"Người Ăn Cơm" Thời Ngụy Tấn

Chương 11: Trông coi Thanh Di Các



Triệu Hàm Chương đang nghĩ những chuyện mình cần làm tiếp theo, không mất bao lâu liền đến Thanh Di Các.

Thính Hà muốn vú già ôm cô lên giường, Triệu Hàm Chương phất phất tay, vịn tay nàng đứng dậy, tự mình nhảy nhót ngồi lên giường: "Sai người chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta ra ngoài."

Thính Hà sửng sốt: "Tam nương, chân người còn chưa khỏi đâu?"

"Mang thêm vài vú già cường tráng, đến lúc đó nâng đi là được." Có người có tiền, còn sợ không ra ngoài được sao?

Thính Hà không lay chuyển được Triệu Hàm Chương, chỉ có thể lui xuống sắp xếp.

Triệu Hàm Chương cởi giày, dùng lông cáo mềm mại che lên chân bị thương, thoải mái dựa ra sau, vung tay với nha hoàn khác: "Đi lấy ít hoa quả điểm tâm lên đây."

Bọn nha đầu vui vẻ đáp ứng, các nàng cảm thấy lần này Tam nương sau khi ngã bị thương tùy ý hơn so với trước đây, cũng càng thêm vui vẻ.

Chủ tử vui vẻ, các nàng cũng liền vui vẻ theo.

Trong phòng rất nhanh trở nên náo nhiệt, các nha hoàn xinh tươi như hoa bưng mâm quả cùng điểm tâm trà bánh lên, chia ra đứng ở xung quanh hầu hạ Triệu Trường Dư ăn hoa quả.

Ngay cả lau miệng cũng có người làm thay, thật là... quá xoa hoa lãng phí.

Triệu Hàm Chương nhận lấy khăn trong tay nha hoàn, quyết định tự mình lau: "Nhị lang đâu?"

"Ở trong phòng Nhị nương tử, đầu gối ngài ấy sưng rất nặng, Nhị nương tử tìm thuốc mỡ thoa lên cho ngài ấy."

Triệu Hàm Chương gật gật đầu: "Bảo Thành bá mời đại phu cho hắn, hai ngày này liền ở lại trong viện, các người trông kỹ hắn, không cho hắn ra ngoài."

Bọn nha đầu đáp ứng.

Thính Hà chạy chậm tiến vào: "Tam nương, lang chủ vừa phái người đi từ đường, đem Đại nương thả ra."

Triệu Hàm Chương vừa ăn hoa quả vừa lặng im suy nghĩ.

Ngày mai liền phải dâng sổ con xin phong thế tử, trong những chuyện như vậy Triệu Trường Dư tự nhiên sẽ không làm khó nhị phòng.

Triệu Hàm Chương cũng sẽ không.

Triệu Đại nương quỳ nhiều hơn một buổi tối, hay là ít hơn một buổi tối thì có gì khác nhau?

Nếu như đã đồng ý với Triệu Trường Dư, cô sẽ không để bụng làm ít chuyện giữ thể diện, chỉ cần trong lòng cô nhớ kĩ là được."

Triệu Hàm Chương nói: "Đi chỗ Nhị lang bên đó lấy một lọ thuốc trị thương đưa qua cho nàng, nói là ta cũng đang bị thương, liền không sang thăm nàng nữa."

Thính Hà không muốn đi, vì vậy phái một tiểu nha đầu khác đi.

Triệu Hàm Chương khẽ cười, hỏi: "Còn có tin tức khác không?"

Thính Hà nghĩ nghĩ nói: "Lang chủ sai người đi mời Lão thái gia bên nhị phòng qua đó, hiện giờ vẫn còn ở trong thư phòng đâu."



Triệu Hàm Chương hơi gật đầu: "Ngươi tìm Thanh cô lại đây, ta có lời muốn dặn dò nàng."

"Vâng"

Chỉ một lúc Thanh cô liền đến, Triệu Hàm Chương chỉ giữ Thính Hà lại, những hạ nhân khác đều cho lui xuống.

"Ngày mai ta phải ra ngoài, người đem mẫu thân qua đây, liền để nàng cùng Nhị lang ở trong viện này, trông chừng nàng, không cho nàng qua nhị phòng với chủ viện, nếu như có người nhị phòng qua đây, hết thảy đều ngăn lại ở ngoài viện, không cần quan tâm bọn họ là mượn cớ gì đến, đều không cho bọn họ tiến vào."

Thanh cô đứng hình, lời căn dặn này, sao nghe giống như đang nhằm vào Nhị nương tử vậy?

Triệu Hàm Chương yếu ớt nói: "Ngày mai tổ phụ liền dâng thư xin phong thế tử."

Thanh cô trừng to mắt: "Làm sao gấp như vậy, sức khỏe lang chủ đang tốt thế..."

Giọng Thanh cô nhỏ lại, trước ánh mắt sắc bén của Triệu Hàm Chương cúi thấp đầu xuống, hơi nhỏ giọng đáp một tiếng: "Vâng."

Triệu Hàm Chương giờ mới hài lòng: "Trông chừng mẫu thân, đợi ta về có thưởng."

Thanh cô thấy Tam nương vẻ mặt như thường, thậm chí còn có chút hớn hở, miễn cưỡng trong lòng giảm xuống, mặc dù nàng không hiểu, nhưng đây hình như không phải là chuyện xấu.

Tam nương sáng suốt hơn nương tử, cũng trầm ổn hơn, nếu nàng đã không phản đối, vậy tình hình không hẳn coi là xấu.

Thanh cô có chút đợi không được, sợ Nhị nương tử biết được chuyện này từ chỗ khác rồi làm loạn lên, vội nói: "Nô đây liền đi xem nương tử."

"Đi đi."

Thanh cô khom mình lui xuống, vừa ra khỏi viện liền nhanh chân bước đi.

Với tính tình của Vương thị, gan tuy không lớn, nhưng đối với vị trí bá tước nàng vẫn luôn canh cánh trong lòng, trước kia lang chủ chỉ nói như vậy, mãi chưa xác định vị trí thế tử, Nhị lang còn có cơ hội, trong lòng nàng vẫn luôn ôm mộng.

Nếu như để nàng biết ngày mai liền dâng thư, Vương thị coi như không làm loạn cũng sẽ đi chính viện khóc lóc."

Hiện giờ sức khỏe lang chủ không tốt(?), nếu như bị ảnh hưởng xảy ra chuyện... vậy Tam nương cùng Nhị lang mới thật sự là không còn chỗ dựa.

Hiện giờ Vương thị chuyện gì cũng chưa biết, nàng đang dạy Nhị lang nhận mặt chữ: "Đây là vàng, màu vàng, không phải vừa mới dạy qua cho con sao?"

Triệu Nhị lang liền đọc: "Vàng, màu vàng!"

Vương thị hít sâu một hơi, di chuyển ngón tay, chỉ một chữ hỏi: "Còn chữ này?"

Triệu Nhị lang nhìn chữ đó ngẩn người ra.

Vương thị nhịn không được phát cáu nói: "Chữ này đọc là vũ."

Triệu Nhị lang ngoan ngoãn đọc theo: "Vũ."

Vương thị di chuyển ngón tay, lại chỉ lại: "Chữ này đọc là gì?"



Triệu Nhị lang hơi há miệng, im lặng nhìn chằm chằm chữ kia.

Vương thị liền nhịn không được giơ tay véo tai hắn: "Vàng a, ngươi vừa đọc qua, mới thở mấy hơi ngươi đã không nhớ được."

Triệu Nhị lang cúi đầu xuống.

Thanh cô ngừng một chút, vội vàng tiến vào: "Nương tử, Tam nương từ chủ viện quay lại."

Vương thị thở ra một hơi, vỗ vỗ ngực mình, cảm thấy đỡ tức ngực một chút mới nói: "Cha chồng tìm nàng có chuyện gì?"

Thanh cô nhỏ giọng nói: "Tam nương không nói, nhưng nhìn nét mặt Tam nương, không giống chuyện xấu."

"Vậy thì tốt, tối qua làm loạn ầm lên như thế, ta còn sợ cha chồng giáo huấn nàng."

Thanh cô có vài lời muốn nói cùng Vương thị, liền không thể trông Triệu Nhị lang.

Triệu Nhị lang đang hai mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm chữ ở trên mặt sách, Vương thị nhìn thấy liền tức, vẫy tay nói: "Ra ngoài đi, ra ngoài đi."

Triệu Nhị lang ngay lập tức trở nên nhanh nhẹn, nhảy cẫng lên liền chạy ra ngoài, chốc lát đã chạy không thấy bóng dáng.

Vương thị mắt đều đỏ lên, thiếu chút nữa liền khóc: "Ta cũng không mong đợi hắn thông minh, nếu như bằng một nửa tỷ tỷ hắn, không, cho dù là ba phần cũng được a."

Thanh cô đưa khăn cho nàng.

Vương thị nhận lấy khăn chấm chấm góc mắt, sau khi bĩnh tĩnh lại mới hỏi: "Chuyện gì nha?"

Thanh cô nói: "Ngày mai Tam nương phải ra ngoài, người cũng biết, tối qua ở Thanh Di Các, nàng không lễ độ với Đại lão gia như vậy, không biết bên đó muốn chỉnh Thanh Di Các thế nào đâu, vì vậy muốn xin nương tử ngày mai qua trấn thủ."

Vương thị "Hừ" một tiếng nói: "Bọn họ dám, để ta nói, cha chồng nên sớm phân gia, Nhị lão thái gia tự mình có gia sản, có tước vị, việc gì phải nhìn chằm chằm đồ của một nhà đại phòng chúng ta?"

Thanh cô nhớ đến căn dặn của Tam nương, ôn tồn dỗ dành nói: "Cũng là sinh thời gặp loạn lạc, cần dựa vào sự che chở của gia tộc, tương lai Tam nương và Nhị lang còn phải nhờ vào sự giúp đỡ của dòng họ mà. Nhị lang như thế, nếu không có họ hàng chăm sóc, chỉ sợ..."

Vương thị trầm mặc.

Thấy nàng có thể nghe lọt, Thanh cô tiếp tục nhẹ nhàng nói: "Nô thấy, chuyện này không bằng nghe Tam nương, bá tước ngược lại là thứ yếu, quan trọng nhất là lợi ích thực tế."

Vương thị liền châm biếm trong lòng: "Nhìn dáng vẻ này của nhị phòng, để đồ trong tay Nhị lang chỉ sợ không giữ được, vẫn là phải giao cho Tam nương, để nàng mang đi, chính là đem sang nhà chồng cũng tốt hơn để ở Triệu gia, đến lúc đó ta và Nhị lang cũng có thể dựa vào nàng."

Nàng nhỏ giọng hỏi: "Vẫn chưa nghe ngóng được à, cha chồng tìm đối tượng cho Tam nương là lang quân nhà nào?"

Thanh cô cũng nhỏ giọng trả lời: "Không hỏi thăm được, nhưng nghe nói không những gia thế hiển hách, dung mạo phẩm chất cũng đều tốt."

Vương thị che ngực nói: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt, người cha chồng chọn, chắc là sẽ không kém."

Thanh cô liền dứt khoát kéo dài chủ đề này, Vương thị tức khắc bị dời sự chú ý, vẫn luôn không biết tin tức lan truyền ngoài viện, ngày hôm sau liền vui vẻ mang theo Thanh cô đi trông coi viện tử cho Triệu Hàm Chương.

_Hết chương_