Nhân Vật Phản Diện Hắn Quá Mỹ Lệ

Chương 18: Hồi tưởng ký ức (3)



Từ Hành Chi ngã đụng phải trở lại trong phòng, sau khi vào cửa do nhìn vật không rõ, còn suýt chút nữa đem một bình đào làm đổ xuống đất.
Đỡ lấy thân bình, hình ảnh trước mắt Từ Hành Chi thỉnh thoảng dần dần nối liền lại.
Mà đại khái đã quen choáng váng như vậy, lần này Từ Hành Chi không có té xỉu.
Dựa vào chỗ chân tường, Từ Hành Chi kịch liệt thở dốc, trước mắt thổi qua từng đoàn sương lớn nồng nặc, sau khi quay cuồng sôi trào, chính là một khung cảnh thanh minh.
Một đường phố như được mưa thu cọ rửa qua xuất hiện trước mắt hắn.
Mặt phố đối diện bên kia trà lâu, xem đến cảnh đèn rực rỡ màu lòe loẹt kia, hẳn là kỹ quán. Bên trong tiểu trúc thanh lâu, có nữ tử đàn tỳ bà xúc động ai ca, thanh âm như lẫn tạp mưa thu róc rách, thật là bi thương.
Người đi trên đường lác đác, chỉ có một cây bắp cải lăn ra giữa đường.
Một lão đầu điếc bán kẹo hồ lô ngồi xổm ở dưới mái che trà lâu tránh mưa, bên cạnh đặt đầy ra những xâu hồ lô đẹp đẽ bán không được buộc lại thành bó.
Tiểu nhị trà lâu đi ra cửa oanh ông: "Đi đi đi, không nhìn thấy nơi này có quý nhân sao? Va chạm quý nhân, phúc báo kiếp sau của ngươi liền không còn!"
Lão đầu không nghe thấy gã, chỉ biết là gã đang xua đuổi chính mình, liền tập mãi thành quen mà đứng dậy muốn chạy.
Từ Hành Chi ngồi dựa vào cửa sổ lướt qua vách cửa sổ thấy cảnh này, khóe môi hơi nhếch lên, lên tiếng chào hỏi: "Chủ quán, ta muốn thỉnh lão tiên sinh kia tiến vào uống chén trà. Phiền ngươi."
Dứt lời, hắn đem một quan tiền ném lên bàn, tiếng tiền va chạm đinh đinh leng keng khiến đôi mắt tiểu nhị sắp xanh rồi.
Gã vội vội vã vã xông vào trong màn mưa, đem ông lão kia kéo, một hồi lâu khoa tay, mới cúi đầu khom lưng mà đem ông một lần nữa đón vào trong điếm.
Cửu Chi Đăng cùng Từ Hành Chi ngồi chung một bàn dùng bình trà của mình rót một chén trà, im lặng không lên tiếng đưa cho lão giả, lại đem lương khô bọc trong lá sen non lấy ra, đưa cho lão giả.
Lão giả liên thanh cùng y nói cám ơn, y lại thần sắc không thay đổi, chỉ thoáng gật đầu, liền đứng dậy trở lại bên cạnh bàn.
Từ Hành Chi đang cùng Mạnh Trọng Quang nghị luận cái gì, thấy Cửu Chi Đăng trở về, liền kéo y ngồi xuống, chỉ vào đối diện hỏi: "Hai người các ngươi nghe một chút, cô nương kia đàn tỳ bà có hay không?"
Cửu Chi Đăng sắc mặt lạnh nhạt: "... Vẫn còn được."
Mạnh Trọng Quang một bên trong mắt chứa ý cười nhìn Từ Hành Chi: "Không bằng sư huynh."
Cửu Chi Đăng liếc nhìn Mạnh Trọng Quang một cái, không nói thêm lời nào.
Từ Hành Chi tựa như ảo thuật từ trong lòng bàn tay lấy ra một tấm ngân phiếu: "Chờ sự tình sáng tỏ, sư huynh mang bọn ngươi đi vào chơi một chuyến?"
Cửu Chi Đăng nhất thời đỏ mặt, mím môi lắc đầu: "Sư huynh, đó là nơi pháo hoa, không thể..."
Mạnh Trọng Quang lại nâng hai má, không tim không phổi cười cắt ngang Cửu Chi Đăng nói: "Được nha, ở cùng với sư huynh, đi nơi nào Trọng Quang cũng đều vui vẻ."
Thiếu nữ ngồi cùng bàn với họ ho nhẹ một tiếng, phấn lúm đồng tiền ngậm giận: "... Sư huynh."
Thiếu nữ thân mang trang phục Phong Lăng sơn, lớn lên thật đẹp, toàn bộ trên mặt không có một nét sai, da tuyết tóc đen, là một mỹ nhân điêu khắc sống. Mà nữ tử may mắn có thể gửi hồn vào bộ dạng đẹp đến nhường này, khó mà không kiều khí, thiếu nữ tự nhiên cũng không ngoại lệ, trong thần thái phi dương khó tránh khỏi nhiều thêm một phần hùng hổ doạ người: "Nghe khẩu khí, sư huynh chẳng lẽ thường đi những địa phương đó sao?"
Từ Hành Chi còn chưa mở miệng, Chu Bắc Nam bên cạnh liền cắm một đòn tiến vào: "... Đừng nghe hắn nói bừa. Những cái mái nhà câu lan (*) đó hắn nhát gan không dám vào, lôi kéo các ngươi đơn giản chỉ để thêm can đảm thôi."
(*) Câu lan = kỹ viện
Từ Hành Chi: "Bớt ở trước mặt sư đệ sư muội ta bại hoại thanh danh của ta a."
Chu Bắc Nam không thèm nhìn hắn, đối với thiếu nữ nói: "Lần trước ta cùng Từ Hành Chi của ngươi đi Thủ Dương sơn tập nã quỷ tu lưu vong, sau khi xong chuyện, hắn nói muốn mang ta đi bên trong mở mang cái chốn phung phí tiền bạc đó, nói tới như là trải đời lắm, kết quả bị cô nương người ta lôi kéo dây thắt lưng liền nhũn, nói đừng đừng đừng tức phụ nhà ta sắp sinh, kéo ta nhanh chân bỏ chạy." (Jeje: Oimeoi mất mặt quá =]])
Từ Hành Chi: "... Chu bàn tử ngươi có phải là muốn chết."
Chu Bắc Nam không có vẻ sợ hãi chút nào: "Ngươi nói có đúng sự thật hay không."
Thiếu nữ lúc này mới giãn mặt ra, cười hì hì bóp bóp hai má, đi chọc Từ Hành Chi.
Ngồi bên cạnh Chu Bắc Nam là em gái đồng bào Chu Huyền của hắn, tướng mạo nàng giống huynh trưởng, lại không giống tính tình hắn, nghe huynh trưởng nói gở, chỉ dịu dàng mà che miệng cười yếu ớt.
Nghe Chu Bắc Nam nói, Mạnh Trọng Quang cùng Cửu Chi Đăng không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm, sau khi phát hiện thần thái đối phương, liếc mắt nhìn nhau, lại đồng thời từng người nhanh chóng chuyển đi tầm mắt.
Cuối cùng, kết thúc trận nói chuyện này chính là Ôn Tuyết Trần ngồi một mình một bàn.
Hắn gõ một cái ly nhỏ, đối với Chu Bắc Nam cùng Từ Hành Chi ra lệnh: "Hai người các ngươi đừng tiếp tục cãi nhau."
So với những tiệm khác đóng cửa từ chối tiếp khách môn đình thưa thớt, gian trà lâu nhỏ hẹp này có thể nói là phi thường náo nhiệt.
Vài chiếc bàn đều bị đệ tử thân mang đủ loại phục chế tứ môn chiếm đoạt. Từ Hành Chi mang theo Mạnh Trọng Quang, Cửu Chi Đăng cùng sư muội Nguyên Như Trú ngồi một bàn, Chu Bắc Nam thì lại cùng muội muội Chu Huyền ngồi chung, Khúc Trì mang theo ba bốn đệ tử Đan Dương phong, chỉ có Ôn Tuyết Trần một người chiếm một bàn, tự uống tự châm.
Hắn mang theo hai đệ tử Thanh Lương cốc, bao gồm cả Lục Ngự Cửu, đều ngoan ngoãn ngồi ở một bàn khác, cử chỉ thoả đáng, không dám đi quá giới hạn mảy may.
Ngoại trừ đệ tử tứ môn, một đứa bé mặt mũi trét phấn xinh đẹp đang ngồi ở bàn kia của Khúc Trì, nghẹn ngào không thôi. Khúc Trì ôn thanh dụ dỗ nó, nhưng nó trước sau khóc sướt mướt, khóc đến khiến người lo lắng.
Từ Hành Chi nghiêng đầu sang chỗ khác: "Khúc Trì, ngươi có được hay không a. Đến cùng có thể hỏi ra không?"
Khúc Trì cũng có chút bất đắc dĩ: "Từ từ đi, đừng nóng vội."
Hắn kéo tay mềm nhỏ đã lạnh của hài tử, tốt tính mà dò hỏi: "Ngươi thấy người bắt huynh trưởng ngươi đi hướng nào, nói cho chúng ta được không?"
Đứa bé kia một mực chỉ lo khóc thút thít, vành mắt đỏ hoe, há mồm muốn nói, lại khẩn trương đến liền một chữ cũng không nói ra được.
Khúc Trì đặt tay trên ót hài tử, ôn nhu vuốt nhẹ: "Ta biết ngươi chịu kinh hách, chớ sợ, hiện tại ngươi đang ở bên người chúng ta, chắc chắn sẽ không có chuyện. Ngươi yên tâm."
Đứa bé kia hồ đồ luống cuống, đôi môi tái nhợt hơi mở ra, nhưng vẫn không nói lời nào.
Từ Hành Chi gõ bàn một cái nói: "Như Trú, ngươi đi nhìn thử một chút."
Nguyên Như Trú bắt đầu từ lúc nãy liền vẫn luôn lặng lẽ nhìn Từ Hành Chi, sắc mặt ngậm đào, khóe môi mang xuân, nhưng thời điểm khi Từ Hành Chi nhìn về phía nàng, nàng lại dựa vào kiếm phía sau, rất lãnh diễm mà giương lên cằm, đáp: "Vâng, sư huynh."
Thời điểm đứng dậy, Nguyên Như Trú lén lút dùng mu bàn tay che hai gò má nóng bỏng, liền đối với Chu Huyền liếc mắt ra hiệu.
Chu Huyền đem thần thái tiểu nữ của Nguyên Như Trú đều xem vào trong mắt, sau khi bật cười, cũng cùng đứng lên.
Nữ nhân dỗ hài tử hẳn là càng dễ, đặc biệt là nữ tử xinh đẹp, trời sinh liền có ưu thế.
Từ Hành Chi muốn như vậy, nhưng mà đứa bé kia căn bản không cảm kích, chỉ nhìn thấy Chu Huyền cùng Nguyên Như Trú kết bạn hướng nó tới gần, nó liền sợ đến hướng xuống gầm bàn chui xuống.
Nguyên Như Trú đứng lại, một mặt không rõ.
Lão bản trà lâu một bên gãi gãi đầu, thay hài tử giải thích nói: "Đứa nhỏ này ta đã thấy hai lần. Gánh hát bọn họ quanh năm hàng năm diễn xuất tại phụ cận Đại Ngộ sơn. Nghe nói bà nương bầu gánh hát là một người đàn bà chanh chua, lúc phạt mấy đứa nhóc học việc, giống như có thù hận gì với tụi nó từ kiếp trước, có lúc sau nửa đêm còn có thể nghe thấy tiếng mấy đứa nhóc bị phạt này khóc, tiếng khóc tựa như tiếng mèo con, làm cho lòng người ngứa ngáy đến hoảng loạn. Không những thế, bà nương kia còn mang danh 'quỷ kiến sầu'..."
Nói đến đây, gã thẳng nhún vai: "Lúc này toàn bộ gánh hát đều bị quỷ quái bắt đi, bà nương kia cũng sợ là gặp quỷ thật đi."
Nói đến đây, người có mặt cũng không khó đoán được, đứa nhỏ này chỉ sợ bị lão bà bầu gánh chèn ép quá đáng, cho nên mới đối với nữ tử có sợ hãi.
Nguyên Như Trú cùng Chu Huyền không thể làm gì khác hơn là từng người lui trở về.
Trở lại bên cạnh bàn, Nguyên Như Trú nhẹ giọng oán giận: "Người phụ nữ kia có thể nào đối xử hài tử như thế, thật là không có nhân tính. Quỷ tu đem ả bắt đi cũng đáng đời."
Từ Hành Chi ho nhẹ một tiếng, ra hiệu Nguyên Như Trú không cần nói tiếp.
Lục Ngự Cửu mặt con nít đem đầu chôn đến mức rất thấp, một lời không dám phát ra.
Từ sau khi Minh Nha quốc bị diệt, quỷ tu chưa bắt được liền tứ tán lẩn trốn. Hai ngày trước, phụ cận Đại Ngộ sơn xuất hiện một đám quỷ tu lưu vong tàn phế, đem gánh hát đặt chân tại miếu bên trong núi toàn bộ đều bắt đi, chỉ còn tiểu nam hài trốn ở sau tượng phật may mắn thoát nạn.
Mọi người trong lòng rõ ràng, đã qua hai ngày, người gánh hát đó hoặc là bị làm lô đỉnh, hoặc là bị dùng để ném vào bếp lò luyện đan, hiện chỉ sợ không còn chút hi vọng sống sót nào.
Tìm rõ điểm quỷ tu ẩn náu, đem bọn họ một lưới bắt hết, vẫn là điều cần làm, song chỉ có hài tử may mắn sống sót này có thể biết được hướng đi của bọn họ, nhưng mặc bọn hắn đem hết thủ đoạn cả người ra, nó cũng là kim khâu khó mở miệng.
Khúc Trì có chút bất đắc dĩ, đối với Chu Bắc Nam nói: "Bắc Nam, ngươi tới thử một lần đi."
Chu Bắc Nam rất có tự mình biết mình mà phất tay: "Tạm biệt, ta không biết dỗ hài tử, vừa nghe đứa nhỏ khóc ta cũng muốn khóc theo."
Khúc Trì liền đưa mắt nhìn sang Ôn Tuyết Trần.
Ôn Tuyết Trần bị làm cho đau đầu, đang ngồi trên xe lăn chậm rãi ấn huyệt thái dương, nghe vậy, chỉ một cái ánh mắt đưa tới, đứa bé kia liền thẳng thắn oa một tiếng gào khóc lên, một bên khóc một bên gọi: "Quái, quái vật... Nha —— tóc trắng..."
Ôn Tuyết Trần: "..."
Từ Hành Chi cùng Chu Bắc Nam đều nhịn cười đến bả vai run run.
Khúc Trì ho nhẹ một tiếng, thời khắc sứt đầu mẻ trán, chớp mắt một cái, nhìn thấy lão giả dựa tường nghỉ ngơi, cầm lương khô ăn như hùm như sói kia, rốt cục nghĩ tới một biện pháp hay: "Ta vì ngươi mua chút kẹo hồ lô ăn, ngươi chớ khóc, được không?"
Bất quá, hắn rất nhanh liền ý thức được một chuyện, quay đầu nhìn về hướng Từ Hành Chi: "Hành Chi, ta lần này đi ra, trên người không mang theo bạc, có thể cho ta mượn một ít hay không?"
Từ Hành Chi bưng cốc trà, dựng thẳng lên một ngón tay: "Được đó. Một trăm linh thạch."
Khúc Trì: "..."
"Cũng không phải trừ vào phần Đan Dương phong, tư khố của ngươi không có à?" Từ Hành Chi thu tay về đến, "Một trăm linh thạch, ít hơn thì không cho."
Ôn Tuyết Trần đều có chút không nhìn nổi : "Hành Chi, ngươi đừng bắt nạt Khúc Trì."
Từ Hành Chi không có chút nào khách khí: "Ôn Bạch Mao, chúng ta lần này đi ra, tiền uống trà đều là ta lấy ra, muốn chút thù lao cũng không được sao?"
Chu Bắc Nam thành thật không khách khí: "Đứa bé kia đang khóc a. Bất quá là mấy đồng tiền mà thôi, ngươi có lòng thông cảm hay không?"
Từ Hành Chi vỗ vỗ đầu Mạnh Trọng Quang: "Khóc thì ai không biết. Trọng Quang, ngươi cũng khóc một cái."
Mạnh Trọng Quang lập tức ngoan ngoãn mà nghẹn ra hai giọt nước mắt.
Cửu Chi Đăng từ nãy đến giờ trầm mặc cũng lên tiếng thay Từ Hành Chi nói chuyện: "... Chu công tử, sư huynh không phải là không có lòng thông cảm..."
"Phong Lăng sơn các ngươi không nói thứ tự tôn ti sao?" Không chờ Cửu Chi Đăng dứt tiếng, Ôn Tuyết Trần liền nghiêm nghị cắt ngang y, "Mấy người chúng ta đang nói chuyện, một đệ tử trung giai như ngươi, tại sao xen vào?"
Cửu Chi Đăng sắc mặt rùng mình, kính cẩn nói: "... Vâng, đệ tử biết sai."
Tật xấu bao che cho con của Từ Hành Chi lập tức phát tác: "Ôn Bạch Mao, rống tiểu Đăng nhà ta làm chi? Muốn ra oai hướng đệ tử Thanh Lương cốc các ngươi đi, quy củ Phong Lăng sơn chúng ta không lớn bằng Thanh Lương cốc các ngươi."
Mắt thấy bầu không khí không đúng, Khúc Trì tốt tính lần thứ hai đứng ra giảng hòa: "Được được, các ngươi không cần cãi vã, một trăm linh thạch liền một trăm linh thạch đi."
Sinh ý làm thành, Từ Hành Chi chủ động đứng dậy, kéo ghế ra, từ trong túi tiền lấy ra mấy đồng tiền, ngồi xổm người xuống đặt ở trước mặt lão giả bán kẹo hồ lô kia, lại từ xâu buộc của ông chọn một cây kẹo hồ lô đỏ lớn, nhét vào trong tay Khúc Trì, đồng thời còn không quên nhắc nhở: "Ghi vào trương mục a, đừng quên."
Chợt, hắn đem ghế dựa trà lâu xoay ngược lại, ngồi khóa bên trên, đem đứa bé kia túm lấy đến trước người: "Không cho khóc." (Jeje: Giang hồ fake mode-on)
Hài tử thút tha thút thít đáp, sắc mặt trắng bệch.
Từ Hành Chi nói thẳng, nửa phần không mang theo khách khí : "Trong đám người bị bắt đi, có người rất thân với ngươi đi."
Hài tử nghe vậy, ngơ ngác ngẩng đầu, nước mắt lại chảy càng nhiều hơn.
Ấn chứng suy nghĩ trong lòng, Từ Hành Chi nằm úp sấp tựa lưng vào ghế ngồi, đem ghế tựa đặt một chân lên, vừa lắc lư vừa nói: "Là cha mẹ? Tỷ tỷ?"
Hài tử thế nhưng bình thường mở miệng nói chuyện, tiếng nói nộn nộn tinh tế, không giống nam hài, càng giống tiểu cô nương tội nghiệp: "... Là huynh trưởng đồng bào của ta, từ nhỏ cùng ta đồng thời bị cha mẹ đưa vào gánh hát học nghệ..."
Từ Hành Chi nói: "Ta giúp ngươi đem hài cốt huynh trưởng ngươi đoạt lại, ngươi có thể không khóc sao?"
Khúc Trì kinh ngạc: "... Hành Chi, ngươi nói chuyện đừng như thế..."
Từ Hành Chi dựng thẳng lên một ngón tay trỏ, ra hiệu Khúc Trì im lặng.
Đứa bé kia lại đem lời Từ Hành Chi nói nghe lọt được, hai tay che miệng, cật lực muốn đem tiếng khóc nhét về, nghẹn đến nấc cụt.
Thấy thế, tâm lý Từ Hành Chi càng nắm chắc rồi.
Đứa nhỏ này cũng đã chính mắt thấy được hình ảnh huynh trưởng chết đi, sớm rõ ràng huynh trưởng không thể sống sót trở về.
Bởi vậy, trước đó Khúc Trì an ủi nó rất nhiều, đối với nó mà nói cũng không để làm gì.
Nói cho nó biết có thể tìm về hài cốt huynh trưởng, đối với đứa nhỏ này mà nói, so với an ủi hư vô thực dụng hơn nhiều.
Từ Hành Chi tựa như sờ chó con vuốt vuốt mái tóc dài rối như tơ vò của nó: "Ngoan. Nói với ta, ngươi thấy bầy quái vật kia chạy hướng nào."
Hài tử dùng sức hút mũi một cái, thân thủ dùng nước trong chén trà thấm ướt lên bàn, vẽ một ngọn núi.
Chu Huyền kinh ngạc, liếc mắt nhìn Nguyên Như Trú, Nguyên Như Trú hơi ưỡn ngực, mặt đầy kiêu ngạo.
Mạnh Trọng Quang cùng Cửu Chi Đăng đều là một mặt sùng mộ.
"Đại Ngộ sơn?" Nhìn thấy hài tử vẽ sơ đồ phác thảo, Từ Hành Chi hỏi, "Bọn họ trốn trong Đại Ngộ sơn?"
Hài tử lắc đầu một cái, đem nước trên bàn dẫn về phía phương Tây.
Khúc Trì cầm kẹo hồ lô bỗng nhiên tỉnh ngộ: "... Là đỉnh Bạch Mã?"
Hài tử dùng sức gật đầu một cái, nói chuyện hơi nhỏ lắp bắp: "Ta thấy, nhìn thấy bọn họ hướng nơi đây, không biết, bọn họ bây giờ còn ở không."
Có thể nhanh như vậy hỏi ra kết quả, Chu Bắc Nam cũng không khỏi kinh ngạc: "Từ Hành Chi, ngươi dĩ nhiên làm được."
"Này còn phải nói, Từ Hành Chi ta là ai a." Từ Hành Chi không hề hổ thẹn mà nhận khích lệ, liền vỗ vỗ đầu dưa đứa nhỏ, hỏi, "Tiểu tử, ngươi tên là gì?"
Hài tử không đáp, trước tiên nước mắt lưng tròng mà liếc mắt nhìn Khúc Trì.
Khúc Trì mặt mỉm cười, mắt mang theo cổ vũ, đem cây kẹo hồ lô bao bọc đường vàng óng ánh đưa tới.
Khuyên bảo trước đó của Khúc Trì cũng không phải hoàn toàn không có hiệu quả, ít nhất trong số những người trước mắt đây, hài tử không muốn rời xa Khúc Trì nhất.
Một hồi lâu sau, nó cắn kẹo hồ lô đầy đường, nhỏ giọng nói: "... Ta kêu là Đào Nhàn."
Tác giả có lời muốn nói: Kế tiếp dự định ba chương hồi ức
Lực thi đấu của Từ sư huynh ba ba thiệt cao.
Editor có lời muốn nói: Sau khi kết thúc hồi ức (3) sẽ là hành trình ngược vô tận không lối về TT^TT