

Đợi bọn họ rời đi, tôi mới mặc một chiếc váy trắng đi ra, lại thấy người đàn ông ấm áp kia đứng ở ngoài cửa, tôi hơi sửng sốt: “Sao anh lại ở đây?”

Người đàn ông ấm áp nói: “Trên máy bay không còn an toàn, tôi không yên tâm để cô đi một mình”

Anh ta rất tử tế, tôi có chút xấu hổ, hình như tôi hơi nghi ngờ người ta thái quá rồi.

Tôi cảm ơn anh ta, quay trở lại chỗ ngồi, Chu Nguyên Hạo khó chịu nói: “Lại dám ra tay mưu đồ quấy rối người phụ nữ của tôi, anh ta đúng là không muốn sống sót mà xuống khỏi cái máy bay này nữa rồi”

Tôi vội liếc anh: “Đừng làm loạn, ở đây đủ lộn xộn rồi”

Chu Nguyên Hạo nói tiếp: “Cẩn thận, thứ đó mạnh hơn tôi tưởng đấy.

Chỉ cần nó không động vào em, thì em cũng không nên lo chuyện bao đồng”

“Anh không cần lo chuyện này”

Người đàn ông ấm áp kia ngồi cạnh trò chuyện với tôi, anh ấy nói tên là Lý Anh Tú, gia đình anh ta có một công ty nhỏ, anh ta làm việc trong công ty, anh ta cũng thường xuyên đi công tác nên không có thời gian tìm bạn gái.

Tôi có chút cạn lời, trên máy bay người ta có người chết đã đủ kinh di rồi, anh ta lại còn muốn tìm bạn gái, thần kinh anh ta cũng quá tốt rồi.

Lý Văn Tú đột nhiên hỏi tôi: “Cô gái à, tôi vẫn chưa biết tên cô”

Tôi mỉm cười và nói một cách nửa vời: “Họ của tôi là Khương”

“Cô Khương, tôi không biết lần này cô đến Hoàn Châu có chuyện gì.

Nếu cần, tôi có thể làm hướng dẫn viên cho cô.

Tôi là người gốc Hoàn Châu và tôi biết rất rõ về Hoàn Châu”

Tôi cố nặn ra một nụ cười: “Không cần đâu, tôi chỉ là đi Hoàn Châu chuyển công tác để ra nước ngoài mà thôi.”

Lý Anh Tú hơi kinh ngạc, không nói gì nữa, tôi có chút thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng im lặng, tại sao người đàn ông ấm áp này lại thích nói chuyện như vậy chứ.

Ai biết tôi vừa mới mặc niệm xong, anh ta lại lên tiếng: “Cô Khương, cô nhìn thấy người đàn ông trước mặt chứ?”

Tôi sững sờ, anh ta đang nói về chồng của người phụ nữ đã chết kia, tôi nhớ anh ta vẫn luôn ngồi ở ghế của mình nhưng sao bây giờ lại không thấy rồi.

Điều này rất lạ, vợ anh ta vừa mới bị giết, có thể có kẻ sát nhân đang trốn trên máy bay, làm sao anh ta dám một mình đi loạn?

Đúng lúc này, cơ trưởng bước ra thông báo với mọi người, sân bay gần nhất đang có sương mù dày đặc, không thể hạ cánh, đồng nghĩa với việc không thể đáp chuyến bay trở về, chỉ có thể đến Hoàn Châu như kế hoạch ban đầu.

Mọi người lập tức bùng nổ, còn hai tiếng nữa mới có thể đến Hoàn Châu, ai biết được trong hai tiếng này sẽ xảy ra chuyện gì.

Lại có một cuộc náo loạn khác giữa các hành khách nhưng tôi ngược lại lại lo lắng hơn về người chồng mất tích đó.

Cơ trưởng nhẹ nhàng trấn an các hành khách thì đột nhiên một cô tiếp viên chạy xuống từ khoang hạng nhất nói nhỏ vào tai anh ấy điều gì đó, sắc mặt anh ấy đột nhiên thay đổi, vội vàng chạy đến khoang hạng nhất.

Giọng của cô tiếp viên rất nhỏ nhưng thính giác của tôi trong thời gian này mạnh lên không ít nên tất cả bọn họ nói tôi đều có thể nghe rõ.

Tiếp viên hàng không nói với anh ấy rằng một xác chết đã xuất hiện trong khoang hạng nhất, hay nói đúng hơn là một xác chết vô cùng thê thảm.

Tôi ngạc nhiên trong lòng, thế nào lại có một người khác chết rồi.

Không lâu sau cơ trưởng mang theo một vệ sĩ cao mét chín tiến thẳng đến trước mặt tôi, khi tôi còn đang ngạc nhiên nhìn họ thì nghe thấy họ nói chuyện: “Anh Lý Anh Tú, ông chủ của chúng tôi có lời mời.” Tôi thầm thở phào trong bụng, hóa ra không phải đến tìm tôi.

Lý Anh Tú gật đầu, đứng dậy đi cùng họ đi, sau khi họ rời đi, Chu Nguyên Hạo nói: “Tôi nghe nói có một gia tộc thầy âm dương, rất nổi tiếng, mang họ Lý.”

Tôi choáng váng, chẳng lẽ Lý Anh Tú này hóa ra lại là một vị thầy âm dương sao? Thầy âm dương có nguồn gốc từ thời xa xưa, lúc bấy giờ trăm dòng tư tưởng tranh nhau, trong đó có một trường phái sinh ra lấy thuyết Âm Dương Ngũ Hành làm chủ, gọi là “Trường phái Âm Dương”.

Âm dương sự của Nhật Quốc cũng là từ Hoa Quốc truyền sang.

Ở Hoa Quốc cũng có các thầy âm dương, họ không chỉ biết xem sao và nhìn mặt người mà còn có thể đo phương hướng, biết đoán trước tai họa, vẽ bùa chú, niệm chú và thực hiện các loại ảo thuật.

Nói tóm lại, thầy âm dương thực sự không khác gì các đạo sĩ, thiên sư, chỉ khác là mỗi nghề có thể loại khác nhau và phương pháp khác nhau mà thôi.

Tôi cẩn thận nghĩ lại, Lý Anh Tú đối xử với tôi rất ân cần, không phải là đã nhìn thấy bí mật nào đó trên người tôi rồi đó chứ?

Chu Nguyên Hạo im lặng một lúc, nghiêm nghị nói: “Lý Anh Tú kia không đơn giản, em tốt nhất phải giữ khoảng cách với anh ta.

Bất kể sau này có chuyện gì xảy ra, thì em cũng không được ra tay”

Tôi gật đầu đồng ý.

Tôi vừa cứng rắn hấp thụ một hồn ma chưa tới hai ngày, nếu bị Lý Anh Tú phát hiện ra điều gì đó mà nghĩ rằng tôi là một con quái vật, sau đó thu thập tôi, không phải là rắc rối cho tôi rồi sao? Lúc đó thì tôi biết tìm ai khóc đây.

Khoảng tầm mười phút sau, Lý Anh Tú trở lại, đi cùng anh ta là một người thiếu niên trẻ tuổi, người thanh niên này chỉ tầm hai mươi tuổi, khuôn mặt non nớt, rất đẹp trai.

Phía sau cậu ta là người vệ sĩ cao một mét chín.

Xem ra đây là ông chủ trong miệng của người vệ sĩ kia rồi.

Cơ trưởng dẫn họ ra sau cabin, rồi đóng rèm lại.

Chu Nguyên Hạo nói: “Bọn họ đến nhà kho bên dưới.”

Tôi nhún vai: “Sao cũng được, không phải việc của tôi”

Một lúc sau, tôi đột nhiên mở mắt ra, nói với Chu Nguyên Hạo: “Phía dưới đã xảy ra chuyện.

Tôi cảm nhận được một luồng âm khí rất mạnh”

“Cẩn thận dưới chân em đó” Chu Nguyên Hạo gấp gáp nói.

Một mùi máu nồng nặc bắt đầu lan ra khắp cabin, tôi cúi đầu nhìn xuống, một lớp máu đỏ đang lan lênh láng trên sàn.

Máu bắt đầu loang ra, và các hành khách la hét dữ dội: “Máu này ở đâu ra?”

“Chồng ơi, em bị dính máu rồi, ghê quá!

“Bố, bố có sao không, bố, bố, bố tỉnh lại đi”

Tôi vội vàng nhảy lên ghế, toàn bộ sàn máy bay đều bê bết máu, rất nhiều người bị máu dính lên, ánh mắt những người dính máu bắt đầu đỏ lên rồi rơi vào trạng thái đờ đẫn.

Giống như bị điểm vào huyệt đạo một cách bất ngờ, không thể động đậy.

Chu Nguyên Hạo ra khỏi tấm biển và đứng bên cạnh tôi.

“Đây là cái gì?” Tôi lo lắng hỏi.

Sắc mặt anh trở nên u ám: “Là huyết quỷ”

“Huyết quỷ sao?” Tôi sửng sốt, liền nhớ tới ghi chép trong sách của bà tôi, Huyết quỷ là một con ma rất mạnh, nhưng nó không phải tự nhiên hình thành, mà là do con người tạo ra.