Người Yêu Cũ Thứ 108

Chương 30: Chương 30




Còn cả Tần Kỳ nữa, không biết anh ấy bây giờ sống chết ra sao? Nghĩ đến đây tôi thấy căm hận con yêu nữ đó vô cùng! Gia đình tôi ở quê vẫn chưa biết chuyện, tôi thở phào một hơi, thật may là họ chưa biết.

Tôi sẽ tìm cơ hội thích hợp để nói với họ sau.
Đến ngày xuất viện trở về nhà, tối đó tôi bàn bạc với ông quản gia, tìm cách cứu Tần Kỳ trở về.

Tôi muốn khoe với anh ấy về sự tồn tại của đứa bé!
Ông quản gia kể với tôi, cha mẹ Tần Kỳ mất trong một vụ tai nạn giao thông, từ khi anh ấy mới mười lăm tuổi.

Một mình anh ấy gánh vác cơ nghiệp của cha mẹ để lại.

Vì cái chết của họ mà anh ấy trở nên sống khép kín, tính tình quái dị.
Tần Kỳ bị trúng lời nguyền của yêu nữ từ mười năm trước.

Để đáp ứng được đòi hỏi của yêu nữ, mỗi tháng anh ấy phải thay một người bạn gái, vào ngày trăng tròn mỗi tháng, lừa người bạn gái đó đến hang ổ của yêu nữ để nó hút linh hồn của cô ấy.


Nếu không làm được thì Tần Kỳ sẽ mãi mãi sống như vậy, không già đi, không thể chết, cứ sống như vậy, chẳng khác nào yêu quái bất tử.
Tần Kỳ khi đó sống rất vô cảm, tuy không trực tiếp giết 107 cô gái kia, nhưng anh ấy chẳng hề có tình cảm gì với họ, lừa dối họ để giao cho yêu nữ.

Cho đến tôi, người thứ 108, thì Tần Kỳ như biến thành một người khác.
Anh ấy chủ động tiếp cận tôi, nhưng hết tháng này sang tháng khác trôi qua, anh ấy vẫn để tôi được sống yên, không hề đưa tôi đến hang ổ của yêu nữ.

Nhưng cuối cùng yêu nữ vẫn phát hiện, vào đêm Trung thu đó Tần Kỳ buộc phải đưa tôi đi gặp nó.
Nhưng kết quả là tôi vẫn sống sót trở về chứ không hề bị yêu nữ giết.

Điều này thật quá kỳ lạ.
Ông quản gia kể đến đây thì cũng không biết được gì thêm.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện, lo lắng hỏi ông ta:
"Ông có biết chuyện Tần Kỳ dùng ma túy không?"
Ông quản gia nghe xong sốc nặng.
Tôi thất vọng vô cùng, trong lòng tràn ngập lo lắng và sợ hãi, cẩn thận đặt tay vào bụng, trở về phòng của mình.

Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, tôi không dám ở một mình trong phòng nữa, nên để em gái giúp việc ngủ cùng cho bớt sợ.
Tôi mơ thấy một cảnh tượng kinh hoàng, là lần đầu tiên Tần Kỳ dẫn tôi về căn biệt thự này, đêm đó trời mưa rất lớn, sấm chớp kinh hoàng, tôi sợ hãi chạy sang phòng của Tần Kỳ, không cẩn thận ngã vào phòng.

Tôi thấy Tần Kỳ ngồi giữa phòng, ngửa cổ lên trời, tay cầm con dao sáng loáng rạch máu trên ngực.

Nét mặt anh ấy thống khổ đau đớn, những tia máu đỏ hằn lên mặt nhìn rõ mồn một, hai mắt cũng đỏ ngầu dọa tôi sợ phát khiếp!
Tần Kỳ rạch máu cho vào cái lọ nhỏ xong, lấy trong ngăn bàn ra một thứ gì đó màu trắng bạc, giống như một mảnh giấy nhỏ.

Anh ấy châm lửa hơ hơ mảnh giấy đó, một luồng khói trắng bốc lên.....

Tần Kỳ đưa nó lên sát mũi hít, nét mặt đang từ thống khổ đau đớn dần dần chuyển sang khoan khoái hưởng thụ.

Tôi trợn tròn mắt không tin nổi những gì mình đang nhìn thấy, tôi gào lên trong tuyệt vọng:
"Tần Kỳ! Không được! Đó là ma túy!"
Bên tai truyền đến âm thanh tiếng người nói, hình như là ai gọi tên tôi.

Tôi bừng tỉnh mở mắt ra, thì ra là em gái giúp việc nằm bên cạnh, thấy tôi gặp ác mộng nói mớ, hốt hoảng lay gọi tôi dậy.

Tôi thở phào một hơi, tự trấn an mình rằng đó chỉ là mơ thôi, Tần Kỳ sẽ không sao hết.

Em gái giúp việc lấy nước cho tôi uống, sau đó lấy thuốc cho tôi.

Thuốc này là thuốc dưỡng thai, ngoài ra còn giúp cải thiện tình trạng mất ngủ của tôi nữa.
"Thuốc này uống liều lượng thế nào?"
Tôi thở hổn hển lau lau mồ hôi trên trán, nhìn đống thuốc chán nản hỏi.

Em gái giúp việc gãi gãi đầu, ngượng nghịu nói lại quên rồi, vội vã ra khỏi phòng đi hỏi ông quản gia.

Còn lại một mình tôi trong phòng, tôi nằm xuống, thẫn thờ nhìn trần nhà.


Căn phòng im ắng chỉ còn lại âm thanh tích tắc của đồng hồ treo tường.
Không hiểu sao tôi đột nhiên thấy rùng mình ớn lạnh.
Liếc nhìn đồng hồ, 1 giờ 08 phút, tim tôi lại càng đập mạnh hơn.

Kể từ khi biết mình là người thứ 108 trong kế hoạch của yêu nữ, tôi chợt nhận ra cuộc đời mình luôn xoay quanh ba con số này! Tôi sốt ruột chờ em gái giúp việc quay lại, nhưng thật lạ lùng, sao con bé đi lâu thế nhỉ?
Cảm giác sợ hãi càng lúc càng nhiều, tôi xoa xoa hai cánh tay đang nổi da gà, hít một hơi sâu, quyết định đi ra khỏi phòng gọi em gái giúp việc và ông quản gia.

Bây giờ lỡ có xảy ra chuyện gì, thì tôi chính là một xác hai mạng, thật sự quá đáng sợ!
"Quản gia, có chuyện gì mà lâu quá vậy?"
Tôi đứng trước cửa phòng ông quản gia, một tay gõ cửa, một tay đặt lên bụng xoa xoa.

Đi từ phòng tôi sang phòng này chỉ có vài bước chân mà tôi đã thấy chân tê cứng, bụng cũng đau một cách bất thường..