Nguyên Thuỷ Đại Thiên Tôn

Chương 105: Bày bán



Nhìn bên trong Hỏa Vân Thần Thành náo nhiệt, Nguyệt Nhi không khỏi vì đó mà mở mang tầm mắt.

Dù sao nàng hay là ưa thích náo nhiệt, tính tình lại trẻ con, đối với dạng này náo nhiệt đương nhiên là háo hức.

Doanh Thiên cũng không có vội. Chỉ chậm rãi đi bộ trên đường phố, tùy tiện cho mọi người ngắm cảnh.

Hỏa Vân Thần Thành không hổ là Thần Thành, chỉ riêng đường phố liền được lát đầy trân quý khoáng thạch. Đình đài lâu các cao hàng trăm tầng san sát gần nhau. Lộ ra cao quý vô cùng.

Dù sao Thiên Hỏa Đại Lục có được mấy ngàn tòa thành trì. Nhưng là chỉ có 700 tòa được xưng là Thần Thành mà thôi.

Mà lại, mỗi một tòa Thần Thành đều có Thần Vương tọa trấn.

Những vị Thần Vương này, là nhận được Thần Đình sắc phong, ban cho đất thưởng.

Nói lại, dù sao nơi này là gần trung tâm Thần Giới, tiếp cận Cửu Thiên, cường giả nhiều như mây cũng không có gì lạ.

Tại rong chơi thời điểm, Nguyệt Nhi hay là mua được khá nhiều đồ vật, đa số đều là đồ trang sức hoặc chơi được đồ vật.

Lúc này. Phía trước xảy ra một trận huyên náo. Tiến lại gần liền phát hiện, ở đây có người đang rao bán trân quý đồ vật.

Nguyên lai có một vị Nguyên Thần tại trong bí cảnh tìm tới một món bảo vật, sau đó đem ra bày bán.

"Vạn Thần Hoa, chí ít 50 vạn năm tuổi, giá chỉ 200 viên thượng phẩm thần thạch". Vị này Nguyên Thần rao bán.

Chỉ thấy trên tay hắn cầm lấy một đóa trắng muốt hoa.

Vạn Thần Hoa, coi như là trân quý thần dược. Sinh trưởng ở nơi pháp tắc giao nhau. Có thể nói là hiếm thấy.

Vạn Thần Hoa công dụng chính là dưới Thiên Thần phục dụng có thể để cho tu vi tăng lên một mảng lớn. Thậm chí có thể hỗ trợ đột phá đại cảnh giới. Niên đại càng cao công dụng càng lớn.

Nghe được rao bán, rất nhiều người đều tập trung lại. Đa số đều là Chân Thần hoặc Nguyên Thần. Dù sao đây là đối tượng sử dụng tốt nhất.

Mặc dù Vạn Thần Hoa công dụng lớn. Nhưng là 200 thượng phẩm thần thạch coi như đắt đỏ, bình thường Chân Thần rất khó lấy ra được.

Doanh Thiên đối với cái này cũng không có hứng thú gì. Hắn chỉ là kiếm lấy một góc phố. Sau đó trực tiếp ngồi bệt xuống đất bày ra mấy cái đồ vật.

Lại nói, đồ vật hắn lấy ra vậy mà chỉ là 3 viên đen xì hòn đá, ngoài ra còn có 1 tấm da rắn. Tấm da rắn này chỉ là da rắn bình thường khi lột xác mà thôi, nhìn qua không có bất kỳ giá trị gì.

Mà lại, Doanh Thiên bộ dáng bày bán kia giống như người nghèo một dạng, ăn mặc thì bình thường, ngồi bệt xuống đất liền một cái chiếu cũng không có. Cho nên cũng không có ai thèm để ý tới hắn.

Nguyệt Nhi nhịn không được bật cười nói:"Sư Tôn, ngươi dù gì cũng là đại năng thông thiên triệt địa, ít nhất cũng cần có chút dáng dấp chứ".

Doanh Thiên chỉ là cười trừ mà thôi.

Tử Nghiên lắc đầu nói với Nguyệt Nhi:"Công tử làm việc, tất có đạo lý".

Bày ra đồ vật hồi lâu, cũng không có người hỏi tới, tất nhiên thỉnh thoảng cũng là có người hiếu kỳ lại nhìn một chút.

Hiếu kỳ là vì hắn bộ dáng nghèo đến không thể nghèo hơn. Nhưng là bên cạnh lại có mấy vị mỹ nhân ngồi cùng.

Tuyết Ngạo Linh, Tử Nghiên, Nguyệt Nhi, mỗi một cái đều là xinh đẹp động lòng người, khí chất cao quý. Tất thu hút ánh mắt người khác.

Cái này để cho người ta hiếu kỳ, vì sao mấy vị xinh đẹp nữ tử này lại cùng một tên như vậy một chỗ.

Có một vị Địa Thần có lòng hỏi:"Vị bằng hữu này, ngươi đây là bày bán đồ vật gì đâu".

"Vô giá báu vật, nếu là có thể ra giá liền thuộc về ngươi". Doanh Thiên mỉm cười đáp.

Vị này Địa Thần tất không khỏi nghi hoặc. Liền lập tức nhặt lên mấy viên đá kia xem xét, chỉ là hắn lật đi lật lại, thử dùng hồn lực, hoặc thần lực đi dò xét, cũng là không phát hiện ra cái gì đặc biệt. Cho dù là tấm da rắn kia cũng như vậy.

Rốt cuộc hắn chỉ đành lắc đầu bỏ đi.

Cũng là, có không ít người ghé qua xem xét, nhưng không có ai phát hiện được điều gì thần kỳ, cho nên cũng không có mua đi.

Đúng lúc này, chợt một cái thanh âm vang lên:"Ồ, công tử cũng ở đây".

Nghe được giọng nói này, Doanh Thiên ngẩng đầu lên, chỉ thấy trước mặt hắn đứng lấy một người.

Người này lộ ra khá trẻ tuổi, bề ngoài ước chừng 30.

Thấy Doanh Thiên dường như không nhớ, người này bèn nói tiếp:"Ta là Mộc Hiên, tại trước đó chúng ta đã gặp qua tại hỏa diễm bí cảnh kia".

Doanh Thiên gật đầu:"Ân".

Đúng thế, trước mặt Doanh Thiên người này, chính là Mộc Hiên.

Lúc trước tại chỗ Đế Diễm, Doanh Thiên là gặp qua hắn.

Mộc Hiên lúc này hào hứng nói:"Cũng may có công tử nhắc nhở, nếu không lần đó e rằng ta coi như xong".

Nghĩ đến đây, Mộc Hiên tự cảm thấy may mắn cùng mang ơn Doanh Thiên vô cùng.

Nếu như không phải Doanh Thiên nhắc một câu. Có lẽ hắn thật sẽ đi vào bí cảnh kia. Và rồi chết thế nào cũng không hay.

Nguyệt Nhi thắc mắc hỏi:"Sư Tôn, người quen hắn sao".

"Ân, coi như quen biết". Doanh Thiên gật đầu đáp. Tất nhiên bên trong đó càng là một loại duyên đi.

Lúc này, Mộc Hiên mới là nhìn hướng sang bên Nguyệt Nhi. Nhìn kỹ một chút liền khiến cho hắn giật mình không thôi.

Sau đó hắn nhìn sang Tử Nghiên cùng Tuyết Ngạo Linh. Đều là cho hắn một cỗ cảm thán.

Phải nói, Mộc Hiên con mắt hay là tinh tường, hắn nhận ra, ở đây 3 nữ tử trước mắt này đều chưa có tới 50 tuổi. Thế nhưng đã là Thần.

Phải biết, cho dù là Thần Giới ghi nhận trong lịch sử cũng là hơn 50 tuổi mới thành thần. Đây cũng là ngắn nhất thời gian ghi lại được.

Nhưng là ở đây liền toát ra 3 cái chưa đến 50 đã là Thần.

Tất nhiên mấu chốt là hắn cảm nhận được trên người các nàng một loại tu luyện bài bản kia, có nghĩa là các nàng tu luyện từ phàm nhân thành thần. Chứ không giống với loại người vừa sinh ra đã là Thần kia.

Tại Thần Giới, chỉ cần cha mẹ tu vi là Thần Vương, liền sinh con ra đã là Thần. Nhưng là bởi vì sinh ra đã là Thần, thiếu đi cảm ngộ đại đạo, cho nên tu luyện sẽ chậm hơn người từ phàm nhân tu lên.

Ví dụ như ngươi từ phàm nhân tu thành Hư Thần cảnh. Nếu là nhanh, liền có thể trong ngàn năm đạt tới Địa Thần cảnh. Nhưng nếu vừa sinh ra đã là Thần, thời gian này có thể mất tới 3000 năm. Thậm chí vạn năm.

Tất nhiên không nói tới những dạng thiên tài kia.

Mộc Hiên cũng là không biết nói cái gì tốt, hắn cũng không có đi hỏi tới, chỉ là giữ trong lòng mà thôi.

Bởi vì tin tức này một khi lộ ra, tất sẽ đưa tới oanh động.

Mộc Hiên tiếp tục hỏi:"Công tử đây là bày bán thứ gì".

Doanh Thiên nhìn nhìn Mộc Hiên cười đáp:"Báu vật, mau tới mua, có thể giảm giá cho ngươi".

Nhìn nhìn lại mấy viên đá đen xì cùng một mảnh da rắn kia. Mộc Hiên cũng là cười khổ, hắn mặc dù biết được Doanh Thiên sâu không lường được, nhưng là nhìn đi nhìn lại cũng không thấy mấy món đồ vật bày ra kia là cỡ nào báu vật.

Nhưng là hắn cũng hỏi tới giá cả một chút:"Công tử bán thế nào".

"Một vạn thượng phẩm thần thạch một viên, giảm cho ngươi 5 thành". Doanh Thiên nhẹ tênh báo giá.

Nghe được cái này dọa người giá cả, để cho Mộc Hiên giật mình không thôi, hắn cười khổ. Mặc dù Doang Thiên nói là giảm tới 5 thành. Nhưng con số vẫn y nguyên cao vút. Hắn nhất thời là cầm không ra nổi.

Mộc Hiên một xấu hổ gãi cổ nói:"Ta không có nhiều tiền như vậy".

Đúng lúc này, một chút gió thoảng qua. Mộc Hiên không biết từ lúc nào mình lại bị đẩy sang một bên.

Chỉ thấy lúc này ở trước gian hàng của Doanh Thiên đã đứng lấy 2 cái lão giả. Một cái đã là râu tóc bạc phơ,một cái mặc dù già nua không kém, nhưng là râu tóc vẫn là đen nhánh.

2 cái lão giả này nhìn chằm chằm vào 3 viên đá đen xì kia. Sau đó nhặt lên lật qua lật lại xem xét vô cùng kỹ lưỡng.

Qua hồi lâu vị lão giả tóc trắng lên tiếng:"Vị Công tử này. Có thật là bán 1 vạn một viên sao".

Doanh Thiên gật đầu:"Chính là".

"Vậy ta liền mua tất". Vị lão giả tóc trắng vội vàng giống như là sợ bị ai đoạt mất vậy.

Đúng lúc này vị lão giả tóc đen lên tiếng ngăn lại:"Chiêu lão đầu. Ta và ngươi cùng tới, cơ gì ngươi có thể một mình đoạt".

"Hừ ta đến nhanh hơn ngươi chính là một khắc". Lão giả tóc trắng một bộ đắc ý.

"Hừ, ngươi muốn một mình nuốt trọn là không thể nào, cần phải chia đều". Lão giả tóc đen kia quát lên.

"Hừ, họ Tôn, ta đến trước, dựa vào đâu muốn cùng ngươi chia đều". Lão giả họ Chiêu không chịu quát lên.

Nghe được 2 người tranh cãi. Doanh Thiên mỉm cười cất lời:"Thế này đi, ai trả giá cao hơn ta liền bán cho hắn".

Nghe được Doanh Thiên nói ra câu này, 2 cái lão giả mới là im lặng. Bọn hắn không hẹn mà đều nhìn tới Doanh Thiên.

"Tốt". Một lát sau 2 người đều là đồng thanh đáp.

"2 vạn một". Lão giả họ Chiêu ra giá.

Nghe vậy. Lão giả họ Tôn bật cười:"Chiêu lão đầu, ngươi vẫn ki bo như ngày nào, 5 vạn một".

Chiêu lão nghe Tôn lão khiêu khích, cũng là cảm thấy nóng mặt. Cho nên là liều mạng ra giá. Lần này coi như đem hắn tài sản hơn trăm vạn năm tích cóp coi như tiêu sạch:"20 vạn một".

Nghe được Chiêu lão hét lên giá cả này, khiến cho Tôn lão cũng là giật nảy mình, hắn chỉ là trêu tức Chiêu lão một chút mà thôi. Không có nghĩ tới Chiêu lão vậy mà dốc hết vốn liếng như vậy.

Hét xong giá cả này, liền Chiêu lão cũng thầm hô:"Không ổn". Hắn vừa rồi nóng mặt hô lên, chính là đem tài sản vét sạch. Nếu thật trả số tiền kia, hắn coi như nghèo rớt mồng tơi.